Tác giả:

“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…

Chương 703: 703: Chương 704

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Cô tự nhiên rõ ràng, Cửu Huyền Môn là thánh địa của Kỳ môn mà người người ao ước muốn vào.Đối với cô, đây lả cơ hội ngàn vàng khó mua.Một lúc sau, Mạc Vô ưu nhìn về phía La Vân Đạo Tôn, “Vậy ông nội đệ tử có thể đi không?”Nghe vậy, Mạc Nhàn nín thở, nhịp tim cùa ông tăng nhanh.Một người đắc Đạo, gà chó cũng thăng thiên.Nếu ông ta thực sự có thề tiến vào Cửu Huyền Môn nhờ phúc khí của cháu gái mình, dù là không chiếm được cao nhân Cừu Huyền Môn chỉ điểm, chỉ cằn bước vào Cửu Huyền Môn, mưa dầm thấm đất, đối với Kỳ Môn tướng thuật của mình mà nói, đều có trợ giúp cực cao.La Vân Đạo Tôn nhẹ nhàng lắc đầu, “Xin lỗi, ta chỉ có thể đưamột người trở về.”Mạc Nhàn thầm thờ dài, kỳ thật đây cũng là dự liệu của ông, lập tức khẽ mỉm cười, “Vô ưu, cháu cứ yên tâm đi theo La Vân Đạo Tôn trở về, ông nội cỏ thể tự lo liệu.”Ánh mắt Mạc Vô ưu không giấu được vẻ thất vọng, ngẫm nghĩ một hồi, cô lắc đầu, “Con không muốn, con sẽ ở lại với ông nội.”Trương Vận Quốc trong mắt trừng lớn! Cơ duyên to lớn ập xuống đâu, còn không muốn sao?Trương Vận Quốc nhìn La Vân Đạo Tôn háo hức, hắn có thể đáp ứng đi mà không do dự.“Đứa nhỏ nảy…” Mạc Nhản đang định thuyết phục Mạc Vô Ưu thimột giọng nói từ bên cạnh vang lên, “Tiểu Vô ưu chỉ có Mạc Lão là người thân, nếu để một mình cô ấy tiến vào Cửu Huyền Môn học nghệ, cái này cũng quá tàn nhẫn, thất sư đệ, ngươi vẫn là mang Mạc Lão trở về đi.”Nghe vậy, La Vân Đạo Tôn gật đầu, “Vậy cứ quyết định thế đi.”Mạc Nhàn choáng váng.Cải chuyển hướng này một cách quá bất ngờ.Không phải La Vân Đạo Tôn vừa nói chỉ có thể mang theo một người vào trong Cửu Huyền Môn, sao lại đột nhiên mang thêm một người nữa?Trong lúc Mạc Vô ưu cao hứng, ông cũng nhìn về phía La Vân Đạo Tôn với vẻ nghi hoặc.La Vồn Đạo Tôn mỉm cười, “Kỳ thật ta chỉ có thể đưa một người trờ về Cửu Huyền Môn, nhưng lời của đại sư huynh … thì lại khác.”Trong lòng Trương Vận Quốc run lên, khi hắn xem xét kỹ lưỡng ý tứ câu nói của La Vân Đạo Tôn ‘thì lại khác’.Chỉ cần Sở Trần gật đầu, hắn cũng có thể tiến vào Cửu Huyền Môn?Trương Vặn Quốc nhìn Sở Trần với ánh mắt mang theo cuồng nhiệt.Chỉ cần một mực ôm đùi Sở Trằn, nhất định có thể tiến vào Cửu Huyền Môn.Sau đó, Sở Trần mời La Vân Đạo Tôn trở về Tống Gia, Trương Vận Quốc theo sau, đi theo còn có Ninh Tử Mặc và Dương Tiểu Cẩn, khuôn mặt của Dương Tiểu Cần được che bằng khăn che mặt.Trương Vận Quốc đã có nhiều đóng góp cho Tống Gia nảm năm qua, hắn có địa vị rất cao trong Tống Gia, khi nhìn thấy Trương Vận Quốc đối với vị La Vân Đạo Tôn này tất cung tất kính, trong lòng người nhà Tống Gia tất cả đều âm thầm kinh hãi, nhỉệt tinh chào hỏi La Vân Đạo Tôn.Đêm yên tĩnh.Bên cạnh Hồ Tống, mai hoa thung.“Đại sư huynh, uống rượu.” La Vân Đạo Tôn ném cho Sở Trầnmột vò rượu, “Nám năm không có uống qua Túy tiên nhưỡng của Cửu Huyền Môn đặc chế đi.”Sờ Trần nhận lấy, nhắp một ngụm, cảm thán nói: “Nói tới đệ có thể không tin, ta mẹ nó đem mình phong ấn nãm năm.”Sở Trần đem sự tình mình nghiên cứu Trấn Hòn Phù bị phong ấn linh hồn nói ra..

