Tác giả:

“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…

Chương 553: 553: Chương 552

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Tuy rằng trong lòng thanh âm không ngừng gầm thét nhưng cản bản không thể dao động được trái tim đang sợ hãi việc bị đập của Hoàng Phủ Tịch.Hơn nữa, với thái độ của Hoàng Phủ Hòa Ngọcở trước mặt, Hoàng Phủ Tịch đã quá hiểu cha mình, loại tình huống này, chịu thua nhận lỗi là đường ra duy nhất của hắn.Hoàng Phủ Tịch kiêu ngạo càn rỡ, nhưng anh ta không phải là kẻ ngốc.Phong cách hành sự củahắn ta kiêu căng ngạo mạn,là bởi vì trong lòng có chừng mực, hầu như những kẻ mà hắn giẫm lên đều là những người có thực lực kém xa hắn, theo suy nghi củaHoàng Phủ Tịch, chỉ là một cái Hạ Gia thiếu gia, hắn ta hoàn toàn không thèm để mắt,thích giẫm liền giẫm, nhưng nếu Giang Ánh Đàora mặt, trong tình huống bình thường, hắn có thể choGiang Ánh Đào chút mặt mũi, không còn so đo với Hạ Bắc.Đối với Hoàng Phủ Tịch, đây là bán choGiang Ánh Đào một nhân tình, ai biết được, đối phương thế mà không lĩnh tình.Hoàng Phủ Tịch không biết lai lịch của cái Sở sư phụ trước mặt này, tóm lại, chắc chắn phải nhận lỗi.Hoàng Phủ Tịch cúi đầu nhận lỗivô ý thức gây ra một chút xáo trộn cho đám người xung quanh.Chưa ai từng thấy Tịch Thiếu cúi đầu bao giờ.Sở Trần đã làm được.Lúc này, đám người Hạ Bắc nhìn vào đôi mắt của Sở Trần, tràn đầy khí thế hừng hực.“Cậu không cần xin lỗi tôi.”Sở Trần nói, “Hãy xin lỗi Hạ Bắc.”Nghe vậy, sắc mặt của Hoàng Phủ Tịchbiến ảo vài lần.Hoàng Phủ Hòa Ngọc nhìn chằm chằm vào Hoàng Phủ Tịch.“Hoàng Phủ minh chủ, không bằng tìm người tới nói cho ngài biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”Sở Trần vừa mở miệng, ngón tay đột nhiên chỉ vào Bạch Hâm Vũ “Vị Bạch thiếu gia này, đến nói chuyện với Hoàng Phủ minh chủmột chút, nhớ kỹ, đừng có thêm mắm thêm muối bất kỳ một câu chữ nào.”Hai chân Bạch Hâm Vũvốn đang run rẩy, vừa nghe nói tới, liền ngã quỵ xuống đất, rùng mình một cái.Hoàng Phủ Hòa Ngọc cau mày.Bạch Phượng lúc này đang đứng bên cạnh Bạch Hâm Vũ, sắc mặt đã không còn chút huyết sắc, tái nhợt vô cùng, giờ đây đã hối hận vô cùng, cô ta vốn nghĩ sẽ được trải qua một đêm vui sướng, sau đó lền trèo lên cành cao của Hoàng Phủ gia tộc, nhưng cô ta không ngờ lại xảy ra loại biến cố này.Nếu Hoàng Phủ Hòa Ngọc truy Cứu trách nhiệm, Hoàng Phủ Tịch là con trai của ông ta, đươngnhiên sẽ không bị trừng phạt quá nặng, nhưng mà Bạch Gia tính là cái gì trong mắt Hoàng Phủ Hòa Ngọc?Bạch Hâm Vũ không có cách nào đứng dậy.“Hoàng Phủ minh chủ.”Một giọng nói vang lên, Giang Ánh Đào bước tới, “Tên tôi là Giang Ánh Đào,Tiểu Bắc cũng là bạn của tôi, chuyện này, vân là để một người ngoài như tôi nóiđi..

