Tác giả:

“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…

Chương 803: Chương 803

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Ninh gia cho rằng là Tiền thiếu, Tiền thiếu cho là mị ảnh, không cả hai cũng không có làm.Tầm mắt Sở Trần nhẹ nhàng híp lại.Đây chính là nguyên nhân anh không dám dễ dàng rời khỏi Thiền Thành.ở phía sau, còn có một cỗ lực lượng đang thúc đẩy.“Vậy người ra tay là ai?” Tống Thu đột nhiên nghĩ đến một khả năng: “Chẳng lẽ là…”Sở Trần nhìn Tống Thu: “Tiểu Thu, cậu có muốn đi điều tra hay không?”“Em không đi!” Tống Thu bảo vệ phần tôn nghiêm cuối cùng cùa mình.Sở Trần biết đối tượng Tống Thu hoài nghi, anh cũng hoài nghi.Hoàng gia, phái Thanh Dương.ở Thiền Thành,người có thể đâm sau lưng một đao này chính là Hoàng gia.Vừa lúc còn có võ giả phái Thanh Dương phái đến Hoàng gia,Hoàng gia hiện giờ hoàn toàn có được phần thực lực này.Hoàng gia đối với thù hận của mình, Sở Trần không chút hoài nghi, chỉ cần mình đứng ờ trước mặt bọn họ, bọn họ tuyệt đối hận không thể đâm anh một trăm đao.Hoàng Tú Tú ngoại trừ dòng dõi kia.Sờ Trần trầm tư một hồi: “Tôi lại hỏi anh một vấn dề, vì sao Tiềnthị đối với động tác của Bắc Trằn chúng tôi rõ như lòng bàn tay, anh cùng Tiền Bộ Thiệu mỗi ngày ở cùng một chỗ, hẳn là biết cái gì chứ.”“Bắc Trần có ít người của Tiền thiếu đang ẩn nấp.”Vinh Đông không chút do dự trả lời: “Nhưng, cụ thể lả ai, tôi cũng không biết, Tiền thiếu không nói.”Quả nhiên có nội gián.Sở Trần nhẹ nhàng gật đầu: “Tôi hiểu được ý đồ hôm nay của anh, nhưng, lời xin lỗi bằng miệng, tựa hồ không có thành ỷ gì.”Khuôn mặt của Vinh Đông thay đổi.“Nể tình anh cung cấp tình báo cho tôi, chỉ cần anh làm tốt một chuyện, ân oán giữa anh và tôi,WWUH9CÒ thể xỏa bỏ một khoản.” Sở Trần nôi.“Sở Trần cậu nói đi.” Trương Cầm vội vàng mở miệng.“Trở lại bên cạnh Tiền thiếu, giúp bôi điều tra rõ ràng, ngưởỉ nào là nội gián của Bắc Trần.” Sở Trần quả thật không nghĩ tới, mình thuận miệng hỏi như vậy, còn hỏi ra một tin tức như vậy, nếu thật sự là như vậy, tin tức thuốc cùa Bắc Trần được đặt trên thị trường Tiền thị cũng tuyệt đối đã sớm biết, nhưng Tiền thị bên kia, dĩ nhiên không có một chút động tĩnh.Tiền thị nhất định còn có hậu thủ.Vinh Đông đã bối rối.Hắn đến xin lỗi Sờ Trần, Sở Trần dĩ nhiên để cho hắn trở lại bêncạnh Tiền thiếu gia.Đó không phải là… đề hắn làm nội ứng?Trương cầm đầy sầu lo: “Sở thiếu, cái này cũng quá khó xử cho Đông Tử đi.Đông Tử nó.”“Không khó xử!” Vinh Đông lên tiếng cắt ngang lời Trương cầm, thần sắc mơ hồ mang theo vài phần hưng phấn: “Tôi nguyện ý.”Giờ phút này trong đầu Vinh Đông hiện ra một bức tranh…Hắn cùng Tiền Bộ Thiệu đứng ở trên sân thượng.Ngay lúc Tiền Bộ Thiệu tức giận, hắn lấy súng ra, chỉ vào đầu Tiền Bộ Thiệu: “Thực xin lỗi, tôi là nội ứng.”Cả người Vinh Đông đều kích động lên.Hình ảnh như vậy, hắn thật sự quả chờ mong.Tôi sẽ quay lại… Iàm!nội!ứng!Sờ Trần cũng sửng sốt.Anh vốn còn nghĩ nên làm thế nào uy bức dụ dỗ mới có thể khiến Vinh Đông đáp ứng, không nghĩ tới, Vinh Đông dường như vô cùng thích vai nội ứng này.Thậm chí không thể chờ đợi để đi nhậm chức ngay lập tức.Trương cầm nhìn Vinh Đông: “Đông Tử, con suy nghĩ kĩ, nếu bị bọn họ phát hiện, con liền xong đơi.”Tàm nội ứng, không phải sống,chính là chết.” Vinh Đông chậm rãi nói.Trương cầm:Bà đột nhiên cảm thấy, đứa trẻ này có chút xa lạ..

