Tác giả:

“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…

Chương 699: 699: Chương 700

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… “Mạc lão, ngài đây là…” Sở Trần có chút dở khóc dở cười, trong lòng cũng có cảm động: “Tiểu Mặc, cậu dẫn bọn họ đi.”Ninh Tử Mặc bước chân cũng không dời đi.Một bộ hương thơm nhàn nhạt truyền đến, Sơ Trần giật mình.Tống Nhan đi tới bên cạnh anh, mặc dù tay trói gà không chặt nhưng giờ phút này, kề vai đứng.mở miệng.Dương Tiểu cẩn yên lặng đi tới bên cạnh Ninh Tử Mặc.“Sở đại ca, chúng ta cùng lên, cho dù lả võ đạo Tông Sư, cũng có thể chu toàn một hồi.” Tiểu Vô Ưu cũng sải bước đi lên, đồng thời có chút ghét bỏ kéo quần áo Mạc Nhàn một chút: “ông nội, ông đừng giúp thêm phiền.”Mạc Nhàn trợn mắt mờ đầu: “Lúc ông nội đánh con bằng nạng này, con còn mặc tã lót!”Mạc Vô Ưu:??? ”Bị đánh khi mặc tã lót! Có phải là ông nội ruột không?Trước qụán nhỏ Tinh La, Trương Vận Quốc thần sắc giãy dụa, hai tay khẽ run.Đó chính là võ đạo Tỏng Sư a!Mấy người bọn họ, võ đạo Tông Sư trực tiếp một cái tát chết, cùng nhau lên có tác dụng sao?“Đây là một đám kẻ ngốc!”Trương Vận Quốc hùng hùng hổ hồ, đi tới bên cạnh Mạc Nhàn.Thấy một màn này, người đeo mặt nạ Thanh Lang không khòi nở nụ cười.“Thật thú vị.” Người mặt nạ Thanh Lang đột nhiên sài bưởc, vung quyền đánh về phla Mạc J Nhàn đứng ờ phía trưởc.Quyền phong hùng hậu hào hùng quét tới.Mạc Vỏ Ưu sắc mặt đại bién: “ông nội.”Mạc Vô ưu vừa muốn xông lên, trong nháy mắt đã bị một cỗ lực lượng kéo trở về.Trong tay Sở Trần lấy ra ba tấm bùa, lấy thế nhanh như chớp không kịp bịt tai đập ra ngoài, người đeo mặt nạ Thanh Lang căn bản không để ý thủ đoạn bùa chú của Sờ Trần, xuất quyền nhanh chóng, ba tấm bùa đều bị đánh bể.“Lui ra phía sau!” Sở Trần quát một tiếng: “Trương đạo trưởng, Mạc lão giao cho ông.”Trong nháy mắt khi ba tấm bùa nổ tung, khói dày đặc bốc lên tại chỗ, che khuất thân ảnh người đeo mặt nạ Thanh Lang.“Hạ Phẩm bùa, tụ vụ bùa?” Trương Vận Quốc ro ràng sửng sốt một chút, nhưng rõ ràng batấm Hạ Phẩm bùa bình thường, giờ phút này lại phát huy ra hiệu quả, ngăn trỏ’ bước chân của người đeo mặt nạ Thanh Lang,Sơ Trần vận dụng bùa, quả thực đến mức xuất thần nhập hóa.“Mau lui đi!” Thanh âm Sợ Trần như sấm, đồng thời ôm Tống Nhan, nhanh chóng lui về phía sau.Đối thủ của bọn họ là võ đạo Tông Sư, không thể liều mạng.Không có đường lui, bọn họ đều nlafm việc nghĩa không được chùn bước đứng ra, muốn cùng I người mặt nạ Thanh Lang quyết một trận tử chiến, nhưng mà hiện tại có tụ vụ bùa ngăn trở, đây là Sở Trần tranh thủ cho tất cả mọi người một chút hi vọng sống.Lùi lại!Ninh Tử Mặc ôm Lấy Dương Tiểu Can.Trương Vận Quốc ôm Mặc Nhàn..

