Tác giả:

“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…

Chương 578: 578: Chương 577

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Đôi mắt Mạc Nhàn dán chặt vào tờ giấy vàng mà Sờ Trần vẽ.Mặc dù chuyên về bói toán nhưng cháu gái Mạc Vô Ưu của ông từ nhỏ đã bộc lộ thiên phú về phù lục, Mạc Nhàn cũng biết không ít kiến thức về phù lục.“Nếu không biết vẽ phù, khiến quỷ thầnchê cười, nếu biết vẽ phù, quỷ thần kinh hãi.”Mạc Nhàn cảm nhận được, trong Tinh La tiểu đ**m, ngay khiSỞ Trần đặt bút vẽ, có thanh âm kinh lôi vang lên.Nét vẽ này cho thấy công lực phù lục của Sở Trần.Nét bút chạm vào sự ảo diệu của phù lục.Mạc Vô ưu đã từng nhìn thấy Sở Trần vẽ Tiểu Ngũ Loi Phù mọt lần, nhưng lần này mắt thấy lần nữa, cô vẫn không khỏi sửng sốt và kinh ngạc.Cô phải thừa nhận,tạo nghệ về phù lục của cô so với Sở Trần, giống như trời đất khác biệt.Mà cô vốn được xưng là thiên tài phù lục.Thiên phú của Sở Trần chỉ đơn giản là quá yêu nghiệt.Không mất quá nhiều thời gian,Sở Trầnliền đem Tiểu Ngũ Lôi Ngù thành công vẽ ra.Sờ Trần không có dừng lại động tác, lại cẩm lên một tờ giấy màuvàng, nhanh chóng hạ bút.Một hơi họa năm cái Linh phù, Sờ Trần mới dừng lại.“Những Linh phù này chồng chất nên, có thể phá Huyễn Thần cồsao?”Mạc Vô ưu sốt ruột hỏi.Huyễn Thần cổ của Vu Thần Môn,giới võ giả nghe thôi đã biến sắc.“Còn chưa đủ.”Sở Trần nói, “Chìa khóa phá Huyễn Thần cổ, là Định Thần Phu.”“Định Thần Phù?”Mạc Vô ưu suy nghĩ một chút, mơ hồ nói: “Sao tôi chưa nghenoi qua nó?”Sở Trần mỉm cười, “Sư phụ cùa ta vì đề đối phó với Huyen Thần Cổ đã đặc biệt vẽ ra một loại Linh phù, chỉ có đệ tử của Cửu Huyền Môn mới có cơ hội học được nó.”Đôi mắt Mạc Vô Ưubôi qua một tia h*m m**n.Cửu Huyền đệ tử! Đó là mục tiêu cô ấy phấn đấu.Cô tin rằng một ngày nào đó, mình sẽ có thể bải nhậpCửu Huyền Môn.Sở Trần ngồi ở bên cạnh, nhắm mắt dưỡng thần, đám người Mạc Vô Ưu không có quấy rầy hắn, có thể tưởng tượng được, Định Thần Phù mà Sở Trần sắp vẽ tiếp theo,nhất định không dễ dàng.“Tiểu Ngũ Lôi Phù mà Sở Trần vẽ,tuyệt đối có thề coi là Trung phẩm Linh phủ.”Mạc Vô ưu nói, “Chẳng lẽ Định Thần Phù mà anh ta định vẽ tiếp theo là Thượng phẩm Linh phù sao?”Theo hiểu biết của Mạc Vô ưu? cáp bậc Phù lục, có Cực phẩm, Thượng phẩm, Trung phẩm, Hạ phẩm, mà hầu hết các loại bùa đều thuộc Hạ phẩm, những người có thể vẽ được Trung phẩm Linh phù đã được coi là cao thủ phù lục rồi.Nếu Sở Trần thật sự vẽ ra một Thượng phẩm Linh phù, trong lòng Mạc Vô Ưu, Sở Trần chính là Phù lục đại sư.Còn như Cực phẩm, Mạc Vô Ưu thậm chí không dám nghĩ tới,■ theo như cô biết, trừ đại sư I cuaCưu Huyen Môn, toàn bộ giới I võ giả, không có người có thể vẽ I ra Cực phẩm Linh phù.I Một lúc sau, Sờ Trần chậm rãi I mờ mắt ra, đi tới, rửa tay, cầm I bút lên.Lúc này, mọi người trong phòng đều nhận thấy khí tức của Sở Trần đã hoàn toàn thay đổi.Trong không khí có cỗ khí tức uy nghiêm lạnh lùng, đôi mắt Sở Trầngiống như lưỡi đao sắc bén.Bút như kiếm, hạ bút giống như kiếm khuấy động cầu vồng..

