“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…
Chương 556: 556: Chương 555
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Nhất là đêm nay, Hoàng Phủ Tịch mặc dù phạm sai lầm, nhưng Hoàng Phủ Hòa Ngọc lại ngay trước mặt của nhiều người như vậy giáo huấn hắn, ý tứ của Hoàng Phủ Hòa Ngọc, vừa rồi có thể không bận tâm mặt mũi của Hoàng Phủ Tịch, nhưng tuyệt phải cho Sở Trần mặt mũi.“Xem ra, vị Sở Trần này, cần giao hảo nhiều một chút.”Giang Ánh Đào tự nói một tiếng, “Quản lý Giang, ôngđi điều tra một chút tư liệu của Sở Trần.”Dương Thành Hạ Gia, cửa biệt thự, ánh đèn sáng choang.Mặt mũi Hạ Cao Sách tràn đầyâm trầm đứng tại cổng, nhìn chằm chằm phía trước.Trong vòng một đêm, danh tieng của Hạ Gia tam thiếu gia đã lan truyền khắp Dương Thành, trở thành đối tượng bị chế giễu, nhạo báng, đây quả thực là sự hổ thẹn cho Hạ Gia.Hạ Gia tại Dương Thành mặc dù không tính là siêu cấp gia tộc, thế nhưng cũng thuộc hàng nhất lưu.Hạ Gia liên tiếp cho người gọi điện thoại cho Hạ Bắcđể kêu hắn về nhà, ai biết, Hạ Bắc cuối cùng đã tắt máy.Khi Hạ Vọng Giang đang tức giận thì điện thoại của Hạ Bắc đột nhiên được kết nối, Hạ Cao Sách trực tiếp hỏi vị trí của Hạ Bắc, ngay khi Hạ Bắc nói rằng hắn đang trên đường về nhà, Hạ CaoSách đã cúp điện thoại và xin^ đứng đợi ở cửa, chờHạ Băctrở về.Xa xa, đèn pha hướng về phía này chiếu tới.Xe chầm chậm giảm tốc độ.Hạ Cao Sáchcười lạnh nhìn chằm chằm, “Thứ mất mặt xấu hổ, vậy mà cuối cùng cũng dám về nha.”Xe càng ngày càng gần… Lông mày Hạ Cao Sách chợt nhăn lại.Chiếc xe này trước nay hắn chưa từng gặp qua.Đó không phải là xe của Hạ Bắc.Tuy nhiên, chiếc xe lại từ từ dừng trước cửa nhà họ Hạ.Cửa xe mở ra, Hạ Bắc đẩy cửa bước xuống xe, “Anh hai.”“Đừng gọi tôi là anh hai, tôi khônc có người em trai như cậu.”Hạ Cao Sáchlạnh lùng cắt ngang lời nói của Hạ Bắc, “Cha cùng mấy vị thúc bá đều đang chờ cậu ở đại sảnh đấy.”Nghe đến đây, trong lòng Hạ Bắc không khỏi nhói lên.Đội hình này rõ ràng là muốn trừng phạt hắn thật nặng.Nhưng … một bên khác cửa xe đã mở ra.Hoàng Phủ Hòa Ngọc bước ra khoảnh khắc Hạ Cao Sách nhìn thấy Hoàng Phủ Hòa Ngọc, trai tim của anh ta như bị giáng một đòn chí mạng, toàn thân giậtmình dữ dội, hai mắt mở to, môi khe run rẩy, ‘ Hoàng Phủ minh chu.”Vào lúc này, một ý niệm hiện lên trong đầu Hạ Cao Sách … Thì ra Hạ Bắc không tự quay lại, mà bị Hoàng Phủ Hòa Ngọc bắt trở về.Sắc mặt Hạ Cao Sách vô cùng tái nhợt, Hạ Bắc không chỉ làm mất mặt, mà còn gây rắc rối.Ngay cả Hoàng Phủ Hòa Ngọc cũng kinh động tới.“Anh ấy là anh hai của tôi, Hạ Cao Sách.”Hạ Bắc nói.Hạ Cao Sách định thần lại, bước nhanh tới, “Hoàng Phủ minh chủ chúng tôi đêu đã nhận thức được lôi lầm mà Hạ Bắc đã gây ra, chatôi cùng các vị thúc bá trong gia đình đang chờ nó trở về để trừng phạt, chúng tôi nhất định sẽ cho Hoàng Phủ minh chủ một cái bàn giao thỏa mãn.”.