“Mạc lão, ngài đây là…” Sở Trần có chút dở khóc dở cười, trong lòng cũng có cảm động: “Tiểu Mặc, cậu dẫn bọn họ đi.”

Ninh Tử Mặc bước chân cũng không dời đi.

Một bộ hương thơm nhàn nhạt truyền đến, Sơ Trần giật mình.

Tống Nhan đi tới bên cạnh anh, mặc dù tay trói gà không chặt nhưng giờ phút này, kề vai đứng.

mở miệng.

Dương Tiểu cẩn yên lặng đi tới bên cạnh Ninh Tử Mặc.

“Sở đại ca, chúng ta cùng lên, cho dù lả võ đạo Tông Sư, cũng có thể chu toàn một hồi.” Tiểu Vô Ưu cũng sải bước đi lên, đồng thời có chút ghét bỏ kéo quần áo Mạc Nhàn một chút: “ông nội, ông đừng giúp thêm phiền.”

Mạc Nhàn trợn mắt mờ đầu: “Lúc ông nội đánh con bằng nạng này, con còn mặc tã lót!”

Mạc Vô Ưu:??? ”

Bị đánh khi mặc tã lót! Có phải là ông nội ruột không?

Trước qụán nhỏ Tinh La, Trương Vận Quốc thần sắc giãy dụa, hai tay khẽ run.

Đó chính là võ đạo Tỏng Sư a!

Mấy người bọn họ, võ đạo Tông Sư trực tiếp một cái tát chết, cùng nhau lên có tác dụng sao?

“Đây là một đám kẻ ngốc!”

Trương Vận Quốc hùng hùng hổ hồ, đi tới bên cạnh Mạc Nhàn.

Thấy một màn này, người đeo mặt nạ Thanh Lang không khòi nở nụ cười.

“Thật thú vị.” Người mặt nạ Thanh Lang đột nhiên sài bưởc, vung quyền đánh về phla Mạc J Nhàn đứng ờ phía trưởc.

Quyền phong hùng hậu hào hùng quét tới.

Mạc Vỏ Ưu sắc mặt đại bién: “ông nội.”

Mạc Vô ưu vừa muốn xông lên, trong nháy mắt đã bị một cỗ lực lượng kéo trở về.

Trong tay Sở Trần lấy ra ba tấm bùa, lấy thế nhanh như chớp không kịp bịt tai đập ra ngoài, người đeo mặt nạ Thanh Lang căn bản không để ý thủ đoạn bùa chú của Sờ Trần, xuất quyền nhanh chóng, ba tấm bùa đều bị đánh bể.

“Lui ra phía sau!” Sở Trần quát một tiếng: “Trương đạo trưởng, Mạc lão giao cho ông.”

Trong nháy mắt khi ba tấm bùa nổ tung, khói dày đặc bốc lên tại chỗ, che khuất thân ảnh người đeo mặt nạ Thanh Lang.

“Hạ Phẩm bùa, tụ vụ bùa?” Trương Vận Quốc ro ràng sửng sốt một chút, nhưng rõ ràng ba

tấm Hạ Phẩm bùa bình thường, giờ phút này lại phát huy ra hiệu quả, ngăn trỏ’ bước chân của người đeo mặt nạ Thanh Lang,

Sơ Trần vận dụng bùa, quả thực đến mức xuất thần nhập hóa.

“Mau lui đi!” Thanh âm Sợ Trần như sấm, đồng thời ôm Tống Nhan, nhanh chóng lui về phía sau.

Đối thủ của bọn họ là võ đạo Tông Sư, không thể liều mạng.

Không có đường lui, bọn họ đều nlafm việc nghĩa không được chùn bước đứng ra, muốn cùng I người mặt nạ Thanh Lang quyết một trận tử chiến, nhưng mà hiện tại có tụ vụ bùa ngăn trở, đây là Sở Trần tranh thủ cho tất cả mọi người một chút hi vọng sống.

Lùi lại!

Ninh Tử Mặc ôm Lấy Dương Tiểu Can.

Trương Vận Quốc ôm Mặc Nhàn..