Đôi mắt Mạc Nhàn dán chặt vào tờ giấy vàng mà Sờ Trần vẽ.

Mặc dù chuyên về bói toán nhưng cháu gái Mạc Vô Ưu của ông từ nhỏ đã bộc lộ thiên phú về phù lục, Mạc Nhàn cũng biết không ít kiến thức về phù lục.

“Nếu không biết vẽ phù, khiến quỷ thầnchê cười, nếu biết vẽ phù, quỷ thần kinh hãi.”

Mạc Nhàn cảm nhận được, trong Tinh La tiểu đ**m, ngay khiSỞ Trần đặt bút vẽ, có thanh âm kinh lôi vang lên.

Nét vẽ này cho thấy công lực phù lục của Sở Trần.

Nét bút chạm vào sự ảo diệu của phù lục.

Mạc Vô ưu đã từng nhìn thấy Sở Trần vẽ Tiểu Ngũ Loi Phù mọt lần, nhưng lần này mắt thấy lần nữa, cô vẫn không khỏi sửng sốt và kinh ngạc.

Cô phải thừa nhận,tạo nghệ về phù lục của cô so với Sở Trần, giống như trời đất khác biệt.

Mà cô vốn được xưng là thiên tài phù lục.

Thiên phú của Sở Trần chỉ đơn giản là quá yêu nghiệt.

Không mất quá nhiều thời gian,Sở Trầnliền đem Tiểu Ngũ Lôi Ngù thành công vẽ ra.

Sờ Trần không có dừng lại động tác, lại cẩm lên một tờ giấy màu

vàng, nhanh chóng hạ bút.

Một hơi họa năm cái Linh phù, Sờ Trần mới dừng lại.

“Những Linh phù này chồng chất nên, có thể phá Huyễn Thần cồsao?”

Mạc Vô ưu sốt ruột hỏi.

Huyễn Thần cổ của Vu Thần Môn,giới võ giả nghe thôi đã biến sắc.

“Còn chưa đủ.”

Sở Trần nói, “Chìa khóa phá Huyễn Thần cổ, là Định Thần Phu.”

“Định Thần Phù?”

Mạc Vô ưu suy nghĩ một chút, mơ hồ nói: “Sao tôi chưa nghe

noi qua nó?”

Sở Trần mỉm cười, “Sư phụ cùa ta vì đề đối phó với Huyen Thần Cổ đã đặc biệt vẽ ra một loại Linh phù, chỉ có đệ tử của Cửu Huyền Môn mới có cơ hội học được nó.”

Đôi mắt Mạc Vô Ưubôi qua một tia h*m m**n.

Cửu Huyền đệ tử! Đó là mục tiêu cô ấy phấn đấu.

Cô tin rằng một ngày nào đó, mình sẽ có thể bải nhậpCửu Huyền Môn.

Sở Trần ngồi ở bên cạnh, nhắm mắt dưỡng thần, đám người Mạc Vô Ưu không có quấy rầy hắn, có thể tưởng tượng được, Định Thần Phù mà Sở Trần sắp vẽ tiếp theo,nhất định không dễ dàng.

“Tiểu Ngũ Lôi Phù mà Sở Trần vẽ,tuyệt đối có thề coi là Trung phẩm Linh phủ.”

Mạc Vô ưu nói, “Chẳng lẽ Định Thần Phù mà anh ta định vẽ tiếp theo là Thượng phẩm Linh phù sao?”

Theo hiểu biết của Mạc Vô ưu? cáp bậc Phù lục, có Cực phẩm, Thượng phẩm, Trung phẩm, Hạ phẩm, mà hầu hết các loại bùa đều thuộc Hạ phẩm, những người có thể vẽ được Trung phẩm Linh phù đã được coi là cao thủ phù lục rồi.

Nếu Sở Trần thật sự vẽ ra một Thượng phẩm Linh phù, trong lòng Mạc Vô Ưu, Sở Trần chính là Phù lục đại sư.

Còn như Cực phẩm, Mạc Vô Ưu thậm chí không dám nghĩ tới,

■ theo như cô biết, trừ đại sư I cuaCưu Huyen Môn, toàn bộ giới I võ giả, không có người có thể vẽ I ra Cực phẩm Linh phù.

I Một lúc sau, Sờ Trần chậm rãi I mờ mắt ra, đi tới, rửa tay, cầm I bút lên.

Lúc này, mọi người trong phòng đều nhận thấy khí tức của Sở Trần đã hoàn toàn thay đổi.

Trong không khí có cỗ khí tức uy nghiêm lạnh lùng, đôi mắt Sở Trầngiống như lưỡi đao sắc bén.

Bút như kiếm, hạ bút giống như kiếm khuấy động cầu vồng..

