“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…
Chương 712: 712: Chương 713
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Toàn bộ đại cục thương giới Thiền Thành, bị một minh Sở Trần đảo loạn.Trong khoảng thời gian này, theo Hoàng gia ngã xuống, một ít tài nguyên vốn thuộc về Hoàng gia đều nhao nhao bị đám sói đã sớm nhin chằm chằm chia cắt.Chiến tranh thương mại giồng như chiến trường.Một khi ngả xuống, muốn xoay người lại, tuyệt đối không dễ dàng.Trong lúc nói chuyện, đoàn người đâ đi tới lầu một của tòa nhà Kim Bãi.“Sở Trần, chúc mừng.” Một thanh âm sạch sẽ lưu loát, đi tới, vươntay với Sở Trần.Sờ Trần có chút ngoài ý muốn nhln người tới.Con cháu Hoàng gia, Hoàng Tú Tú.Những người còn lại của Tống gia cũng có chút ngoài ý muốn, dù sao hôm nay Tống gia có thể nói là lấy tư cách là kẻ chiến thắng đi tới tòa nhà Kim Bãi, tòa nhà Kim Bãi mặc dù còn thuộc về Hoàng gia, nhưng con cháu Hoàng gia hẳn là đều có thể biết tránh không gặp.Hoàng Tú Tú đến rồi.Ánh mắt của cô hữu thần, không kiêu ngạo không siểm nịnh vươn tay về phía Sở Trần.I“Cảm ơn.” Sờ Trần đưa tay ra.Trong số rất nhiều đệ tử Tống gia, án tượng cùa Sở Trần đối vởi Hoàng Tú Tú coi như khồng tệ.Lúc trưởc tức giân xỏng vào Hoàng gia, Hoàng Tú Tú chủ động đi ra nhắc nhở anh, dòng dạng, Sờ Trằn bầu chọn Lỷ Báo Đào, để cho Hoàng Tú Tú không dính líu đến ân oán giữa anh và Hoàng gia.“Anh cô đâu?” Sờ Trần thuận miệng hỏi một câu.Hoàng Tú Tú trả lời: “Anh trai tôi đã trở lại sư môn học tập rồi.”Sở Trần gật gật đầu, hàn huyên vài câu sau đó, đi tới cửa thang máy, Hoàng Tủ Tủ tự mình mở thang máy, đưa đoàn người Sờ Trần đi vào.Cửa thang máy từ từ đóng lại.“Tiểu nhân đắc chí!” Bên cạnh Hoàng Tú Tú, người trung niên quản lý Hoàng kia phẫn nộ bất bình: “Nếu như không phải Ninh gia ờ sau lưng chống lừng, hắn nhằm nhò gì a!”Họàng Tú Tú quay đầu lại liếc mắt nhìn vị quản lý này: “Bắt đầu từ ngày mai, cậu không cần đến tòa nhà Kim Bãi nữa.”Quản lý Hoàng sửng sốt, không thể tin vào tai mình: “Tiểu thư…”“Tôi không muốn nghe bất cứ điều gì vô nghĩa.” Hoàng Tú Tú trực tiếp rời đi, đồng thời lưu lại một câu: “Bất kỳ một nhân viên công viên của tỏa nhà Kim Bãi, cũng không thể lấy bất kỳ lý do bát hợp lý nào làm khó Dược Phẩm Bắc Trần, nếu không, trực tiếp thu dọn đồ đạc cút đi.”Hoàng Tú Tú rõ ràng phát ra một tin hiệu.Lấy lòng Tống gia.Có lẽ là nói, lấy lòng Sở Trần.Vừa rồi toàn bộ quá trình, Hoàng Tú Tú cũng không có nói chuyện với những người còn lại của Tống gia, Hoàng Tú Tú rõ ràng, người thật sự đánh bại Hoàng gia, là Sờ Trần.Thang máy được lên tầng 21.Cửa thang máy mờ ra, Sở Trần và Tống Nhan dẫn đầu tay trong tay đi ra.So với lần trước tới Bắc Trần, hôm nay Dược Phẩm Bắc Trần tinh thần chấn phấn mạnh mẽ chờ xuất phát.Nhân viên Bắc Trần đã sởm chỉnh tề đứng thành mấy hàng hai bên hành lang bày đầy lẵng hoa chúc mừng, cỏ chút chật chội, sắp không bỏ xuống được.“Sờ tổng chào.”Sờ Trần vừa mới đi vào, thanh âm đột nhiên đồng loạt vang lên.Sở Trần hoảng sợ, liếc mắt nhìn Hạ Bắc một cái, Hạ Bắc cười hắc hắc, loại chuyện này, người ờ đây cũng chỉ có hắn làm ra.Quả nhiên, một giây sau, lại thanh âm đồng loạt vang lên.“Hạ tổng chào.”.