Tuy rằng trong lòng thanh âm không ngừng gầm thét nhưng cản bản không thể dao động được trái tim đang sợ hãi việc bị đập của Hoàng Phủ Tịch.

Hơn nữa, với thái độ của Hoàng Phủ Hòa Ngọcở trước mặt, Hoàng Phủ Tịch đã quá hiểu cha mình, loại tình huống này, chịu thua nhận lỗi là đường ra duy nhất của hắn.

Hoàng Phủ Tịch kiêu ngạo càn rỡ, nhưng anh ta không phải là kẻ ngốc.

Phong cách hành sự củahắn ta kiêu căng ngạo mạn,là bởi vì trong lòng có chừng mực, hầu như những kẻ mà hắn giẫm lên đều là những người có thực lực kém xa hắn, theo suy nghi của

Hoàng Phủ Tịch, chỉ là một cái Hạ Gia thiếu gia, hắn ta hoàn toàn không thèm để mắt,thích giẫm liền giẫm, nhưng nếu Giang Ánh Đàora mặt, trong tình huống bình thường, hắn có thể choGiang Ánh Đào chút mặt mũi, không còn so đo với Hạ Bắc.

Đối với Hoàng Phủ Tịch, đây là bán choGiang Ánh Đào một nhân tình, ai biết được, đối phương thế mà không lĩnh tình.

Hoàng Phủ Tịch không biết lai lịch của cái Sở sư phụ trước mặt này, tóm lại, chắc chắn phải nhận lỗi.

Hoàng Phủ Tịch cúi đầu nhận lỗivô ý thức gây ra một chút xáo trộn cho đám người xung quanh.

Chưa ai từng thấy Tịch Thiếu cúi đầu bao giờ.

Sở Trần đã làm được.

Lúc này, đám người Hạ Bắc nhìn vào đôi mắt của Sở Trần, tràn đầy khí thế hừng hực.

“Cậu không cần xin lỗi tôi.”

Sở Trần nói, “Hãy xin lỗi Hạ Bắc.”

Nghe vậy, sắc mặt của Hoàng Phủ Tịchbiến ảo vài lần.

Hoàng Phủ Hòa Ngọc nhìn chằm chằm vào Hoàng Phủ Tịch.

“Hoàng Phủ minh chủ, không bằng tìm người tới nói cho ngài biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Sở Trần vừa mở miệng, ngón tay đột nhiên chỉ vào Bạch Hâm Vũ “Vị Bạch thiếu gia này, đến nói chuyện với Hoàng Phủ minh chủ

một chút, nhớ kỹ, đừng có thêm mắm thêm muối bất kỳ một câu chữ nào.”

Hai chân Bạch Hâm Vũvốn đang run rẩy, vừa nghe nói tới, liền ngã quỵ xuống đất, rùng mình một cái.

Hoàng Phủ Hòa Ngọc cau mày.

Bạch Phượng lúc này đang đứng bên cạnh Bạch Hâm Vũ, sắc mặt đã không còn chút huyết sắc, tái nhợt vô cùng, giờ đây đã hối hận vô cùng, cô ta vốn nghĩ sẽ được trải qua một đêm vui sướng, sau đó lền trèo lên cành cao của Hoàng Phủ gia tộc, nhưng cô ta không ngờ lại xảy ra loại biến cố này.

Nếu Hoàng Phủ Hòa Ngọc truy Cứu trách nhiệm, Hoàng Phủ Tịch là con trai của ông ta, đương

nhiên sẽ không bị trừng phạt quá nặng, nhưng mà Bạch Gia tính là cái gì trong mắt Hoàng Phủ Hòa Ngọc?

Bạch Hâm Vũ không có cách nào đứng dậy.

“Hoàng Phủ minh chủ.”

Một giọng nói vang lên, Giang Ánh Đào bước tới, “Tên tôi là Giang Ánh Đào,Tiểu Bắc cũng là bạn của tôi, chuyện này, vân là để một người ngoài như tôi nói

đi..

