Tác giả:

“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…

Chương 1659

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Lúc này, bên tai truyền đến thanh âm của Sevski: “Salaman tướng quân, không nghĩ đênn, các võ tàng ở núi Trùy Hằng dũng mãnh như thế, đối mặt với mấy vạn chim lạ, bọn họ hồn nhiên không sợ hãi, dứt khoát tiến vào núi, xung phong đi đầu, cùng bầy chim lạ đánh giết, đáng tiếc, cuối cùng đều oanh liệt hy sinh.”Nghe vậy, đôi mắt Salaman mờ to vài phần.Hắn nghe hiểu lời Sevski nói.Nếu bốn mươi bảy cao táng vào núi đã hy sinh anh dũng, bọn họ có thế không cố kỵ mà nố súng.Tiêu diệt bầy chim lạ, đồng thời cũng báo thù cho các cao tăng của núi Trùy Hằng.Ánh mắt Salaman hướng về phía núi Trùy Hằng, ánh mắt hiện lên một tia quyết tuyệt.Một bên, Kassam không khỏi kinh hô một tiếng: “Salama tướng quân, không thể…”“Đợi tiêu diệt đàn chim lạ, trên núi Trùy Hằng, sẽ lập một tòa thánh miếu, cung phụng các thánh táng vì chiến đấu mả chết.” Salaman vung tay lên, khiến Kassam không cần phải mở miệng nữa.“Tắt cả vì đại cục.Khuôn mặt Sevski toát ra nụ cười: “Ta chờ tin tức tốt của các ngươi.”Vừa dứt lời, bóng dáng Sevski thoáng cái liền biến mất không thấy bóng dáng.Dưới màn đêm, hỉnh thoảng vang lên tiếng kêu của những con chim lạ.Ở dưới chân núi Trùy Hằng một chỗ trống trải, tụ tập các cao táng của 27 ngôi miếu trên núi Trùy Hằng, bọn họ đang lo lắng chờ đợi kết quả đàm phán.“Dựa vào cái gì mà một đường xua đuổi bầy chim lạ, cuối cùng lựa chọn tiêu diệt ở núi Trùy Hằng.”“Trong núi có Phật, không thể nồ pháo.”“Ta tin tưởng Salaman tướng quân, hắn nhất định sẽ cẩn thận suy nghĩ.”Am!Lúc này, một tiếng vang thật lớn, giống như tiếng của một con thú trong đêm tối rống giận, trong khoảnh khắc, chấnthiên động địa.Không ít người dưới chân lắc lư một trận, khuôn mặt trực tiếp thay đổi rất nhiều.Oanh oanh oanh oanh…Thanh âm hỏa lực dày đặc chấn thiên động địa.Các tăng nhân của hai mươi bảy miếu đều ngẩng đầu lên, trên núi Trùy Hằng, kèm theo tiếng nổ mạnh, ngọn lửa cũng theo đó mà bốc cháy.“Không!”“Sao có thể như vậy?”“Bọn họ tại sao có thế như vậy!”Dưới thanh âm pháo kích kịch liệt, khồng ai có thể nghe thấy tiếng gầm giận dữ của những tăng nhân này nữa.Hai mươi bảy cao nhân các tòa miếu ánh mắt toát ra phẫn nộ cùng tuyệt vọng, cuối cùng, chỉ có thể khoanh chân ngồi xuống, tụng kinh tiễn biệt bốn mươi bảy cao tăng anh dũng đi.Thanh âm oanh tạc vang vọng không ngừng, trên núi Trùy Hằng, tiếng thét chỏi tai của chim lạ xé nát trời đất, rất nhanh, bầy chim lạ dày đặc phóng lên trời, một bộ phận chim lạ tránh thoát đạn pháo oanh kích, mở ra đôi cánh thật lớn, tốc độ như điện, vọt về phía nhóm Phạm Thiên…Bầy chim lạ phản công sau khi bị pháo kích.