Toàn bộ đại cục thương giới Thiền Thành, bị một minh Sở Trần đảo loạn.
Trong khoảng thời gian này, theo Hoàng gia ngã xuống, một ít tài nguyên vốn thuộc về Hoàng gia đều nhao nhao bị đám sói đã sớm nhin chằm chằm chia cắt.
Chiến tranh thương mại giồng như chiến trường.
Một khi ngả xuống, muốn xoay người lại, tuyệt đối không dễ dàng.
Trong lúc nói chuyện, đoàn người đâ đi tới lầu một của tòa nhà Kim Bãi.
“Sở Trần, chúc mừng.” Một thanh âm sạch sẽ lưu loát, đi tới, vươn
tay với Sở Trần.
Sờ Trần có chút ngoài ý muốn nhln người tới.
Con cháu Hoàng gia, Hoàng Tú Tú.
Những người còn lại của Tống gia cũng có chút ngoài ý muốn, dù sao hôm nay Tống gia có thể nói là lấy tư cách là kẻ chiến thắng đi tới tòa nhà Kim Bãi, tòa nhà Kim Bãi mặc dù còn thuộc về Hoàng gia, nhưng con cháu Hoàng gia hẳn là đều có thể biết tránh không gặp.
Hoàng Tú Tú đến rồi.
Ánh mắt của cô hữu thần, không kiêu ngạo không siểm nịnh vươn tay về phía Sở Trần.
I
“Cảm ơn.” Sờ Trần đưa tay ra.
Trong số rất nhiều đệ tử Tống gia, án tượng cùa Sở Trần đối vởi Hoàng Tú Tú coi như khồng tệ.
Lúc trưởc tức giân xỏng vào Hoàng gia, Hoàng Tú Tú chủ động đi ra nhắc nhở anh, dòng dạng, Sờ Trằn bầu chọn Lỷ Báo Đào, để cho Hoàng Tú Tú không dính líu đến ân oán giữa anh và Hoàng gia.
“Anh cô đâu?” Sờ Trần thuận miệng hỏi một câu.
Hoàng Tú Tú trả lời: “Anh trai tôi đã trở lại sư môn học tập rồi.”
Sở Trần gật gật đầu, hàn huyên vài câu sau đó, đi tới cửa thang máy, Hoàng Tủ Tủ tự mình mở thang máy, đưa đoàn người Sờ Trần đi vào.
Cửa thang máy từ từ đóng lại.
“Tiểu nhân đắc chí!” Bên cạnh Hoàng Tú Tú, người trung niên quản lý Hoàng kia phẫn nộ bất bình: “Nếu như không phải Ninh gia ờ sau lưng chống lừng, hắn nhằm nhò gì a!”
Họàng Tú Tú quay đầu lại liếc mắt nhìn vị quản lý này: “Bắt đầu từ ngày mai, cậu không cần đến tòa nhà Kim Bãi nữa.”
Quản lý Hoàng sửng sốt, không thể tin vào tai mình: “Tiểu thư…”
“Tôi không muốn nghe bất cứ điều gì vô nghĩa.” Hoàng Tú Tú trực tiếp rời đi, đồng thời lưu lại một câu: “Bất kỳ một nhân viên công viên của tỏa nhà Kim Bãi, cũng không thể lấy bất kỳ lý do bát hợp lý nào làm khó Dược Phẩm Bắc Trần, nếu không, trực tiếp thu dọn đồ đạc cút đi.”
Hoàng Tú Tú rõ ràng phát ra một tin hiệu.
Lấy lòng Tống gia.
Có lẽ là nói, lấy lòng Sở Trần.
Vừa rồi toàn bộ quá trình, Hoàng Tú Tú cũng không có nói chuyện với những người còn lại của Tống gia, Hoàng Tú Tú rõ ràng, người thật sự đánh bại Hoàng gia, là Sờ Trần.
Thang máy được lên tầng 21.
Cửa thang máy mờ ra, Sở Trần và Tống Nhan dẫn đầu tay trong tay đi ra.
So với lần trước tới Bắc Trần, hôm nay Dược Phẩm Bắc Trần tinh thần chấn phấn mạnh mẽ chờ xuất phát.
Nhân viên Bắc Trần đã sởm chỉnh tề đứng thành mấy hàng hai bên hành lang bày đầy lẵng hoa chúc mừng, cỏ chút chật chội, sắp không bỏ xuống được.
“Sờ tổng chào.”
Sờ Trần vừa mới đi vào, thanh âm đột nhiên đồng loạt vang lên.
Sở Trần hoảng sợ, liếc mắt nhìn Hạ Bắc một cái, Hạ Bắc cười hắc hắc, loại chuyện này, người ờ đây cũng chỉ có hắn làm ra.
Quả nhiên, một giây sau, lại thanh âm đồng loạt vang lên.