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… “Mạc lão, ngài đây là…” Sở Trần có chút dở khóc dở cười, trong lòng cũng có cảm động: “Tiểu Mặc, cậu dẫn bọn họ đi.”Ninh Tử Mặc bước chân cũng không dời đi.Một bộ hương thơm nhàn nhạt truyền đến, Sơ Trần giật mình.Tống Nhan đi tới bên cạnh anh, mặc dù tay trói gà không chặt nhưng giờ phút này, kề vai đứng.mở miệng.Dương Tiểu cẩn yên lặng đi tới bên cạnh Ninh Tử Mặc.“Sở đại ca, chúng ta cùng lên, cho dù lả võ đạo Tông Sư, cũng có thể chu toàn một hồi.” Tiểu Vô Ưu cũng sải bước đi lên, đồng thời có chút ghét bỏ kéo quần áo Mạc Nhàn một chút: “ông nội, ông đừng giúp thêm phiền.”Mạc Nhàn trợn mắt mờ đầu: “Lúc ông nội đánh con bằng nạng này, con còn mặc tã lót!”Mạc Vô Ưu:??? ”Bị đánh khi mặc tã lót! Có phải là ông nội ruột không?Trước qụán nhỏ Tinh La, Trương Vận Quốc thần sắc giãy dụa, hai tay khẽ run.Đó chính là võ đạo Tỏng Sư a!Mấy người bọn họ, võ đạo Tông Sư trực tiếp một cái tát chết, cùng nhau lên có tác dụng sao?“Đây là một đám kẻ ngốc!”Trương Vận Quốc hùng hùng hổ hồ, đi tới bên cạnh Mạc Nhàn.Thấy một màn này, người đeo mặt nạ Thanh Lang không khòi nở nụ cười.“Thật thú vị.” Người mặt nạ Thanh Lang đột nhiên sài bưởc, vung quyền đánh về phla Mạc J Nhàn đứng ờ phía trưởc.Quyền phong hùng hậu hào hùng quét tới.Mạc Vỏ Ưu sắc mặt đại bién: “ông nội.”Mạc Vô ưu vừa muốn xông lên, trong nháy mắt đã bị một cỗ lực lượng kéo trở về.Trong tay Sở Trần lấy ra ba tấm bùa, lấy thế nhanh như chớp không kịp bịt tai đập ra ngoài, người đeo mặt nạ Thanh Lang căn bản không để ý thủ đoạn bùa chú của Sờ Trần, xuất quyền nhanh chóng, ba tấm bùa đều bị đánh bể.“Lui ra phía sau!” Sở Trần quát một tiếng: “Trương đạo trưởng, Mạc lão giao cho ông.”Trong nháy mắt khi ba tấm bùa nổ tung, khói dày đặc bốc lên tại chỗ, che khuất thân ảnh người đeo mặt nạ Thanh Lang.“Hạ Phẩm bùa, tụ vụ bùa?” Trương Vận Quốc ro ràng sửng sốt một chút, nhưng rõ ràng batấm Hạ Phẩm bùa bình thường, giờ phút này lại phát huy ra hiệu quả, ngăn trỏ’ bước chân của người đeo mặt nạ Thanh Lang,Sơ Trần vận dụng bùa, quả thực đến mức xuất thần nhập hóa.“Mau lui đi!” Thanh âm Sợ Trần như sấm, đồng thời ôm Tống Nhan, nhanh chóng lui về phía sau.Đối thủ của bọn họ là võ đạo Tông Sư, không thể liều mạng.Không có đường lui, bọn họ đều nlafm việc nghĩa không được chùn bước đứng ra, muốn cùng I người mặt nạ Thanh Lang quyết một trận tử chiến, nhưng mà hiện tại có tụ vụ bùa ngăn trở, đây là Sở Trần tranh thủ cho tất cả mọi người một chút hi vọng sống.Lùi lại!Ninh Tử Mặc ôm Lấy Dương Tiểu Can.Trương Vận Quốc ôm Mặc Nhàn..

Chương 699: 699: Chương 700