Tác giả:

“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…

Chương 917: Chương 917

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Đối với bọn họ mà nói, một cước này của Sờ Trần, đá không chỉ là Triệu Thiên Hạo, mà còn là thể diện của Triệu Phương Tuyền.“Hảo tiểu tử, ngay cả Sư Vương Nam Mỹ Triệu Phương Tuyền mặt mũi cũng không nể mặt a.” Sư Vương Lĩnh Nam Lâm Viêm nhìn thấy một màn này, vuốt nhẹ râu của mình, trong lòng có loại cảm giác thống khoái khó hiểu: “Quả nhiên không phải tất cả mọi người đều quen hẳn.”Không chỉ có Làm Viêm, ở đây không ỉt người đều nghe nói qua Triệu Thiên Hạo, tuy rằng thời gian đến Dương Thành chỉ có vàingày ngắn ngủi, nhưng lại là ngang ngược có tiếng, ỷ vào thân phận là cháu trai và đại đệ tử cao cấp nhất của Triệu Phương Tuyền, người binh thường thật đúng lá không dám đắc tội.Tối nay bị đánh đập dã man.“Sờ Trần!” Trên mặt sông vang lên thanh âm phẫn nộ gầm thét của Triệu Thiên Hạo: “Ngươi khinh người quá đáng.”Sở Trần mặt không chút thay đồi, đi lên vài bước, lại một lần nữa đá Triệu Thiên Hạo đang cố gắng lên bờ xuống.Khinh người quá đáng?Đêm nay nếu thực lực của anh kém một chút, đánh không lại Triệu Thiên Hạo, hiện tại người phải khỏa thân bơi khắp ChâuGiang, nhất định là anh.Triệu Thiên Hạo rõ ràng giẫm lên anh mà đến.Đối mặt với loại người này, Sở Trần chỉ có một ý nghĩ, đó chính là giẫm trở về.Một cước cuối cùng của Sờ Trần trực tiếp đá vào mặt Triệu Thiên Hạo, Triệu Thiên Hạo rơi xuống mặt sông, liên tục uống vài ngụm nước Châu Giang mới thò* hổn hển, lần nữa ngẩng đầu nhìn Sở Trần, ánh mắt không tự chủ được toát ra vài phần kinh hoảng.Sở Trần này, tuyệt không biết cân nhắc.Hắn là một thành viên của phái đoàn Nam Mỹ của cuộc thi Sư Vương tranh bá năm nay.Sờ Trần không sợ khiến phái đoàn Nam Mỹ bất mãn, khởi xưởng khảng nghị sao?“Sư phụ ta… là Triệu Phương Tuyển.”Triệu Thiên Hạo ở trong nước cuối cùng giãy dụa, nhắc nhở Sở Trần.Sờ Trần cũng nghiêm túc nhắc nhở Triệu Thiên Hạo: “Nguyện chịu thua, ta khuyên ngươi vẫn nên giữ lại chút thể lực bơi đến bờ bên kia, có lẽ ờ bên kia không có ai ngán cản ngươi, ngươi có thể chạy trốn ở bên kia, nhưng ở trước mặt ta, tuyệt đối không được.”Khuôn mặt Triệu Thiên Hạo co giật, ánh mắt tuyệt vọng.Người đàn õng này có phải là maquỷ không?“Khuyên người phải có lòng bao dung, đạo lý đơn giản dễ hiểu như vậy, sư môn trưởng bối ngươi chưa từng dạy ngươi sao?” Một thanh âm vang lên.Triệu Phương Tuyền chậm rãi cất bước về phía này, khuôn mặt trầm thấp.“Triệu sư phụ tới rồi.”“Sờ Trần quá không thức thời, chọc cho Triệu sư phụ ra tay, đối với hắn có chỗ tốt gì?”“Chậc chậc, đánh nhỏ, lớn ra mặt, ta ngược lại muốn nhìn xem, Triệu Phương Tuyền có mặt mũi hay không lấy lớn h**p nhỏ, ở trước mắt bao người ra tay đối phó Sở Trần.”“Tiểu Thu, cậu ở đây để mắt.” Ninh Tử Châu thấy Triệu Phương Tuyền đi ra, lúc này quyết đoán nỏi: ‘Tôi đi tìm Cung hội trưởng.”Nếu như nói vừa rồi Sở Trần cùng Triệu Thiên Hạo là giao lưu giữa thanh niên và tiểu bối, như vậy, Triệu Phương Tuyền nhúng tay, sẽ trực tiếp khiến sự tinh thãng cấp.Ánh mắt Sở Trằn đối diện Triệu Phương Tuyền.Nửa hồi, Sờ Trần nghiêm túc trả lời: “Sư môn trường bối ta thật đúng là chưa từng dạy ta đạo lý, bọn họ nói, ở bên ngoài đụng phải chó, nên đánh, nên làm thịt, tuyệt đối không dung túng.”Sở Trần thề, đây là nguyên văn.Trước khi xuống núi, một vị sưtôn nào đó của anh chính miệng nói với anh.Sắc mặt Triệu Phương Tuyền cũng hoàn toàn âm tràm xuống.Những lời này của Sờ Trần, chẳng phải là ám chỉ Triệu Thiên Hạo là chó sao?Đây cũng quá điên a.“Để cho sư môn trưởng bối của ngươi đến đây đi.” Triệu Phương Tuyền lạnh lùng mở miệng..