Cô tự nhiên rõ ràng, Cửu Huyền Môn là thánh địa của Kỳ môn mà người người ao ước muốn vào.

Đối với cô, đây lả cơ hội ngàn vàng khó mua.

Một lúc sau, Mạc Vô ưu nhìn về phía La Vân Đạo Tôn, “Vậy ông nội đệ tử có thể đi không?”

Nghe vậy, Mạc Nhàn nín thở, nhịp tim cùa ông tăng nhanh.

Một người đắc Đạo, gà chó cũng thăng thiên.

Nếu ông ta thực sự có thề tiến vào Cửu Huyền Môn nhờ phúc khí của cháu gái mình, dù là không chiếm được cao nhân Cừu Huyền Môn chỉ điểm, chỉ cằn bước vào Cửu Huyền Môn, mưa dầm thấm đất, đối với Kỳ Môn tướng thuật của mình mà nói, đều có trợ giúp cực cao.

La Vân Đạo Tôn nhẹ nhàng lắc đầu, “Xin lỗi, ta chỉ có thể đưa

một người trở về.”

Mạc Nhàn thầm thờ dài, kỳ thật đây cũng là dự liệu của ông, lập tức khẽ mỉm cười, “Vô ưu, cháu cứ yên tâm đi theo La Vân Đạo Tôn trở về, ông nội cỏ thể tự lo liệu.”

Ánh mắt Mạc Vô ưu không giấu được vẻ thất vọng, ngẫm nghĩ một hồi, cô lắc đầu, “Con không muốn, con sẽ ở lại với ông nội.”

Trương Vận Quốc trong mắt trừng lớn! Cơ duyên to lớn ập xuống đâu, còn không muốn sao?

Trương Vận Quốc nhìn La Vân Đạo Tôn háo hức, hắn có thể đáp ứng đi mà không do dự.

“Đứa nhỏ nảy…” Mạc Nhản đang định thuyết phục Mạc Vô Ưu thi

một giọng nói từ bên cạnh vang lên, “Tiểu Vô ưu chỉ có Mạc Lão là người thân, nếu để một mình cô ấy tiến vào Cửu Huyền Môn học nghệ, cái này cũng quá tàn nhẫn, thất sư đệ, ngươi vẫn là mang Mạc Lão trở về đi.”

Nghe vậy, La Vân Đạo Tôn gật đầu, “Vậy cứ quyết định thế đi.”

Mạc Nhàn choáng váng.

Cải chuyển hướng này một cách quá bất ngờ.

Không phải La Vân Đạo Tôn vừa nói chỉ có thể mang theo một người vào trong Cửu Huyền Môn, sao lại đột nhiên mang thêm một người nữa?

Trong lúc Mạc Vô ưu cao hứng, ông cũng nhìn về phía La Vân Đạo Tôn với vẻ nghi hoặc.

La Vồn Đạo Tôn mỉm cười, “Kỳ thật ta chỉ có thể đưa một người trờ về Cửu Huyền Môn, nhưng lời của đại sư huynh … thì lại khác.”

Trong lòng Trương Vận Quốc run lên, khi hắn xem xét kỹ lưỡng ý tứ câu nói của La Vân Đạo Tôn ‘thì lại khác’.

Chỉ cần Sở Trần gật đầu, hắn cũng có thể tiến vào Cửu Huyền Môn?

Trương Vặn Quốc nhìn Sở Trần với ánh mắt mang theo cuồng nhiệt.

Chỉ cần một mực ôm đùi Sở Trằn, nhất định có thể tiến vào Cửu Huyền Môn.

Sau đó, Sở Trần mời La Vân Đạo Tôn trở về Tống Gia, Trương Vận Quốc theo sau, đi theo còn có Ninh Tử Mặc và Dương Tiểu Cẩn, khuôn mặt của Dương Tiểu Cần được che bằng khăn che mặt.

Trương Vận Quốc đã có nhiều đóng góp cho Tống Gia nảm năm qua, hắn có địa vị rất cao trong Tống Gia, khi nhìn thấy Trương Vận Quốc đối với vị La Vân Đạo Tôn này tất cung tất kính, trong lòng người nhà Tống Gia tất cả đều âm thầm kinh hãi, nhỉệt tinh chào hỏi La Vân Đạo Tôn.

Đêm yên tĩnh.

Bên cạnh Hồ Tống, mai hoa thung.

“Đại sư huynh, uống rượu.” La Vân Đạo Tôn ném cho Sở Trần

một vò rượu, “Nám năm không có uống qua Túy tiên nhưỡng của Cửu Huyền Môn đặc chế đi.”

Sờ Trần nhận lấy, nhắp một ngụm, cảm thán nói: “Nói tới đệ có thể không tin, ta mẹ nó đem mình phong ấn nãm năm.”

Sở Trần đem sự tình mình nghiên cứu Trấn Hòn Phù bị phong ấn linh hồn nói ra..