“Hạ tổng chào.”.
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Toàn bộ đại cục thương giới Thiền Thành, bị một minh Sở Trần đảo loạn.Trong khoảng thời gian này, theo Hoàng gia ngã xuống, một ít tài nguyên vốn thuộc về Hoàng gia đều nhao nhao bị đám sói đã sớm nhin chằm chằm chia cắt.Chiến tranh thương mại giồng như chiến trường.Một khi ngả xuống, muốn xoay người lại, tuyệt đối không dễ dàng.Trong lúc nói chuyện, đoàn người đâ đi tới lầu một của tòa nhà Kim Bãi.“Sở Trần, chúc mừng.” Một thanh âm sạch sẽ lưu loát, đi tới, vươntay với Sở Trần.Sờ Trần có chút ngoài ý muốn nhln người tới.Con cháu Hoàng gia, Hoàng Tú Tú.Những người còn lại của Tống gia cũng có chút ngoài ý muốn, dù sao hôm nay Tống gia có thể nói là lấy tư cách là kẻ chiến thắng đi tới tòa nhà Kim Bãi, tòa nhà Kim Bãi mặc dù còn thuộc về Hoàng gia, nhưng con cháu Hoàng gia hẳn là đều có thể biết tránh không gặp.Hoàng Tú Tú đến rồi.Ánh mắt của cô hữu thần, không kiêu ngạo không siểm nịnh vươn tay về phía Sở Trần.I“Cảm ơn.” Sờ Trần đưa tay ra.Trong số rất nhiều đệ tử Tống gia, án tượng cùa Sở Trần đối vởi Hoàng Tú Tú coi như khồng tệ.Lúc trưởc tức giân xỏng vào Hoàng gia, Hoàng Tú Tú chủ động đi ra nhắc nhở anh, dòng dạng, Sờ Trằn bầu chọn Lỷ Báo Đào, để cho Hoàng Tú Tú không dính líu đến ân oán giữa anh và Hoàng gia.“Anh cô đâu?” Sờ Trần thuận miệng hỏi một câu.Hoàng Tú Tú trả lời: “Anh trai tôi đã trở lại sư môn học tập rồi.”Sở Trần gật gật đầu, hàn huyên vài câu sau đó, đi tới cửa thang máy, Hoàng Tủ Tủ tự mình mở thang máy, đưa đoàn người Sờ Trần đi vào.Cửa thang máy từ từ đóng lại.“Tiểu nhân đắc chí!” Bên cạnh Hoàng Tú Tú, người trung niên quản lý Hoàng kia phẫn nộ bất bình: “Nếu như không phải Ninh gia ờ sau lưng chống lừng, hắn nhằm nhò gì a!”Họàng Tú Tú quay đầu lại liếc mắt nhìn vị quản lý này: “Bắt đầu từ ngày mai, cậu không cần đến tòa nhà Kim Bãi nữa.”Quản lý Hoàng sửng sốt, không thể tin vào tai mình: “Tiểu thư…”“Tôi không muốn nghe bất cứ điều gì vô nghĩa.” Hoàng Tú Tú trực tiếp rời đi, đồng thời lưu lại một câu: “Bất kỳ một nhân viên công viên của tỏa nhà Kim Bãi, cũng không thể lấy bất kỳ lý do bát hợp lý nào làm khó Dược Phẩm Bắc Trần, nếu không, trực tiếp thu dọn đồ đạc cút đi.”Hoàng Tú Tú rõ ràng phát ra một tin hiệu.Lấy lòng Tống gia.Có lẽ là nói, lấy lòng Sở Trần.Vừa rồi toàn bộ quá trình, Hoàng Tú Tú cũng không có nói chuyện với những người còn lại của Tống gia, Hoàng Tú Tú rõ ràng, người thật sự đánh bại Hoàng gia, là Sờ Trần.Thang máy được lên tầng 21.Cửa thang máy mờ ra, Sở Trần và Tống Nhan dẫn đầu tay trong tay đi ra.So với lần trước tới Bắc Trần, hôm nay Dược Phẩm Bắc Trần tinh thần chấn phấn mạnh mẽ chờ xuất phát.Nhân viên Bắc Trần đã sởm chỉnh tề đứng thành mấy hàng hai bên hành lang bày đầy lẵng hoa chúc mừng, cỏ chút chật chội, sắp không bỏ xuống được.“Sờ tổng chào.”Sờ Trần vừa mới đi vào, thanh âm đột nhiên đồng loạt vang lên.Sở Trần hoảng sợ, liếc mắt nhìn Hạ Bắc một cái, Hạ Bắc cười hắc hắc, loại chuyện này, người ờ đây cũng chỉ có hắn làm ra.Quả nhiên, một giây sau, lại thanh âm đồng loạt vang lên.“Hạ tổng chào.”.