Tác giả:

“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…

Chương 861: Chương 861

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… “Cô trả lời thế nào?”“Tôi nói, án đã phá, vừa vặn bắtđược Vu Thần Môn chù.” Tư Đồ Tĩnh trả lời: “Sau đó hắn không nói lời nào, còn cúp điện thoại của tôi.”Trong vòng chưa đầy 20 phút.Mấy chiếc xe gào thét đến.Hiện trường đã bị cảnh sát phong tòa.Tôn Cảnh Quốc đẩy cửa ra, Trần Chương Di cùng hắn đến.“Tôn đội, sao đột nhiên tới bến tàu Thiên Bằng?” Trần Chương Di vừa đi vừa nói: “Bến tàu Thiên Bằng thuộc về thủy sản Dương thị…” Thanh âm của Trần Chương Di đột nhiên dừng lại, trong đầu phảng phất có một đạo sấm sét xẹt qua, cả người ngây ra.Chẳng lẽ là…Trần Chu’O’ng Di ngẩng đầu nhìn thoáng qua hiện trường, cuối cùng ánh mắt rơi vào trên người Tôn Cảnh Quốc, chân thành khuất phục: “Vẫn là Tôn đội thông minh.”Tôn Cảnh Quốc không dừng bước: “Người thông minh là Giang Ánh Đảo, lả cô ấy nghĩ đến bến tàu Thiên Bằng, hơn nữa còn quyết đoán hành động, một lần hành động bắt được băng nhóm tội phạm này, lần này, người vật đều bắt được! Ha ha ha!” Tôn Cảnh Quốc cười đặc biệt vui vẻ, đây cũng không phải là vụ án bình thường, liên quan đến tập đoàn Thiên Nghiệp, tập đoàn Dương thị, còn có Ninh gia, chuyện trọng đại, vụ án vừa phá, nhất định sẽ chấn động cà nước, hắn thân là tổng phụ trách tổchuyên án, trên mặt có vè vang.Cả người Trần Chương Di lại một lần nữa choáng váng.Giang Ánh Đào?Liên quan gì đến cô ấy!Tại sao lại là cô ấy?Không thể là cô ấy!Trần Chương Di ngàn lần phù định.“Tiểu Trần a, có phải cô cỏ hiểu lầm gì với Giang Ánh Đào không?” Tôn Cảnh Quốc đã nhìn thấy đám người được giải cứu cùng với người áo đen bị bắt giữ, trên mặt đất còn bày súng ống.Hành động này, rất hoàn hảo.Không đợi Tôn Cảnh Quốc mở miệng, Trần Chương Di đã sải bước đi lên: “Giang Ảnh Đào, có phải cô cố ý gạt tôi không? Tất cả mọi chuyện đêm nay, đều là cô tự tay bố trí, cô vì cướp công lao mà ngay cả đồng nghiệp cục đặc chiến của mình cũng lừa gạt.”Giang Ánh Đào nhướng mày.“Ghen tỵ làm cho con người hoàn toàn thay đổi.” Tư Đồ Tĩnh hừ nhẹ một tiếng.Lần này, ngay cả Sở Trần cũng nhìn không nổi: “Người đạp hơn cô còn ưu tú hơn cô, có phải rất khó tiếp nhận hay không?”Trần Chương Di tức giận đến cả người đều phát run.Phá án rồi!Cô nằm mơ không ra đêm nay lại có kết cục như vậy.Trần Chương Di hồi tưởng lại, mình quả thực giống như chú hề, nhảy lên nhảy xuống, khiến người ta chê cười.“Được rồi, tiểu Trần, cô bớt tranh cãi một tý.” Tôn Cảnh Quốc có chút bất mãn thái độ của Trần Chương Di, trầm giọng quát khẽ:“ Tối nay công lao của Tiểu Giang, ai cũng không xóa được, nếu không phải Tiểu Giang, tên tuổi một đò’i của cục đặc chiến đều bị hủy hoại trong chốc lát, chúng ta suýt nữa đã bị tập đoàn tội phạm đùa giỡn xoay quanh.”Giang Ánh Đào vừa định nói là bởi vì Sở Trần, nhưng ngẩng đầu nhìn, Sở Trần không biết từ lúc nào đã đi xa..