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Cô tự nhiên rõ ràng, Cửu Huyền Môn là thánh địa của Kỳ môn mà người người ao ước muốn vào.Đối với cô, đây lả cơ hội ngàn vàng khó mua.Một lúc sau, Mạc Vô ưu nhìn về phía La Vân Đạo Tôn, “Vậy ông nội đệ tử có thể đi không?”Nghe vậy, Mạc Nhàn nín thở, nhịp tim cùa ông tăng nhanh.Một người đắc Đạo, gà chó cũng thăng thiên.Nếu ông ta thực sự có thề tiến vào Cửu Huyền Môn nhờ phúc khí của cháu gái mình, dù là không chiếm được cao nhân Cừu Huyền Môn chỉ điểm, chỉ cằn bước vào Cửu Huyền Môn, mưa dầm thấm đất, đối với Kỳ Môn tướng thuật của mình mà nói, đều có trợ giúp cực cao.La Vân Đạo Tôn nhẹ nhàng lắc đầu, “Xin lỗi, ta chỉ có thể đưamột người trở về.”Mạc Nhàn thầm thờ dài, kỳ thật đây cũng là dự liệu của ông, lập tức khẽ mỉm cười, “Vô ưu, cháu cứ yên tâm đi theo La Vân Đạo Tôn trở về, ông nội cỏ thể tự lo liệu.”Ánh mắt Mạc Vô ưu không giấu được vẻ thất vọng, ngẫm nghĩ một hồi, cô lắc đầu, “Con không muốn, con sẽ ở lại với ông nội.”Trương Vận Quốc trong mắt trừng lớn! Cơ duyên to lớn ập xuống đâu, còn không muốn sao?Trương Vận Quốc nhìn La Vân Đạo Tôn háo hức, hắn có thể đáp ứng đi mà không do dự.“Đứa nhỏ nảy…” Mạc Nhản đang định thuyết phục Mạc Vô Ưu thimột giọng nói từ bên cạnh vang lên, “Tiểu Vô ưu chỉ có Mạc Lão là người thân, nếu để một mình cô ấy tiến vào Cửu Huyền Môn học nghệ, cái này cũng quá tàn nhẫn, thất sư đệ, ngươi vẫn là mang Mạc Lão trở về đi.”Nghe vậy, La Vân Đạo Tôn gật đầu, “Vậy cứ quyết định thế đi.”Mạc Nhàn choáng váng.Cải chuyển hướng này một cách quá bất ngờ.Không phải La Vân Đạo Tôn vừa nói chỉ có thể mang theo một người vào trong Cửu Huyền Môn, sao lại đột nhiên mang thêm một người nữa?Trong lúc Mạc Vô ưu cao hứng, ông cũng nhìn về phía La Vân Đạo Tôn với vẻ nghi hoặc.La Vồn Đạo Tôn mỉm cười, “Kỳ thật ta chỉ có thể đưa một người trờ về Cửu Huyền Môn, nhưng lời của đại sư huynh … thì lại khác.”Trong lòng Trương Vận Quốc run lên, khi hắn xem xét kỹ lưỡng ý tứ câu nói của La Vân Đạo Tôn ‘thì lại khác’.Chỉ cần Sở Trần gật đầu, hắn cũng có thể tiến vào Cửu Huyền Môn?Trương Vặn Quốc nhìn Sở Trần với ánh mắt mang theo cuồng nhiệt.Chỉ cần một mực ôm đùi Sở Trằn, nhất định có thể tiến vào Cửu Huyền Môn.Sau đó, Sở Trần mời La Vân Đạo Tôn trở về Tống Gia, Trương Vận Quốc theo sau, đi theo còn có Ninh Tử Mặc và Dương Tiểu Cẩn, khuôn mặt của Dương Tiểu Cần được che bằng khăn che mặt.Trương Vận Quốc đã có nhiều đóng góp cho Tống Gia nảm năm qua, hắn có địa vị rất cao trong Tống Gia, khi nhìn thấy Trương Vận Quốc đối với vị La Vân Đạo Tôn này tất cung tất kính, trong lòng người nhà Tống Gia tất cả đều âm thầm kinh hãi, nhỉệt tinh chào hỏi La Vân Đạo Tôn.Đêm yên tĩnh.Bên cạnh Hồ Tống, mai hoa thung.“Đại sư huynh, uống rượu.” La Vân Đạo Tôn ném cho Sở Trầnmột vò rượu, “Nám năm không có uống qua Túy tiên nhưỡng của Cửu Huyền Môn đặc chế đi.”Sờ Trần nhận lấy, nhắp một ngụm, cảm thán nói: “Nói tới đệ có thể không tin, ta mẹ nó đem mình phong ấn nãm năm.”Sở Trần đem sự tình mình nghiên cứu Trấn Hòn Phù bị phong ấn linh hồn nói ra..

Chương 703: 703: Chương 704