Tác giả:

“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…

Chương 507: Chương 507

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Đôi mất Vĩ Ouang Đáo lóe lẽn một tta hung ác.“Sư huynh, yên tâm, đệ biết phải làm sao.”Ninh Nguyên Thủy gât đầu.Nông trạỉ dưới núi.Khl Sờ Trần và Mạc Vố Ưu ngồi xuống chưa được bao lâu, Tống Thu đã trở lại với một chiểc túi lởn trong tay, thờ hổn hẻn, “Vừa vạn, có một cửa hàng gàn đày.”Tống Thu đặt chiếc tủi lên bàn rồi mờ ra.bên trong đẻu là tắt cà cảc tải hệu mà Sở Trầnyẽu cầu cậu mua.Đỏi mắt Tổng Thu tràn dầy tò mò, “Anh rẻ, anh muốn chế tác, chỉnh là cải Đinh thân phù lúc nãy tên Giản đại sư huynh lấy ra sao?”Mạc Vô ưu cũng 16 mò không kém.“Tìéu Thu.cậu canh giũ’ ở cửa.hiện tại không cằn dọn đồ àn.”Sở Trần (ừ Irong (úi láy ra bút mực, giấy vảng, chu sa, hương nến,….‘Vô Ưu, em mau lập một cáitế đàn đơn giản.”Đây lả lần đầu tiên lừ khi xuống núi, Sở Trần dúng cách thớc chính thức đề khẳc họa Linh phù.Mạc Vô Ưu không dám buông lòng, tập trung nhìn.Sau khi Mạc Vô Ưu lập xong tế đàn, cô ngẩng đầu nhìn, không khổi ngẩn ngơ một lúc.Sờ Trần đã bẳt đầu viết.Nước chảy mây trôi.Mạc Vô Ưu chưa bao giờ thấy tốc độ vẽ phù nhanh như vậy.Cô không dám lẽn tiếng.Khí vẻ mội linh phú, điêu kiAng ky chinh là bị ngưởi quáy rẩyMạc Vô ưu nghiêm túc quan sát.cổ gang nhin ra thử gl dó từ bút phảp của Sở Tràn.Nhưng cuổi cùng, Mạc Vô ưu chỉ có thẻ thừa nhận rẳng đây lả một loại linh phù mà cô chưa từng thầy qua, giữa những nét vẽ truyền đén một cồ khí tức c**ng b*c, khién trong lòng của Mạc Vổ Ưu run lên.Mưởi phút sau.Sở Trần ngửng vẽ, đột nhiên ghé mắt nhìn vể phía Mạc Vô Ưu, cười nói: “Tiểu Vô Ưu, emnhin ra cái gỉ không?”Mạc Vô Ưu vô thửc lắc đầu, đồng thời thở nhẹ một tiếng, chế tác Linh phù vẫn chưa hoàn thành, Sờ Trằnlại còn phân tàm.“Em đã nghe nói về Ngũ Lôi Phù chưa?”Sờ Trần nói.Đôi mắt Mạc Vô Ưu lập tức trợn tròn, đầu óc cảng thêm chấn động, có chủt sững sờ, “Anh chế tác Ngũ Lôi Phù sao?”Theo như những gì Mạc Vô Ưu biết, khôngai trong Tinh La Môn có thế vê ra Ngũ Lôi Phù.Mac Vô LTu hoan loan choang vảngTheo nhộn thức cúa cổ, đé vè đươc một tòm Linh phủ ở cốp độ Ngũ LỎI Phù.chẩc chản khống thể tùy tiện lập một cải té dàn lả được.Từ canh giờ, bộ pháp, chú ngữ, mài, vận dụng ngòi bút,mồi một phương diện, đều phải phi thường chú trọng.Thậm chí còn có thiết đàn trước đỏ phải tắm rửa, rửa tay một chút, nửa điểm sơ sấy cũng không được.Chì bang như vậy mới có cơ hội vẽ ra Linh Phủ cáp cao như thế.Nhưng Só’ Trần mặc dù bây gtờ trông cỏ vè trang trọng và nghiêm túc, nhưng so vởi những nghi thúc dỏ vễn còn khác xa.Mặc dù Mạc Vô Ưu biết rằng Sở Tràn đến từ Cửu Huyền Môn, nhưng cô chưa bao giờ cảm thấy,Sở Trầnvậy mà đả đạt dển trinh dộ có thể vẽ ra Ngũ Lôi Phù.Mạc Vỏ Ưutrong chốc látđịnh thần lại, đột nhiên nghĩ đến một vấn đề trọng yếu, vồ ý thức buột miệng thốt lên: “Cho dù anh có thể vẽ ra Ngủ Lôi Phù, em cũng không thể dùng dược.”.