Ninh gia cho rằng là Tiền thiếu, Tiền thiếu cho là mị ảnh, không cả hai cũng không có làm.

Tầm mắt Sở Trần nhẹ nhàng híp lại.

Đây chính là nguyên nhân anh không dám dễ dàng rời khỏi Thiền Thành.

ở phía sau, còn có một cỗ lực lượng đang thúc đẩy.

“Vậy người ra tay là ai?” Tống Thu đột nhiên nghĩ đến một khả năng: “Chẳng lẽ là…”

Sở Trần nhìn Tống Thu: “Tiểu Thu, cậu có muốn đi điều tra hay không?”

“Em không đi!” Tống Thu bảo vệ phần tôn nghiêm cuối cùng cùa mình.

Sở Trần biết đối tượng Tống Thu hoài nghi, anh cũng hoài nghi.

Hoàng gia, phái Thanh Dương.

ở Thiền Thành,người có thể đâm sau lưng một đao này chính là Hoàng gia.

Vừa lúc còn có võ giả phái Thanh Dương phái đến Hoàng gia,

Hoàng gia hiện giờ hoàn toàn có được phần thực lực này.

Hoàng gia đối với thù hận của mình, Sở Trần không chút hoài nghi, chỉ cần mình đứng ờ trước mặt bọn họ, bọn họ tuyệt đối hận không thể đâm anh một trăm đao.

Hoàng Tú Tú ngoại trừ dòng dõi kia.

Sờ Trần trầm tư một hồi: “Tôi lại hỏi anh một vấn dề, vì sao Tiền

thị đối với động tác của Bắc Trằn chúng tôi rõ như lòng bàn tay, anh cùng Tiền Bộ Thiệu mỗi ngày ở cùng một chỗ, hẳn là biết cái gì chứ.”

“Bắc Trần có ít người của Tiền thiếu đang ẩn nấp.”Vinh Đông không chút do dự trả lời: “Nhưng, cụ thể lả ai, tôi cũng không biết, Tiền thiếu không nói.”

Quả nhiên có nội gián.

Sở Trần nhẹ nhàng gật đầu: “Tôi hiểu được ý đồ hôm nay của anh, nhưng, lời xin lỗi bằng miệng, tựa hồ không có thành ỷ gì.”

Khuôn mặt của Vinh Đông thay đổi.

“Nể tình anh cung cấp tình báo cho tôi, chỉ cần anh làm tốt một chuyện, ân oán giữa anh và tôi,

WWUH9

CÒ thể xỏa bỏ một khoản.” Sở Trần nôi.

“Sở Trần cậu nói đi.” Trương Cầm vội vàng mở miệng.

“Trở lại bên cạnh Tiền thiếu, giúp bôi điều tra rõ ràng, ngưởỉ nào là nội gián của Bắc Trần.” Sở Trần quả thật không nghĩ tới, mình thuận miệng hỏi như vậy, còn hỏi ra một tin tức như vậy, nếu thật sự là như vậy, tin tức thuốc cùa Bắc Trần được đặt trên thị trường Tiền thị cũng tuyệt đối đã sớm biết, nhưng Tiền thị bên kia, dĩ nhiên không có một chút động tĩnh.

Tiền thị nhất định còn có hậu thủ.

Vinh Đông đã bối rối.

Hắn đến xin lỗi Sờ Trần, Sở Trần dĩ nhiên để cho hắn trở lại bên

cạnh Tiền thiếu gia.

Đó không phải là… đề hắn làm nội ứng?

Trương cầm đầy sầu lo: “Sở thiếu, cái này cũng quá khó xử cho Đông Tử đi.

Đông Tử nó.”

“Không khó xử!” Vinh Đông lên tiếng cắt ngang lời Trương cầm, thần sắc mơ hồ mang theo vài phần hưng phấn: “Tôi nguyện ý.”

Giờ phút này trong đầu Vinh Đông hiện ra một bức tranh…

Hắn cùng Tiền Bộ Thiệu đứng ở trên sân thượng.

Ngay lúc Tiền Bộ Thiệu tức giận, hắn lấy súng ra, chỉ vào đầu Tiền Bộ Thiệu: “Thực xin lỗi, tôi là nội ứng.”

Cả người Vinh Đông đều kích động lên.

Hình ảnh như vậy, hắn thật sự quả chờ mong.

Tôi sẽ quay lại… Iàm!nội!ứng!

Sờ Trần cũng sửng sốt.

Anh vốn còn nghĩ nên làm thế nào uy bức dụ dỗ mới có thể khiến Vinh Đông đáp ứng, không nghĩ tới, Vinh Đông dường như vô cùng thích vai nội ứng này.

Thậm chí không thể chờ đợi để đi nhậm chức ngay lập tức.

Trương cầm nhìn Vinh Đông: “Đông Tử, con suy nghĩ kĩ, nếu bị bọn họ phát hiện, con liền xong đơi.”

Tàm nội ứng, không phải sống,

chính là chết.” Vinh Đông chậm rãi nói.

Trương cầm:

Bà đột nhiên cảm thấy, đứa trẻ này có chút xa lạ..