Nhất là đêm nay, Hoàng Phủ Tịch mặc dù phạm sai lầm, nhưng Hoàng Phủ Hòa Ngọc lại ngay trước mặt của nhiều người như vậy giáo huấn hắn, ý tứ của Hoàng Phủ Hòa Ngọc, vừa rồi có thể không bận tâm mặt mũi của Hoàng Phủ Tịch, nhưng tuyệt phải cho Sở Trần mặt mũi.
“Xem ra, vị Sở Trần này, cần giao hảo nhiều một chút.”
Giang Ánh Đào tự nói một tiếng, “Quản lý Giang, ôngđi điều tra một chút tư liệu của Sở Trần.”
Dương Thành Hạ Gia, cửa biệt thự, ánh đèn sáng choang.
Mặt mũi Hạ Cao Sách tràn đầy
âm trầm đứng tại cổng, nhìn chằm chằm phía trước.
Trong vòng một đêm, danh tieng của Hạ Gia tam thiếu gia đã lan truyền khắp Dương Thành, trở thành đối tượng bị chế giễu, nhạo báng, đây quả thực là sự hổ thẹn cho Hạ Gia.
Hạ Gia tại Dương Thành mặc dù không tính là siêu cấp gia tộc, thế nhưng cũng thuộc hàng nhất lưu.
Hạ Gia liên tiếp cho người gọi điện thoại cho Hạ Bắcđể kêu hắn về nhà, ai biết, Hạ Bắc cuối cùng đã tắt máy.
Khi Hạ Vọng Giang đang tức giận thì điện thoại của Hạ Bắc đột nhiên được kết nối, Hạ Cao Sách trực tiếp hỏi vị trí của Hạ Bắc, ngay khi Hạ Bắc nói rằng hắn đang trên đường về nhà, Hạ Cao
Sách đã cúp điện thoại và xin^ đứng đợi ở cửa, chờHạ Băctrở về.
Xa xa, đèn pha hướng về phía này chiếu tới.
Xe chầm chậm giảm tốc độ.
Hạ Cao Sáchcười lạnh nhìn chằm chằm, “Thứ mất mặt xấu hổ, vậy mà cuối cùng cũng dám về nha.”
Xe càng ngày càng gần… Lông mày Hạ Cao Sách chợt nhăn lại.
Chiếc xe này trước nay hắn chưa từng gặp qua.
Đó không phải là xe của Hạ Bắc.
Tuy nhiên, chiếc xe lại từ từ dừng trước cửa nhà họ Hạ.
Cửa xe mở ra, Hạ Bắc đẩy cửa bước xuống xe, “Anh hai.”
“Đừng gọi tôi là anh hai, tôi khônc có người em trai như cậu.”
Hạ Cao Sáchlạnh lùng cắt ngang lời nói của Hạ Bắc, “Cha cùng mấy vị thúc bá đều đang chờ cậu ở đại sảnh đấy.”
Nghe đến đây, trong lòng Hạ Bắc không khỏi nhói lên.
Đội hình này rõ ràng là muốn trừng phạt hắn thật nặng.
Nhưng … một bên khác cửa xe đã mở ra.
Hoàng Phủ Hòa Ngọc bước ra khoảnh khắc Hạ Cao Sách nhìn thấy Hoàng Phủ Hòa Ngọc, trai tim của anh ta như bị giáng một đòn chí mạng, toàn thân giật
mình dữ dội, hai mắt mở to, môi khe run rẩy, ‘ Hoàng Phủ minh chu.”
Vào lúc này, một ý niệm hiện lên trong đầu Hạ Cao Sách … Thì ra Hạ Bắc không tự quay lại, mà bị Hoàng Phủ Hòa Ngọc bắt trở về.
Sắc mặt Hạ Cao Sách vô cùng tái nhợt, Hạ Bắc không chỉ làm mất mặt, mà còn gây rắc rối.
Ngay cả Hoàng Phủ Hòa Ngọc cũng kinh động tới.
“Anh ấy là anh hai của tôi, Hạ Cao Sách.”
Hạ Bắc nói.
Hạ Cao Sách định thần lại, bước nhanh tới, “Hoàng Phủ minh chủ chúng tôi đêu đã nhận thức được lôi lầm mà Hạ Bắc đã gây ra, cha
tôi cùng các vị thúc bá trong gia đình đang chờ nó trở về để trừng phạt, chúng tôi nhất định sẽ cho Hoàng Phủ minh chủ một cái bàn giao thỏa mãn.”.