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Tuy rằng trong lòng thanh âm không ngừng gầm thét nhưng cản bản không thể dao động được trái tim đang sợ hãi việc bị đập của Hoàng Phủ Tịch.Hơn nữa, với thái độ của Hoàng Phủ Hòa Ngọcở trước mặt, Hoàng Phủ Tịch đã quá hiểu cha mình, loại tình huống này, chịu thua nhận lỗi là đường ra duy nhất của hắn.Hoàng Phủ Tịch kiêu ngạo càn rỡ, nhưng anh ta không phải là kẻ ngốc.Phong cách hành sự củahắn ta kiêu căng ngạo mạn,là bởi vì trong lòng có chừng mực, hầu như những kẻ mà hắn giẫm lên đều là những người có thực lực kém xa hắn, theo suy nghi củaHoàng Phủ Tịch, chỉ là một cái Hạ Gia thiếu gia, hắn ta hoàn toàn không thèm để mắt,thích giẫm liền giẫm, nhưng nếu Giang Ánh Đàora mặt, trong tình huống bình thường, hắn có thể choGiang Ánh Đào chút mặt mũi, không còn so đo với Hạ Bắc.Đối với Hoàng Phủ Tịch, đây là bán choGiang Ánh Đào một nhân tình, ai biết được, đối phương thế mà không lĩnh tình.Hoàng Phủ Tịch không biết lai lịch của cái Sở sư phụ trước mặt này, tóm lại, chắc chắn phải nhận lỗi.Hoàng Phủ Tịch cúi đầu nhận lỗivô ý thức gây ra một chút xáo trộn cho đám người xung quanh.Chưa ai từng thấy Tịch Thiếu cúi đầu bao giờ.Sở Trần đã làm được.Lúc này, đám người Hạ Bắc nhìn vào đôi mắt của Sở Trần, tràn đầy khí thế hừng hực.“Cậu không cần xin lỗi tôi.”Sở Trần nói, “Hãy xin lỗi Hạ Bắc.”Nghe vậy, sắc mặt của Hoàng Phủ Tịchbiến ảo vài lần.Hoàng Phủ Hòa Ngọc nhìn chằm chằm vào Hoàng Phủ Tịch.“Hoàng Phủ minh chủ, không bằng tìm người tới nói cho ngài biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”Sở Trần vừa mở miệng, ngón tay đột nhiên chỉ vào Bạch Hâm Vũ “Vị Bạch thiếu gia này, đến nói chuyện với Hoàng Phủ minh chủmột chút, nhớ kỹ, đừng có thêm mắm thêm muối bất kỳ một câu chữ nào.”Hai chân Bạch Hâm Vũvốn đang run rẩy, vừa nghe nói tới, liền ngã quỵ xuống đất, rùng mình một cái.Hoàng Phủ Hòa Ngọc cau mày.Bạch Phượng lúc này đang đứng bên cạnh Bạch Hâm Vũ, sắc mặt đã không còn chút huyết sắc, tái nhợt vô cùng, giờ đây đã hối hận vô cùng, cô ta vốn nghĩ sẽ được trải qua một đêm vui sướng, sau đó lền trèo lên cành cao của Hoàng Phủ gia tộc, nhưng cô ta không ngờ lại xảy ra loại biến cố này.Nếu Hoàng Phủ Hòa Ngọc truy Cứu trách nhiệm, Hoàng Phủ Tịch là con trai của ông ta, đươngnhiên sẽ không bị trừng phạt quá nặng, nhưng mà Bạch Gia tính là cái gì trong mắt Hoàng Phủ Hòa Ngọc?Bạch Hâm Vũ không có cách nào đứng dậy.“Hoàng Phủ minh chủ.”Một giọng nói vang lên, Giang Ánh Đào bước tới, “Tên tôi là Giang Ánh Đào,Tiểu Bắc cũng là bạn của tôi, chuyện này, vân là để một người ngoài như tôi nóiđi..

Chương 553: 553: Chương 552