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Ninh gia cho rằng là Tiền thiếu, Tiền thiếu cho là mị ảnh, không cả hai cũng không có làm.Tầm mắt Sở Trần nhẹ nhàng híp lại.Đây chính là nguyên nhân anh không dám dễ dàng rời khỏi Thiền Thành.ở phía sau, còn có một cỗ lực lượng đang thúc đẩy.“Vậy người ra tay là ai?” Tống Thu đột nhiên nghĩ đến một khả năng: “Chẳng lẽ là…”Sở Trần nhìn Tống Thu: “Tiểu Thu, cậu có muốn đi điều tra hay không?”“Em không đi!” Tống Thu bảo vệ phần tôn nghiêm cuối cùng cùa mình.Sở Trần biết đối tượng Tống Thu hoài nghi, anh cũng hoài nghi.Hoàng gia, phái Thanh Dương.ở Thiền Thành,người có thể đâm sau lưng một đao này chính là Hoàng gia.Vừa lúc còn có võ giả phái Thanh Dương phái đến Hoàng gia,Hoàng gia hiện giờ hoàn toàn có được phần thực lực này.Hoàng gia đối với thù hận của mình, Sở Trần không chút hoài nghi, chỉ cần mình đứng ờ trước mặt bọn họ, bọn họ tuyệt đối hận không thể đâm anh một trăm đao.Hoàng Tú Tú ngoại trừ dòng dõi kia.Sờ Trần trầm tư một hồi: “Tôi lại hỏi anh một vấn dề, vì sao Tiềnthị đối với động tác của Bắc Trằn chúng tôi rõ như lòng bàn tay, anh cùng Tiền Bộ Thiệu mỗi ngày ở cùng một chỗ, hẳn là biết cái gì chứ.”“Bắc Trần có ít người của Tiền thiếu đang ẩn nấp.”Vinh Đông không chút do dự trả lời: “Nhưng, cụ thể lả ai, tôi cũng không biết, Tiền thiếu không nói.”Quả nhiên có nội gián.Sở Trần nhẹ nhàng gật đầu: “Tôi hiểu được ý đồ hôm nay của anh, nhưng, lời xin lỗi bằng miệng, tựa hồ không có thành ỷ gì.”Khuôn mặt của Vinh Đông thay đổi.“Nể tình anh cung cấp tình báo cho tôi, chỉ cần anh làm tốt một chuyện, ân oán giữa anh và tôi,WWUH9CÒ thể xỏa bỏ một khoản.” Sở Trần nôi.“Sở Trần cậu nói đi.” Trương Cầm vội vàng mở miệng.“Trở lại bên cạnh Tiền thiếu, giúp bôi điều tra rõ ràng, ngưởỉ nào là nội gián của Bắc Trần.” Sở Trần quả thật không nghĩ tới, mình thuận miệng hỏi như vậy, còn hỏi ra một tin tức như vậy, nếu thật sự là như vậy, tin tức thuốc cùa Bắc Trần được đặt trên thị trường Tiền thị cũng tuyệt đối đã sớm biết, nhưng Tiền thị bên kia, dĩ nhiên không có một chút động tĩnh.Tiền thị nhất định còn có hậu thủ.Vinh Đông đã bối rối.Hắn đến xin lỗi Sờ Trần, Sở Trần dĩ nhiên để cho hắn trở lại bêncạnh Tiền thiếu gia.Đó không phải là… đề hắn làm nội ứng?Trương cầm đầy sầu lo: “Sở thiếu, cái này cũng quá khó xử cho Đông Tử đi.Đông Tử nó.”“Không khó xử!” Vinh Đông lên tiếng cắt ngang lời Trương cầm, thần sắc mơ hồ mang theo vài phần hưng phấn: “Tôi nguyện ý.”Giờ phút này trong đầu Vinh Đông hiện ra một bức tranh…Hắn cùng Tiền Bộ Thiệu đứng ở trên sân thượng.Ngay lúc Tiền Bộ Thiệu tức giận, hắn lấy súng ra, chỉ vào đầu Tiền Bộ Thiệu: “Thực xin lỗi, tôi là nội ứng.”Cả người Vinh Đông đều kích động lên.Hình ảnh như vậy, hắn thật sự quả chờ mong.Tôi sẽ quay lại… Iàm!nội!ứng!Sờ Trần cũng sửng sốt.Anh vốn còn nghĩ nên làm thế nào uy bức dụ dỗ mới có thể khiến Vinh Đông đáp ứng, không nghĩ tới, Vinh Đông dường như vô cùng thích vai nội ứng này.Thậm chí không thể chờ đợi để đi nhậm chức ngay lập tức.Trương cầm nhìn Vinh Đông: “Đông Tử, con suy nghĩ kĩ, nếu bị bọn họ phát hiện, con liền xong đơi.”Tàm nội ứng, không phải sống,chính là chết.” Vinh Đông chậm rãi nói.Trương cầm:Bà đột nhiên cảm thấy, đứa trẻ này có chút xa lạ..

Chương 803: Chương 803