Tác giả:

“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…

Chương 801: Chương 801

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Khóe miệng Tư Đồ Tĩnh giật giật một chút: “Sao anh không đơn giản nói là anh tự vẽ là được rồi.”Sở Trần:Giang Ánh Đào cũng nhln thoáng qua hình vẽ trên bùa…“Cảm ơn anh a.” Giang Ánh Đào thu hồi bùa, đồng thời cũng chú ý tới, lúc cô nhận bùa, thành viên tổ 7 ờ xa xa đang điên cuồng chụp ành, hiển nhiên đang hoài nghi Sở Trần cùng Giang Ánh Đào đang tiến hành giao dịch gì.Hai chuông điện thoại di động vang lên cùng một lúc.Sở Trần lấy điện thoại di động ra, lại liếc mắt nhìn Giang Ánh Đào cũng lấy điện thoại di động ra, khẽ cười một tiếng: “Thật đúng là trùng hợp, vậy hôm nay chúng ta nói chuyện đến đây thôi, đến Bằng Thành nói với tôi một tiếng, mấy ngày nay nếu có hành động… toi có một người bạn làvõ đạo Tông Sư có thẻ tiếp viện.”Giang Ánh Đào ý vị thâm trường nhin Sở Trần một cái.Bạn là võ đạo Tông Sư.“Sở Trần, anh quả nhiên che dấu rát kĩ.”Sở Trần xoay người, phất phất tay: “Nhớ kỹ, chỉ giới hạn mấy ngày nay, bạn của tôi sẽ đến bất cứ lúc nào.”Vừa đi ra bên ngoài, đồng thời,Sờ Trần cũng nhận điện thoại: “Tiểu Thu, làm sao vậy?”“Anh rể, chỉ sợ anh nằm mơ cũng không nghĩ tới trong nhà có người nào tới.” Tống Thu thần sắc vui vẻ, cười ha ha.“Vinh Đông đến rồi sao?” Sở Trầnhỏi.Nụ cười trên khuôn mặt Tống Thu dần dần ngưng đọng.Anh rể lại biết!Tống Thu cảm giác tâm tính của mình sẳp sụp đổ.Lảm gl không được.Vinh Đông đến, rõ ràng hẳn là rất bất ngờ mới đúng, nhưng anh rể trực tiếp đoán được.“Vâng.” Tống Thu có chút bất lực: “Còn mang theo không ít lễ vật, xem ra là tới xin lỗi.”Sở Trần nghĩ đến một tin tức tối hôm qua nửa đêm Trương đạo trưởng gửi đến, khóe miệng nhẹ nhàng nhếch lên một chút.Dùng Thanh Phong đạo trưởng đối phó với các phú hào Thiền Thành,quả thực có thần hiệu.Sở Trần trờ về Tống gia.Vinh Đông đứng ngồi không yên trên một cái ghế trong đại sảnh, thấy Sở Trần đi tới, theo bản năng mạnh mẽ đứng lên.“Anh rể.” Tống Thu ngồi trên ghế sa lon.Trương cầm cũng vội vàng ngẩng đầu lên.Sở Trần càng ngày càng gần, khuôn mặt Vinh Đông thần sắc không ngừng biến ảo.Đây chính là người hắn hận nhất trong đời a..

Khóe miệng Tư Đồ Tĩnh giật giật một chút: “Sao anh không đơn giản nói là anh tự vẽ là được rồi.”

Sở Trần:

Giang Ánh Đào cũng nhln thoáng qua hình vẽ trên bùa…

“Cảm ơn anh a.” Giang Ánh Đào thu hồi bùa, đồng thời cũng chú ý tới, lúc cô nhận bùa, thành viên tổ 7 ờ xa xa đang điên cuồng chụp ành, hiển nhiên đang hoài nghi Sở Trần cùng Giang Ánh Đào đang tiến hành giao dịch gì.

Hai chuông điện thoại di động vang lên cùng một lúc.

Sở Trần lấy điện thoại di động ra, lại liếc mắt nhìn Giang Ánh Đào cũng lấy điện thoại di động ra, khẽ cười một tiếng: “Thật đúng là trùng hợp, vậy hôm nay chúng ta nói chuyện đến đây thôi, đến Bằng Thành nói với tôi một tiếng, mấy ngày nay nếu có hành động… toi có một người bạn là

võ đạo Tông Sư có thẻ tiếp viện.”

Giang Ánh Đào ý vị thâm trường nhin Sở Trần một cái.

Bạn là võ đạo Tông Sư.

“Sở Trần, anh quả nhiên che dấu rát kĩ.”

Sở Trần xoay người, phất phất tay: “Nhớ kỹ, chỉ giới hạn mấy ngày nay, bạn của tôi sẽ đến bất cứ lúc nào.”

Vừa đi ra bên ngoài, đồng thời,

Sờ Trần cũng nhận điện thoại: “Tiểu Thu, làm sao vậy?”