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Nhất là đêm nay, Hoàng Phủ Tịch mặc dù phạm sai lầm, nhưng Hoàng Phủ Hòa Ngọc lại ngay trước mặt của nhiều người như vậy giáo huấn hắn, ý tứ của Hoàng Phủ Hòa Ngọc, vừa rồi có thể không bận tâm mặt mũi của Hoàng Phủ Tịch, nhưng tuyệt phải cho Sở Trần mặt mũi.“Xem ra, vị Sở Trần này, cần giao hảo nhiều một chút.”Giang Ánh Đào tự nói một tiếng, “Quản lý Giang, ôngđi điều tra một chút tư liệu của Sở Trần.”Dương Thành Hạ Gia, cửa biệt thự, ánh đèn sáng choang.Mặt mũi Hạ Cao Sách tràn đầyâm trầm đứng tại cổng, nhìn chằm chằm phía trước.Trong vòng một đêm, danh tieng của Hạ Gia tam thiếu gia đã lan truyền khắp Dương Thành, trở thành đối tượng bị chế giễu, nhạo báng, đây quả thực là sự hổ thẹn cho Hạ Gia.Hạ Gia tại Dương Thành mặc dù không tính là siêu cấp gia tộc, thế nhưng cũng thuộc hàng nhất lưu.Hạ Gia liên tiếp cho người gọi điện thoại cho Hạ Bắcđể kêu hắn về nhà, ai biết, Hạ Bắc cuối cùng đã tắt máy.Khi Hạ Vọng Giang đang tức giận thì điện thoại của Hạ Bắc đột nhiên được kết nối, Hạ Cao Sách trực tiếp hỏi vị trí của Hạ Bắc, ngay khi Hạ Bắc nói rằng hắn đang trên đường về nhà, Hạ CaoSách đã cúp điện thoại và xin^ đứng đợi ở cửa, chờHạ Băctrở về.Xa xa, đèn pha hướng về phía này chiếu tới.Xe chầm chậm giảm tốc độ.Hạ Cao Sáchcười lạnh nhìn chằm chằm, “Thứ mất mặt xấu hổ, vậy mà cuối cùng cũng dám về nha.”Xe càng ngày càng gần… Lông mày Hạ Cao Sách chợt nhăn lại.Chiếc xe này trước nay hắn chưa từng gặp qua.Đó không phải là xe của Hạ Bắc.Tuy nhiên, chiếc xe lại từ từ dừng trước cửa nhà họ Hạ.Cửa xe mở ra, Hạ Bắc đẩy cửa bước xuống xe, “Anh hai.”“Đừng gọi tôi là anh hai, tôi khônc có người em trai như cậu.”Hạ Cao Sáchlạnh lùng cắt ngang lời nói của Hạ Bắc, “Cha cùng mấy vị thúc bá đều đang chờ cậu ở đại sảnh đấy.”Nghe đến đây, trong lòng Hạ Bắc không khỏi nhói lên.Đội hình này rõ ràng là muốn trừng phạt hắn thật nặng.Nhưng … một bên khác cửa xe đã mở ra.Hoàng Phủ Hòa Ngọc bước ra khoảnh khắc Hạ Cao Sách nhìn thấy Hoàng Phủ Hòa Ngọc, trai tim của anh ta như bị giáng một đòn chí mạng, toàn thân giậtmình dữ dội, hai mắt mở to, môi khe run rẩy, ‘ Hoàng Phủ minh chu.”Vào lúc này, một ý niệm hiện lên trong đầu Hạ Cao Sách … Thì ra Hạ Bắc không tự quay lại, mà bị Hoàng Phủ Hòa Ngọc bắt trở về.Sắc mặt Hạ Cao Sách vô cùng tái nhợt, Hạ Bắc không chỉ làm mất mặt, mà còn gây rắc rối.Ngay cả Hoàng Phủ Hòa Ngọc cũng kinh động tới.“Anh ấy là anh hai của tôi, Hạ Cao Sách.”Hạ Bắc nói.Hạ Cao Sách định thần lại, bước nhanh tới, “Hoàng Phủ minh chủ chúng tôi đêu đã nhận thức được lôi lầm mà Hạ Bắc đã gây ra, chatôi cùng các vị thúc bá trong gia đình đang chờ nó trở về để trừng phạt, chúng tôi nhất định sẽ cho Hoàng Phủ minh chủ một cái bàn giao thỏa mãn.”.