“Cô trả lời thế nào?”

“Tôi nói, án đã phá, vừa vặn bắt

được Vu Thần Môn chù.” Tư Đồ Tĩnh trả lời: “Sau đó hắn không nói lời nào, còn cúp điện thoại của tôi.”

Trong vòng chưa đầy 20 phút.

Mấy chiếc xe gào thét đến.

Hiện trường đã bị cảnh sát phong tòa.

Tôn Cảnh Quốc đẩy cửa ra, Trần Chương Di cùng hắn đến.

“Tôn đội, sao đột nhiên tới bến tàu Thiên Bằng?” Trần Chương Di vừa đi vừa nói: “Bến tàu Thiên Bằng thuộc về thủy sản Dương thị…” Thanh âm của Trần Chương Di đột nhiên dừng lại, trong đầu phảng phất có một đạo sấm sét xẹt qua, cả người ngây ra.

Chẳng lẽ là…

Trần Chu’O’ng Di ngẩng đầu nhìn thoáng qua hiện trường, cuối cùng ánh mắt rơi vào trên người Tôn Cảnh Quốc, chân thành khuất phục: “Vẫn là Tôn đội thông minh.”

Tôn Cảnh Quốc không dừng bước: “Người thông minh là Giang Ánh Đảo, lả cô ấy nghĩ đến bến tàu Thiên Bằng, hơn nữa còn quyết đoán hành động, một lần hành động bắt được băng nhóm tội phạm này, lần này, người vật đều bắt được! Ha ha ha!” Tôn Cảnh Quốc cười đặc biệt vui vẻ, đây cũng không phải là vụ án bình thường, liên quan đến tập đoàn Thiên Nghiệp, tập đoàn Dương thị, còn có Ninh gia, chuyện trọng đại, vụ án vừa phá, nhất định sẽ chấn động cà nước, hắn thân là tổng phụ trách tổ

chuyên án, trên mặt có vè vang.

Cả người Trần Chương Di lại một lần nữa choáng váng.

Giang Ánh Đào?

Liên quan gì đến cô ấy!

Tại sao lại là cô ấy?

Không thể là cô ấy!

Trần Chương Di ngàn lần phù định.

“Tiểu Trần a, có phải cô cỏ hiểu lầm gì với Giang Ánh Đào không?” Tôn Cảnh Quốc đã nhìn thấy đám người được giải cứu cùng với người áo đen bị bắt giữ, trên mặt đất còn bày súng ống.

Hành động này, rất hoàn hảo.

Không đợi Tôn Cảnh Quốc mở miệng, Trần Chương Di đã sải bước đi lên: “Giang Ảnh Đào, có phải cô cố ý gạt tôi không? Tất cả mọi chuyện đêm nay, đều là cô tự tay bố trí, cô vì cướp công lao mà ngay cả đồng nghiệp cục đặc chiến của mình cũng lừa gạt.”

Giang Ánh Đào nhướng mày.

“Ghen tỵ làm cho con người hoàn toàn thay đổi.” Tư Đồ Tĩnh hừ nhẹ một tiếng.

Lần này, ngay cả Sở Trần cũng nhìn không nổi: “Người đạp hơn cô còn ưu tú hơn cô, có phải rất khó tiếp nhận hay không?”

Trần Chương Di tức giận đến cả người đều phát run.

Phá án rồi!

Cô nằm mơ không ra đêm nay lại có kết cục như vậy.

Trần Chương Di hồi tưởng lại, mình quả thực giống như chú hề, nhảy lên nhảy xuống, khiến người ta chê cười.

“Được rồi, tiểu Trần, cô bớt tranh cãi một tý.” Tôn Cảnh Quốc có chút bất mãn thái độ của Trần Chương Di, trầm giọng quát khẽ:

“ Tối nay công lao của Tiểu Giang, ai cũng không xóa được, nếu không phải Tiểu Giang, tên tuổi một đò’i của cục đặc chiến đều bị hủy hoại trong chốc lát, chúng ta suýt nữa đã bị tập đoàn tội phạm đùa giỡn xoay quanh.”

Giang Ánh Đào vừa định nói là bởi vì Sở Trần, nhưng ngẩng đầu nhìn, Sở Trần không biết từ lúc nào đã đi xa..