Đối với bọn họ mà nói, một cước này của Sờ Trần, đá không chỉ là Triệu Thiên Hạo, mà còn là thể diện của Triệu Phương Tuyền.

“Hảo tiểu tử, ngay cả Sư Vương Nam Mỹ Triệu Phương Tuyền mặt mũi cũng không nể mặt a.” Sư Vương Lĩnh Nam Lâm Viêm nhìn thấy một màn này, vuốt nhẹ râu của mình, trong lòng có loại cảm giác thống khoái khó hiểu: “Quả nhiên không phải tất cả mọi người đều quen hẳn.”

Không chỉ có Làm Viêm, ở đây không ỉt người đều nghe nói qua Triệu Thiên Hạo, tuy rằng thời gian đến Dương Thành chỉ có vài

ngày ngắn ngủi, nhưng lại là ngang ngược có tiếng, ỷ vào thân phận là cháu trai và đại đệ tử cao cấp nhất của Triệu Phương Tuyền, người binh thường thật đúng lá không dám đắc tội.

Tối nay bị đánh đập dã man.

“Sờ Trần!” Trên mặt sông vang lên thanh âm phẫn nộ gầm thét của Triệu Thiên Hạo: “Ngươi khinh người quá đáng.”

Sở Trần mặt không chút thay đồi, đi lên vài bước, lại một lần nữa đá Triệu Thiên Hạo đang cố gắng lên bờ xuống.

Khinh người quá đáng?

Đêm nay nếu thực lực của anh kém một chút, đánh không lại Triệu Thiên Hạo, hiện tại người phải khỏa thân bơi khắp Châu

Giang, nhất định là anh.

Triệu Thiên Hạo rõ ràng giẫm lên anh mà đến.

Đối mặt với loại người này, Sở Trần chỉ có một ý nghĩ, đó chính là giẫm trở về.

Một cước cuối cùng của Sờ Trần trực tiếp đá vào mặt Triệu Thiên Hạo, Triệu Thiên Hạo rơi xuống mặt sông, liên tục uống vài ngụm nước Châu Giang mới thò* hổn hển, lần nữa ngẩng đầu nhìn Sở Trần, ánh mắt không tự chủ được toát ra vài phần kinh hoảng.

Sở Trần này, tuyệt không biết cân nhắc.

Hắn là một thành viên của phái đoàn Nam Mỹ của cuộc thi Sư Vương tranh bá năm nay.

Sờ Trần không sợ khiến phái đoàn Nam Mỹ bất mãn, khởi xưởng khảng nghị sao?

“Sư phụ ta… là Triệu Phương Tuyển.”

Triệu Thiên Hạo ở trong nước cuối cùng giãy dụa, nhắc nhở Sở Trần.