“Anh rể, chỉ sợ anh nằm mơ cũng không nghĩ tới trong nhà có người nào tới.” Tống Thu thần sắc vui vẻ, cười ha ha.

“Vinh Đông đến rồi sao?” Sở Trần

hỏi.

Nụ cười trên khuôn mặt Tống Thu dần dần ngưng đọng.

Anh rể lại biết!

Tống Thu cảm giác tâm tính của mình sẳp sụp đổ.

Lảm gl không được.

Vinh Đông đến, rõ ràng hẳn là rất bất ngờ mới đúng, nhưng anh rể trực tiếp đoán được.

“Vâng.” Tống Thu có chút bất lực: “Còn mang theo không ít lễ vật, xem ra là tới xin lỗi.”

Sở Trần nghĩ đến một tin tức tối hôm qua nửa đêm Trương đạo trưởng gửi đến, khóe miệng nhẹ nhàng nhếch lên một chút.

Dùng Thanh Phong đạo trưởng đối phó với các phú hào Thiền Thành,quả thực có thần hiệu.

Sở Trần trờ về Tống gia.

Vinh Đông đứng ngồi không yên trên một cái ghế trong đại sảnh, thấy Sở Trần đi tới, theo bản năng mạnh mẽ đứng lên.

“Anh rể.” Tống Thu ngồi trên ghế sa lon.

Trương cầm cũng vội vàng ngẩng đầu lên.

Sở Trần càng ngày càng gần, khuôn mặt Vinh Đông thần sắc không ngừng biến ảo.

Đây chính là người hắn hận nhất trong đời a..

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Khóe miệng Tư Đồ Tĩnh giật giật một chút: “Sao anh không đơn giản nói là anh tự vẽ là được rồi.”Sở Trần:Giang Ánh Đào cũng nhln thoáng qua hình vẽ trên bùa…“Cảm ơn anh a.” Giang Ánh Đào thu hồi bùa, đồng thời cũng chú ý tới, lúc cô nhận bùa, thành viên tổ 7 ờ xa xa đang điên cuồng chụp ành, hiển nhiên đang hoài nghi Sở Trần cùng Giang Ánh Đào đang tiến hành giao dịch gì.Hai chuông điện thoại di động vang lên cùng một lúc.Sở Trần lấy điện thoại di động ra, lại liếc mắt nhìn Giang Ánh Đào cũng lấy điện thoại di động ra, khẽ cười một tiếng: “Thật đúng là trùng hợp, vậy hôm nay chúng ta nói chuyện đến đây thôi, đến Bằng Thành nói với tôi một tiếng, mấy ngày nay nếu có hành động… toi có một người bạn làvõ đạo Tông Sư có thẻ tiếp viện.”Giang Ánh Đào ý vị thâm trường nhin Sở Trần một cái.Bạn là võ đạo Tông Sư.“Sở Trần, anh quả nhiên che dấu rát kĩ.”Sở Trần xoay người, phất phất tay: “Nhớ kỹ, chỉ giới hạn mấy ngày nay, bạn của tôi sẽ đến bất cứ lúc nào.”Vừa đi ra bên ngoài, đồng thời,Sờ Trần cũng nhận điện thoại: “Tiểu Thu, làm sao vậy?”“Anh rể, chỉ sợ anh nằm mơ cũng không nghĩ tới trong nhà có người nào tới.” Tống Thu thần sắc vui vẻ, cười ha ha.“Vinh Đông đến rồi sao?” Sở Trầnhỏi.Nụ cười trên khuôn mặt Tống Thu dần dần ngưng đọng.Anh rể lại biết!Tống Thu cảm giác tâm tính của mình sẳp sụp đổ.Lảm gl không được.Vinh Đông đến, rõ ràng hẳn là rất bất ngờ mới đúng, nhưng anh rể trực tiếp đoán được.“Vâng.” Tống Thu có chút bất lực: “Còn mang theo không ít lễ vật, xem ra là tới xin lỗi.”Sở Trần nghĩ đến một tin tức tối hôm qua nửa đêm Trương đạo trưởng gửi đến, khóe miệng nhẹ nhàng nhếch lên một chút.Dùng Thanh Phong đạo trưởng đối phó với các phú hào Thiền Thành,quả thực có thần hiệu.Sở Trần trờ về Tống gia.Vinh Đông đứng ngồi không yên trên một cái ghế trong đại sảnh, thấy Sở Trần đi tới, theo bản năng mạnh mẽ đứng lên.“Anh rể.” Tống Thu ngồi trên ghế sa lon.Trương cầm cũng vội vàng ngẩng đầu lên.Sở Trần càng ngày càng gần, khuôn mặt Vinh Đông thần sắc không ngừng biến ảo.Đây chính là người hắn hận nhất trong đời a..

Chương 801: Chương 801