Đôi mất Vĩ Ouang Đáo lóe lẽn một tta hung ác.

“Sư huynh, yên tâm, đệ biết phải làm sao.”

Ninh Nguyên Thủy gât đầu.

Nông trạỉ dưới núi.

Khl Sờ Trần và Mạc Vố Ưu ngồi xuống chưa được bao lâu, Tống Thu đã trở lại với một chiểc túi lởn trong tay, thờ hổn hẻn, “Vừa vạn, có một cửa hàng gàn đày.”

Tống Thu đặt chiếc tủi lên bàn rồi mờ ra.bên trong đẻu là tắt cà cảc tải hệu mà Sở Trầnyẽu cầu cậu mua.

Đỏi mắt Tổng Thu tràn dầy tò mò, “Anh rẻ, anh muốn chế tác, chỉnh là cải Đinh thân phù lúc nãy tên Giản đại sư huynh lấy ra sao?”

Mạc Vô ưu cũng 16 mò không kém.

“Tìéu Thu.

cậu canh giũ’ ở cửa.

hiện tại không cằn dọn đồ àn.”

Sở Trần (ừ Irong (úi láy ra bút mực, giấy vảng, chu sa, hương nến,….

‘Vô Ưu, em mau lập một cáitế đàn đơn giản.”

Đây lả lần đầu tiên lừ khi xuống núi, Sở Trần dúng cách thớc chính thức đề khẳc họa Linh phù.

Mạc Vô Ưu không dám buông lòng, tập trung nhìn.

Sau khi Mạc Vô Ưu lập xong tế đàn, cô ngẩng đầu nhìn, không khổi ngẩn ngơ một lúc.

Sờ Trần đã bẳt đầu viết.

Nước chảy mây trôi.

Mạc Vô Ưu chưa bao giờ thấy tốc độ vẽ phù nhanh như vậy.

Cô không dám lẽn tiếng.

Khí vẻ mội linh phú, điêu kiAng ky chinh là bị ngưởi quáy rẩy

Mạc Vô ưu nghiêm túc quan sát.

cổ gang nhin ra thử gl dó từ bút phảp của Sở Tràn.

Nhưng cuổi cùng, Mạc Vô ưu chỉ có thẻ thừa nhận rẳng đây lả một loại linh phù mà cô chưa từng thầy qua, giữa những nét vẽ truyền đén một cồ khí tức c**ng b*c, khién trong lòng của Mạc Vổ Ưu run lên.

Mưởi phút sau.

Sở Trần ngửng vẽ, đột nhiên ghé mắt nhìn vể phía Mạc Vô Ưu, cười nói: “Tiểu Vô Ưu, emnhin ra cái gỉ không?”

Mạc Vô Ưu vô thửc lắc đầu, đồng thời thở nhẹ một tiếng, chế tác Linh phù vẫn chưa hoàn thành, Sờ Trằnlại còn phân tàm.

“Em đã nghe nói về Ngũ Lôi Phù chưa?”

Sờ Trần nói.

Đôi mắt Mạc Vô Ưu lập tức trợn tròn, đầu óc cảng thêm chấn động, có chủt sững sờ, “Anh chế tác Ngũ Lôi Phù sao?”

Theo như những gì Mạc Vô Ưu biết, không

ai trong Tinh La Môn có thế vê ra Ngũ Lôi Phù.

Mac Vô LTu hoan loan choang vảng

Theo nhộn thức cúa cổ, đé vè đươc một tòm Linh phủ ở cốp độ Ngũ LỎI Phù.

chẩc chản khống thể tùy tiện lập một cải té dàn lả được.

Từ canh giờ, bộ pháp, chú ngữ, mài, vận dụng ngòi bút,mồi một phương diện, đều phải phi thường chú trọng.

Thậm chí còn có thiết đàn trước đỏ phải tắm rửa, rửa tay một chút, nửa điểm sơ sấy cũng không được.

Chì bang như vậy mới có cơ hội vẽ ra Linh Phủ cáp cao như thế.

Nhưng Só’ Trần mặc dù bây gtờ trông cỏ vè trang trọng và nghiêm túc, nhưng so vởi những nghi thúc dỏ vễn còn khác xa.

Mặc dù Mạc Vô Ưu biết rằng Sở Tràn đến từ Cửu Huyền Môn, nhưng cô chưa bao giờ cảm thấy,Sở Trầnvậy mà đả đạt dển trinh dộ có thể vẽ ra Ngũ Lôi Phù.

Mạc Vỏ Ưutrong chốc látđịnh thần lại, đột nhiên nghĩ đến một vấn đề trọng yếu, vồ ý thức buột miệng thốt lên: “Cho dù anh có thể vẽ ra Ngủ Lôi Phù, em cũng không thể dùng dược.”.