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… “Cô trả lời thế nào?”“Tôi nói, án đã phá, vừa vặn bắtđược Vu Thần Môn chù.” Tư Đồ Tĩnh trả lời: “Sau đó hắn không nói lời nào, còn cúp điện thoại của tôi.”Trong vòng chưa đầy 20 phút.Mấy chiếc xe gào thét đến.Hiện trường đã bị cảnh sát phong tòa.Tôn Cảnh Quốc đẩy cửa ra, Trần Chương Di cùng hắn đến.“Tôn đội, sao đột nhiên tới bến tàu Thiên Bằng?” Trần Chương Di vừa đi vừa nói: “Bến tàu Thiên Bằng thuộc về thủy sản Dương thị…” Thanh âm của Trần Chương Di đột nhiên dừng lại, trong đầu phảng phất có một đạo sấm sét xẹt qua, cả người ngây ra.Chẳng lẽ là…Trần Chu’O’ng Di ngẩng đầu nhìn thoáng qua hiện trường, cuối cùng ánh mắt rơi vào trên người Tôn Cảnh Quốc, chân thành khuất phục: “Vẫn là Tôn đội thông minh.”Tôn Cảnh Quốc không dừng bước: “Người thông minh là Giang Ánh Đảo, lả cô ấy nghĩ đến bến tàu Thiên Bằng, hơn nữa còn quyết đoán hành động, một lần hành động bắt được băng nhóm tội phạm này, lần này, người vật đều bắt được! Ha ha ha!” Tôn Cảnh Quốc cười đặc biệt vui vẻ, đây cũng không phải là vụ án bình thường, liên quan đến tập đoàn Thiên Nghiệp, tập đoàn Dương thị, còn có Ninh gia, chuyện trọng đại, vụ án vừa phá, nhất định sẽ chấn động cà nước, hắn thân là tổng phụ trách tổchuyên án, trên mặt có vè vang.Cả người Trần Chương Di lại một lần nữa choáng váng.Giang Ánh Đào?Liên quan gì đến cô ấy!Tại sao lại là cô ấy?Không thể là cô ấy!Trần Chương Di ngàn lần phù định.“Tiểu Trần a, có phải cô cỏ hiểu lầm gì với Giang Ánh Đào không?” Tôn Cảnh Quốc đã nhìn thấy đám người được giải cứu cùng với người áo đen bị bắt giữ, trên mặt đất còn bày súng ống.Hành động này, rất hoàn hảo.Không đợi Tôn Cảnh Quốc mở miệng, Trần Chương Di đã sải bước đi lên: “Giang Ảnh Đào, có phải cô cố ý gạt tôi không? Tất cả mọi chuyện đêm nay, đều là cô tự tay bố trí, cô vì cướp công lao mà ngay cả đồng nghiệp cục đặc chiến của mình cũng lừa gạt.”Giang Ánh Đào nhướng mày.“Ghen tỵ làm cho con người hoàn toàn thay đổi.” Tư Đồ Tĩnh hừ nhẹ một tiếng.Lần này, ngay cả Sở Trần cũng nhìn không nổi: “Người đạp hơn cô còn ưu tú hơn cô, có phải rất khó tiếp nhận hay không?”Trần Chương Di tức giận đến cả người đều phát run.Phá án rồi!Cô nằm mơ không ra đêm nay lại có kết cục như vậy.Trần Chương Di hồi tưởng lại, mình quả thực giống như chú hề, nhảy lên nhảy xuống, khiến người ta chê cười.“Được rồi, tiểu Trần, cô bớt tranh cãi một tý.” Tôn Cảnh Quốc có chút bất mãn thái độ của Trần Chương Di, trầm giọng quát khẽ:“ Tối nay công lao của Tiểu Giang, ai cũng không xóa được, nếu không phải Tiểu Giang, tên tuổi một đò’i của cục đặc chiến đều bị hủy hoại trong chốc lát, chúng ta suýt nữa đã bị tập đoàn tội phạm đùa giỡn xoay quanh.”Giang Ánh Đào vừa định nói là bởi vì Sở Trần, nhưng ngẩng đầu nhìn, Sở Trần không biết từ lúc nào đã đi xa..

Chương 861: Chương 861