Lúc này, bên tai truyền đến thanh âm của Sevski: “Salaman tướng quân, không nghĩ đênn, các võ tàng ở núi Trùy Hằng dũng mãnh như thế, đối mặt với mấy vạn chim lạ, bọn họ hồn nhiên không sợ hãi, dứt khoát tiến vào núi, xung phong đi đầu, cùng bầy chim lạ đánh giết, đáng tiếc, cuối cùng đều oanh liệt hy sinh.”

Nghe vậy, đôi mắt Salaman mờ to vài phần.

Hắn nghe hiểu lời Sevski nói.

Nếu bốn mươi bảy cao táng vào núi đã hy sinh anh dũng, bọn họ có thế không cố kỵ mà nố súng.

Tiêu diệt bầy chim lạ, đồng thời cũng báo thù cho các cao tăng của núi Trùy Hằng.

Ánh mắt Salaman hướng về phía núi Trùy Hằng, ánh mắt hiện lên một tia quyết tuyệt.

Một bên, Kassam không khỏi kinh hô một tiếng: “Salama tướng quân, không thể…”

“Đợi tiêu diệt đàn chim lạ, trên núi Trùy Hằng, sẽ lập một tòa thánh miếu, cung phụng các thánh táng vì chiến đấu mả chết.” Salaman vung tay lên, khiến Kassam không cần phải mở miệng nữa.

“Tắt cả vì đại cục.

Khuôn mặt Sevski toát ra nụ cười: “Ta chờ tin tức tốt của các ngươi.”

Vừa dứt lời, bóng dáng Sevski thoáng cái liền biến mất không thấy bóng dáng.

Dưới màn đêm, hỉnh thoảng vang lên tiếng kêu của những con chim lạ.

Ở dưới chân núi Trùy Hằng một chỗ trống trải, tụ tập các cao táng của 27 ngôi miếu trên núi Trùy Hằng, bọn họ đang lo lắng chờ đợi kết quả đàm phán.

“Dựa vào cái gì mà một đường xua đuổi bầy chim lạ, cuối cùng lựa chọn tiêu diệt ở núi Trùy Hằng.”

“Trong núi có Phật, không thể nồ pháo.”

“Ta tin tưởng Salaman tướng quân, hắn nhất định sẽ cẩn thận suy nghĩ.”

Am!

Lúc này, một tiếng vang thật lớn, giống như tiếng của một con thú trong đêm tối rống giận, trong khoảnh khắc, chấn

thiên động địa.

Không ít người dưới chân lắc lư một trận, khuôn mặt trực tiếp thay đổi rất nhiều.

Oanh oanh oanh oanh…

Thanh âm hỏa lực dày đặc chấn thiên động địa.

Các tăng nhân của hai mươi bảy miếu đều ngẩng đầu lên, trên núi Trùy Hằng, kèm theo tiếng nổ mạnh, ngọn lửa cũng theo đó mà bốc cháy.

“Không!”

“Sao có thể như vậy?”

“Bọn họ tại sao có thế như vậy!”

Dưới thanh âm pháo kích kịch liệt, khồng ai có thể nghe thấy tiếng gầm giận dữ của những tăng nhân này nữa.

Hai mươi bảy cao nhân các tòa miếu ánh mắt toát ra phẫn nộ cùng tuyệt vọng, cuối cùng, chỉ có thể khoanh chân ngồi xuống, tụng kinh tiễn biệt bốn mươi bảy cao tăng anh dũng đi.

Thanh âm oanh tạc vang vọng không ngừng, trên núi Trùy Hằng, tiếng thét chỏi tai của chim lạ xé nát trời đất, rất nhanh, bầy chim lạ dày đặc phóng lên trời, một bộ phận chim lạ tránh thoát đạn pháo oanh kích, mở ra đôi cánh thật lớn, tốc độ như điện, vọt về phía nhóm Phạm Thiên…

Bầy chim lạ phản công sau khi bị pháo kích.