Sờ Trần cũng nghiêm túc nhắc nhở Triệu Thiên Hạo: “Nguyện chịu thua, ta khuyên ngươi vẫn nên giữ lại chút thể lực bơi đến bờ bên kia, có lẽ ờ bên kia không có ai ngán cản ngươi, ngươi có thể chạy trốn ở bên kia, nhưng ở trước mặt ta, tuyệt đối không được.”

Khuôn mặt Triệu Thiên Hạo co giật, ánh mắt tuyệt vọng.

Người đàn õng này có phải là ma

quỷ không?

“Khuyên người phải có lòng bao dung, đạo lý đơn giản dễ hiểu như vậy, sư môn trưởng bối ngươi chưa từng dạy ngươi sao?” Một thanh âm vang lên.

Triệu Phương Tuyền chậm rãi cất bước về phía này, khuôn mặt trầm thấp.

“Triệu sư phụ tới rồi.”

“Sờ Trần quá không thức thời, chọc cho Triệu sư phụ ra tay, đối với hắn có chỗ tốt gì?”

“Chậc chậc, đánh nhỏ, lớn ra mặt, ta ngược lại muốn nhìn xem, Triệu Phương Tuyền có mặt mũi hay không lấy lớn h**p nhỏ, ở trước mắt bao người ra tay đối phó Sở Trần.”

“Tiểu Thu, cậu ở đây để mắt.” Ninh Tử Châu thấy Triệu Phương Tuyền đi ra, lúc này quyết đoán nỏi: ‘Tôi đi tìm Cung hội trưởng.”

Nếu như nói vừa rồi Sở Trần cùng Triệu Thiên Hạo là giao lưu giữa thanh niên và tiểu bối, như vậy, Triệu Phương Tuyền nhúng tay, sẽ trực tiếp khiến sự tinh thãng cấp.

Ánh mắt Sở Trằn đối diện Triệu Phương Tuyền.

Nửa hồi, Sờ Trần nghiêm túc trả lời: “Sư môn trường bối ta thật đúng là chưa từng dạy ta đạo lý, bọn họ nói, ở bên ngoài đụng phải chó, nên đánh, nên làm thịt, tuyệt đối không dung túng.”

Sở Trần thề, đây là nguyên văn.

Trước khi xuống núi, một vị sư

tôn nào đó của anh chính miệng nói với anh.

Sắc mặt Triệu Phương Tuyền cũng hoàn toàn âm tràm xuống.

Những lời này của Sờ Trần, chẳng phải là ám chỉ Triệu Thiên Hạo là chó sao?

Đây cũng quá điên a.

“Để cho sư môn trưởng bối của ngươi đến đây đi.” Triệu Phương Tuyền lạnh lùng mở miệng..