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Đôi mất Vĩ Ouang Đáo lóe lẽn một tta hung ác.“Sư huynh, yên tâm, đệ biết phải làm sao.”Ninh Nguyên Thủy gât đầu.Nông trạỉ dưới núi.Khl Sờ Trần và Mạc Vố Ưu ngồi xuống chưa được bao lâu, Tống Thu đã trở lại với một chiểc túi lởn trong tay, thờ hổn hẻn, “Vừa vạn, có một cửa hàng gàn đày.”Tống Thu đặt chiếc tủi lên bàn rồi mờ ra.bên trong đẻu là tắt cà cảc tải hệu mà Sở Trầnyẽu cầu cậu mua.Đỏi mắt Tổng Thu tràn dầy tò mò, “Anh rẻ, anh muốn chế tác, chỉnh là cải Đinh thân phù lúc nãy tên Giản đại sư huynh lấy ra sao?”Mạc Vô ưu cũng 16 mò không kém.“Tìéu Thu.cậu canh giũ’ ở cửa.hiện tại không cằn dọn đồ àn.”Sở Trần (ừ Irong (úi láy ra bút mực, giấy vảng, chu sa, hương nến,….‘Vô Ưu, em mau lập một cáitế đàn đơn giản.”Đây lả lần đầu tiên lừ khi xuống núi, Sở Trần dúng cách thớc chính thức đề khẳc họa Linh phù.Mạc Vô Ưu không dám buông lòng, tập trung nhìn.Sau khi Mạc Vô Ưu lập xong tế đàn, cô ngẩng đầu nhìn, không khổi ngẩn ngơ một lúc.Sờ Trần đã bẳt đầu viết.Nước chảy mây trôi.Mạc Vô Ưu chưa bao giờ thấy tốc độ vẽ phù nhanh như vậy.Cô không dám lẽn tiếng.Khí vẻ mội linh phú, điêu kiAng ky chinh là bị ngưởi quáy rẩyMạc Vô ưu nghiêm túc quan sát.cổ gang nhin ra thử gl dó từ bút phảp của Sở Tràn.Nhưng cuổi cùng, Mạc Vô ưu chỉ có thẻ thừa nhận rẳng đây lả một loại linh phù mà cô chưa từng thầy qua, giữa những nét vẽ truyền đén một cồ khí tức c**ng b*c, khién trong lòng của Mạc Vổ Ưu run lên.Mưởi phút sau.Sở Trần ngửng vẽ, đột nhiên ghé mắt nhìn vể phía Mạc Vô Ưu, cười nói: “Tiểu Vô Ưu, emnhin ra cái gỉ không?”Mạc Vô Ưu vô thửc lắc đầu, đồng thời thở nhẹ một tiếng, chế tác Linh phù vẫn chưa hoàn thành, Sờ Trằnlại còn phân tàm.“Em đã nghe nói về Ngũ Lôi Phù chưa?”Sờ Trần nói.Đôi mắt Mạc Vô Ưu lập tức trợn tròn, đầu óc cảng thêm chấn động, có chủt sững sờ, “Anh chế tác Ngũ Lôi Phù sao?”Theo như những gì Mạc Vô Ưu biết, khôngai trong Tinh La Môn có thế vê ra Ngũ Lôi Phù.Mac Vô LTu hoan loan choang vảngTheo nhộn thức cúa cổ, đé vè đươc một tòm Linh phủ ở cốp độ Ngũ LỎI Phù.chẩc chản khống thể tùy tiện lập một cải té dàn lả được.Từ canh giờ, bộ pháp, chú ngữ, mài, vận dụng ngòi bút,mồi một phương diện, đều phải phi thường chú trọng.Thậm chí còn có thiết đàn trước đỏ phải tắm rửa, rửa tay một chút, nửa điểm sơ sấy cũng không được.Chì bang như vậy mới có cơ hội vẽ ra Linh Phủ cáp cao như thế.Nhưng Só’ Trần mặc dù bây gtờ trông cỏ vè trang trọng và nghiêm túc, nhưng so vởi những nghi thúc dỏ vễn còn khác xa.Mặc dù Mạc Vô Ưu biết rằng Sở Tràn đến từ Cửu Huyền Môn, nhưng cô chưa bao giờ cảm thấy,Sở Trầnvậy mà đả đạt dển trinh dộ có thể vẽ ra Ngũ Lôi Phù.Mạc Vỏ Ưutrong chốc látđịnh thần lại, đột nhiên nghĩ đến một vấn đề trọng yếu, vồ ý thức buột miệng thốt lên: “Cho dù anh có thể vẽ ra Ngủ Lôi Phù, em cũng không thể dùng dược.”.

Chương 507: Chương 507