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Đôi mắt Mạc Nhàn dán chặt vào tờ giấy vàng mà Sờ Trần vẽ.Mặc dù chuyên về bói toán nhưng cháu gái Mạc Vô Ưu của ông từ nhỏ đã bộc lộ thiên phú về phù lục, Mạc Nhàn cũng biết không ít kiến thức về phù lục.“Nếu không biết vẽ phù, khiến quỷ thầnchê cười, nếu biết vẽ phù, quỷ thần kinh hãi.”Mạc Nhàn cảm nhận được, trong Tinh La tiểu đ**m, ngay khiSỞ Trần đặt bút vẽ, có thanh âm kinh lôi vang lên.Nét vẽ này cho thấy công lực phù lục của Sở Trần.Nét bút chạm vào sự ảo diệu của phù lục.Mạc Vô ưu đã từng nhìn thấy Sở Trần vẽ Tiểu Ngũ Loi Phù mọt lần, nhưng lần này mắt thấy lần nữa, cô vẫn không khỏi sửng sốt và kinh ngạc.Cô phải thừa nhận,tạo nghệ về phù lục của cô so với Sở Trần, giống như trời đất khác biệt.Mà cô vốn được xưng là thiên tài phù lục.Thiên phú của Sở Trần chỉ đơn giản là quá yêu nghiệt.Không mất quá nhiều thời gian,Sở Trầnliền đem Tiểu Ngũ Lôi Ngù thành công vẽ ra.Sờ Trần không có dừng lại động tác, lại cẩm lên một tờ giấy màuvàng, nhanh chóng hạ bút.Một hơi họa năm cái Linh phù, Sờ Trần mới dừng lại.“Những Linh phù này chồng chất nên, có thể phá Huyễn Thần cồsao?”Mạc Vô ưu sốt ruột hỏi.Huyễn Thần cổ của Vu Thần Môn,giới võ giả nghe thôi đã biến sắc.“Còn chưa đủ.”Sở Trần nói, “Chìa khóa phá Huyễn Thần cổ, là Định Thần Phu.”“Định Thần Phù?”Mạc Vô ưu suy nghĩ một chút, mơ hồ nói: “Sao tôi chưa nghenoi qua nó?”Sở Trần mỉm cười, “Sư phụ cùa ta vì đề đối phó với Huyen Thần Cổ đã đặc biệt vẽ ra một loại Linh phù, chỉ có đệ tử của Cửu Huyền Môn mới có cơ hội học được nó.”Đôi mắt Mạc Vô Ưubôi qua một tia h*m m**n.Cửu Huyền đệ tử! Đó là mục tiêu cô ấy phấn đấu.Cô tin rằng một ngày nào đó, mình sẽ có thể bải nhậpCửu Huyền Môn.Sở Trần ngồi ở bên cạnh, nhắm mắt dưỡng thần, đám người Mạc Vô Ưu không có quấy rầy hắn, có thể tưởng tượng được, Định Thần Phù mà Sở Trần sắp vẽ tiếp theo,nhất định không dễ dàng.“Tiểu Ngũ Lôi Phù mà Sở Trần vẽ,tuyệt đối có thề coi là Trung phẩm Linh phủ.”Mạc Vô ưu nói, “Chẳng lẽ Định Thần Phù mà anh ta định vẽ tiếp theo là Thượng phẩm Linh phù sao?”Theo hiểu biết của Mạc Vô ưu? cáp bậc Phù lục, có Cực phẩm, Thượng phẩm, Trung phẩm, Hạ phẩm, mà hầu hết các loại bùa đều thuộc Hạ phẩm, những người có thể vẽ được Trung phẩm Linh phù đã được coi là cao thủ phù lục rồi.Nếu Sở Trần thật sự vẽ ra một Thượng phẩm Linh phù, trong lòng Mạc Vô Ưu, Sở Trần chính là Phù lục đại sư.Còn như Cực phẩm, Mạc Vô Ưu thậm chí không dám nghĩ tới,■ theo như cô biết, trừ đại sư I cuaCưu Huyen Môn, toàn bộ giới I võ giả, không có người có thể vẽ I ra Cực phẩm Linh phù.I Một lúc sau, Sờ Trần chậm rãi I mờ mắt ra, đi tới, rửa tay, cầm I bút lên.Lúc này, mọi người trong phòng đều nhận thấy khí tức của Sở Trần đã hoàn toàn thay đổi.Trong không khí có cỗ khí tức uy nghiêm lạnh lùng, đôi mắt Sở Trầngiống như lưỡi đao sắc bén.Bút như kiếm, hạ bút giống như kiếm khuấy động cầu vồng..

Chương 578: 578: Chương 577