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Đối với bọn họ mà nói, một cước này của Sờ Trần, đá không chỉ là Triệu Thiên Hạo, mà còn là thể diện của Triệu Phương Tuyền.“Hảo tiểu tử, ngay cả Sư Vương Nam Mỹ Triệu Phương Tuyền mặt mũi cũng không nể mặt a.” Sư Vương Lĩnh Nam Lâm Viêm nhìn thấy một màn này, vuốt nhẹ râu của mình, trong lòng có loại cảm giác thống khoái khó hiểu: “Quả nhiên không phải tất cả mọi người đều quen hẳn.”Không chỉ có Làm Viêm, ở đây không ỉt người đều nghe nói qua Triệu Thiên Hạo, tuy rằng thời gian đến Dương Thành chỉ có vàingày ngắn ngủi, nhưng lại là ngang ngược có tiếng, ỷ vào thân phận là cháu trai và đại đệ tử cao cấp nhất của Triệu Phương Tuyền, người binh thường thật đúng lá không dám đắc tội.Tối nay bị đánh đập dã man.“Sờ Trần!” Trên mặt sông vang lên thanh âm phẫn nộ gầm thét của Triệu Thiên Hạo: “Ngươi khinh người quá đáng.”Sở Trần mặt không chút thay đồi, đi lên vài bước, lại một lần nữa đá Triệu Thiên Hạo đang cố gắng lên bờ xuống.Khinh người quá đáng?Đêm nay nếu thực lực của anh kém một chút, đánh không lại Triệu Thiên Hạo, hiện tại người phải khỏa thân bơi khắp ChâuGiang, nhất định là anh.Triệu Thiên Hạo rõ ràng giẫm lên anh mà đến.Đối mặt với loại người này, Sở Trần chỉ có một ý nghĩ, đó chính là giẫm trở về.Một cước cuối cùng của Sờ Trần trực tiếp đá vào mặt Triệu Thiên Hạo, Triệu Thiên Hạo rơi xuống mặt sông, liên tục uống vài ngụm nước Châu Giang mới thò* hổn hển, lần nữa ngẩng đầu nhìn Sở Trần, ánh mắt không tự chủ được toát ra vài phần kinh hoảng.Sở Trần này, tuyệt không biết cân nhắc.Hắn là một thành viên của phái đoàn Nam Mỹ của cuộc thi Sư Vương tranh bá năm nay.Sờ Trần không sợ khiến phái đoàn Nam Mỹ bất mãn, khởi xưởng khảng nghị sao?“Sư phụ ta… là Triệu Phương Tuyển.”Triệu Thiên Hạo ở trong nước cuối cùng giãy dụa, nhắc nhở Sở Trần.Sờ Trần cũng nghiêm túc nhắc nhở Triệu Thiên Hạo: “Nguyện chịu thua, ta khuyên ngươi vẫn nên giữ lại chút thể lực bơi đến bờ bên kia, có lẽ ờ bên kia không có ai ngán cản ngươi, ngươi có thể chạy trốn ở bên kia, nhưng ở trước mặt ta, tuyệt đối không được.”Khuôn mặt Triệu Thiên Hạo co giật, ánh mắt tuyệt vọng.Người đàn õng này có phải là maquỷ không?“Khuyên người phải có lòng bao dung, đạo lý đơn giản dễ hiểu như vậy, sư môn trưởng bối ngươi chưa từng dạy ngươi sao?” Một thanh âm vang lên.Triệu Phương Tuyền chậm rãi cất bước về phía này, khuôn mặt trầm thấp.“Triệu sư phụ tới rồi.”“Sờ Trần quá không thức thời, chọc cho Triệu sư phụ ra tay, đối với hắn có chỗ tốt gì?”“Chậc chậc, đánh nhỏ, lớn ra mặt, ta ngược lại muốn nhìn xem, Triệu Phương Tuyền có mặt mũi hay không lấy lớn h**p nhỏ, ở trước mắt bao người ra tay đối phó Sở Trần.”“Tiểu Thu, cậu ở đây để mắt.” Ninh Tử Châu thấy Triệu Phương Tuyền đi ra, lúc này quyết đoán nỏi: ‘Tôi đi tìm Cung hội trưởng.”Nếu như nói vừa rồi Sở Trần cùng Triệu Thiên Hạo là giao lưu giữa thanh niên và tiểu bối, như vậy, Triệu Phương Tuyền nhúng tay, sẽ trực tiếp khiến sự tinh thãng cấp.Ánh mắt Sở Trằn đối diện Triệu Phương Tuyền.Nửa hồi, Sờ Trần nghiêm túc trả lời: “Sư môn trường bối ta thật đúng là chưa từng dạy ta đạo lý, bọn họ nói, ở bên ngoài đụng phải chó, nên đánh, nên làm thịt, tuyệt đối không dung túng.”Sở Trần thề, đây là nguyên văn.Trước khi xuống núi, một vị sưtôn nào đó của anh chính miệng nói với anh.Sắc mặt Triệu Phương Tuyền cũng hoàn toàn âm tràm xuống.Những lời này của Sờ Trần, chẳng phải là ám chỉ Triệu Thiên Hạo là chó sao?Đây cũng quá điên a.“Để cho sư môn trưởng bối của ngươi đến đây đi.” Triệu Phương Tuyền lạnh lùng mở miệng..

Chương 917: Chương 917