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Lúc này, bên tai truyền đến thanh âm của Sevski: “Salaman tướng quân, không nghĩ đênn, các võ tàng ở núi Trùy Hằng dũng mãnh như thế, đối mặt với mấy vạn chim lạ, bọn họ hồn nhiên không sợ hãi, dứt khoát tiến vào núi, xung phong đi đầu, cùng bầy chim lạ đánh giết, đáng tiếc, cuối cùng đều oanh liệt hy sinh.”Nghe vậy, đôi mắt Salaman mờ to vài phần.Hắn nghe hiểu lời Sevski nói.Nếu bốn mươi bảy cao táng vào núi đã hy sinh anh dũng, bọn họ có thế không cố kỵ mà nố súng.Tiêu diệt bầy chim lạ, đồng thời cũng báo thù cho các cao tăng của núi Trùy Hằng.Ánh mắt Salaman hướng về phía núi Trùy Hằng, ánh mắt hiện lên một tia quyết tuyệt.Một bên, Kassam không khỏi kinh hô một tiếng: “Salama tướng quân, không thể…”“Đợi tiêu diệt đàn chim lạ, trên núi Trùy Hằng, sẽ lập một tòa thánh miếu, cung phụng các thánh táng vì chiến đấu mả chết.” Salaman vung tay lên, khiến Kassam không cần phải mở miệng nữa.“Tắt cả vì đại cục.Khuôn mặt Sevski toát ra nụ cười: “Ta chờ tin tức tốt của các ngươi.”Vừa dứt lời, bóng dáng Sevski thoáng cái liền biến mất không thấy bóng dáng.Dưới màn đêm, hỉnh thoảng vang lên tiếng kêu của những con chim lạ.Ở dưới chân núi Trùy Hằng một chỗ trống trải, tụ tập các cao táng của 27 ngôi miếu trên núi Trùy Hằng, bọn họ đang lo lắng chờ đợi kết quả đàm phán.“Dựa vào cái gì mà một đường xua đuổi bầy chim lạ, cuối cùng lựa chọn tiêu diệt ở núi Trùy Hằng.”“Trong núi có Phật, không thể nồ pháo.”“Ta tin tưởng Salaman tướng quân, hắn nhất định sẽ cẩn thận suy nghĩ.”Am!Lúc này, một tiếng vang thật lớn, giống như tiếng của một con thú trong đêm tối rống giận, trong khoảnh khắc, chấnthiên động địa.Không ít người dưới chân lắc lư một trận, khuôn mặt trực tiếp thay đổi rất nhiều.Oanh oanh oanh oanh…Thanh âm hỏa lực dày đặc chấn thiên động địa.Các tăng nhân của hai mươi bảy miếu đều ngẩng đầu lên, trên núi Trùy Hằng, kèm theo tiếng nổ mạnh, ngọn lửa cũng theo đó mà bốc cháy.“Không!”“Sao có thể như vậy?”“Bọn họ tại sao có thế như vậy!”Dưới thanh âm pháo kích kịch liệt, khồng ai có thể nghe thấy tiếng gầm giận dữ của những tăng nhân này nữa.Hai mươi bảy cao nhân các tòa miếu ánh mắt toát ra phẫn nộ cùng tuyệt vọng, cuối cùng, chỉ có thể khoanh chân ngồi xuống, tụng kinh tiễn biệt bốn mươi bảy cao tăng anh dũng đi.Thanh âm oanh tạc vang vọng không ngừng, trên núi Trùy Hằng, tiếng thét chỏi tai của chim lạ xé nát trời đất, rất nhanh, bầy chim lạ dày đặc phóng lên trời, một bộ phận chim lạ tránh thoát đạn pháo oanh kích, mở ra đôi cánh thật lớn, tốc độ như điện, vọt về phía nhóm Phạm Thiên…Bầy chim lạ phản công sau khi bị pháo kích.

Chương 1659