Tác giả:

“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…

Chương 1735

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Sảnh chính Vân Các Môn rơi vào im lặng.Vài thanh kiếm bị chém đứt rơi xuống đất, kêu vang, nhưng mọi người vẫn bất động, nhìn chằm chằm vào bóng người đột nhiên xuất hiện.Sở Nhất Châm, Sở đại hiệp, Sở Trần.Hắn làm sao lại tới?Vân Các Môn, làm sao dám không đặt Sở đại hiệp vào trong mắt, chỉ là, trong ý thức cũa bọn họ, Sở đại hiệp cách bọn họ quá xa, bọn họ cán bản sẽ không bao giờ nghĩ tới sẽ có thể giao tiếp với Sở đại hiệp.Nhưng bây giờ, Sở đại hiệp, từ trên trời giáng xuống.Điều này cỏ nghĩa là những gì Hà Vũ nói là sự thật.Sắc mặt Điền Hán Thu và những người khác tái nhợt.Ngoài cửa lớn, Lilisa vội vàng chạy vào, chạy đến trước mặt Hà Vũ, liếc nhìn Hà Vũ từ trên xuống, thỏ’ phào nhẹ nhõm: “Cậu không sao thì tốt rồi, Sở đại hiệp ở đây, không sao rồi.”Không sao rồi.Sự xuất hiện của Sở Trần đại diện cho vấn đề được giải quyết.Trong sảnh chính của Vân Các Môn, tất cả mọi người đều không dám thỏ’ phào.“Sở đại hiệp, đây là sư phụ tôi.”Hà Vũ vội vã giới thiệu.vết thương của Lý Kiến Hành không nhẹ, nhưng lúc này hắn vẫn chịu đựng đau đớn, cúi đầu về phía sỏ’ Trần: “Tại hạ Lý Kiến Hành.”“Lý tiền bối.”Một tiếng xưng hô của Sở Trần khiến Lý Kiến Hành được sủng ái mà lo sợ.Sở Trần cũng có thể nhìn ra, trong toàn bộ Vân Các Môn, chỉ có Lý Kiến Hành đang giúp Hà Vũ.“Nếu ta không đến, các ngươi muốn xử lý sư đồ Hà Vũ như thế nào?”Sở Trần thản nhiên hỏi.Không ai dám trả lời.Lão nhân tóc trắng Nhậm Thiên Sơn đang chống đõ’ cơ thể bằng quải trượng đầu rồng trên tay.“Hà Vũ.”Sở Trần nhìn Hạ Vũ: “Cô nói đi.”Khuôn mặt Hà Vũ biến ảo một chút.“Không cần lo lắng, nói thật.”Sở Trần nói.Hà Vũ hít sâu một hơi: “Bọn họ muốn trục xuất sư phụ tôi ra khỏi Vân Các Môn, mà tôi… không chỉ bị trục xuất khỏi Vân Các Môn, mà còn bị giam cầm mãi mãi, trừ khi… tôi giao Thái Át kiếm thuật ra.”Ánh mắt Sở Trần nheo lại.Lilisa nắm lấy tay Hà Vũ, hừ một tiếng: “Hà Vũ, sư môn như vậy, không cần cũng được.”Ánh mắt Hà Vũ nhìn Lý Kiến Hành.Cô biết, sư phụ là cô nhi, từ nhỏ đã coi Vân Các Môn là nhà mình.Nhưng lần này, Vân Các Môn đã triệt để làm tan nát trái tim sư phụ.“Vì một môn kiếm pháp, có thể làm đến nước này.”Sở Trần thở dài, liếc nhìn những người có mặt xung quanh: “Ta không làm khó các ngươi, tất cả đều phế bỏ võ công, rời khỏi Vân Các Môn đi.”Khi Sở Trần nói sẽ không làm khó bọn họ, Điền Hán Thu thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng câu cuối cùng lại trực tiếpkhiến sắc mặt bọn họ thay đồi rất nhiều.Tự phế võ công, rời khỏi Vân Các Môn.Đây chính là hình phạt mà bọn họ muốn làm với Hà Vũ và Lý Kiếm Hành.Nhưng bây giờ, Sở Trần dùng gậy ông đập lưng ông.Cái này còn kêu không làm khó sao?Tay chống quải trượng của Nhậm Thiên Sơn hơi run rầy.Nửa hồi, chưởng môn Vân Các Mồn Điền Hán Thu hít sâu, nói: “Sở đại hạ, xin giơ cao đánh khẽ.”Sở Trần thở dài: “Các ngươi đối với Hà Vũ có giơ cao đánh khẽ không?”Ánh mắt Sở Trần đột nhiên trở nên lạnh lẽo, quét qua mọi người: “Nếu ai không nõ’ phế võ công của mình, ta có thề làm thay.”Tống Nhan không vào, vẫn đang đợi ở bên ngoài.Sở Trần không muốn lãng phí thời gian ở đây.Bỗng nhiên, sỏ’ Trần khoát tay, một cây kim bạc bay ra.Theo hướng cửa, một bóng người theo tiếng mà ngã xuống.Có người muốn thừa dịp Sở Trần không chú ý, lén chạy ra ngoài.Thanh âm thống khồ vọng lại.

Sảnh chính Vân Các Môn rơi vào im lặng.

Vài thanh kiếm bị chém đứt rơi xuống đất, kêu vang, nhưng mọi người vẫn bất động, nhìn chằm chằm vào bóng người đột nhiên xuất hiện.

Sở Nhất Châm, Sở đại hiệp, Sở Trần.

Hắn làm sao lại tới?

Vân Các Môn, làm sao dám không đặt Sở đại hiệp vào trong mắt, chỉ là, trong ý thức cũa bọn họ, Sở đại hiệp cách bọn họ quá xa, bọn họ cán bản sẽ không bao giờ nghĩ tới sẽ có thể giao tiếp với Sở đại hiệp.

Nhưng bây giờ, Sở đại hiệp, từ trên trời giáng xuống.

Điều này cỏ nghĩa là những gì Hà Vũ nói là sự thật.

Sắc mặt Điền Hán Thu và những người khác tái nhợt.

Ngoài cửa lớn, Lilisa vội vàng chạy vào, chạy đến trước mặt Hà Vũ, liếc nhìn Hà Vũ từ trên xuống, thỏ’ phào nhẹ nhõm: “Cậu không sao thì tốt rồi, Sở đại hiệp ở đây, không sao rồi.”

Không sao rồi.

Sự xuất hiện của Sở Trần đại diện cho vấn đề được giải quyết.

Trong sảnh chính của Vân Các Môn, tất cả mọi người đều không dám thỏ’ phào.

“Sở đại hiệp, đây là sư phụ tôi.”

Hà Vũ vội vã giới thiệu.

vết thương của Lý Kiến Hành không nhẹ, nhưng lúc này hắn vẫn chịu đựng đau đớn, cúi đầu về phía sỏ’ Trần: “Tại hạ Lý Kiến Hành.”

“Lý tiền bối.”

Một tiếng xưng hô của Sở Trần khiến Lý Kiến Hành được sủng ái mà lo sợ.

Sở Trần cũng có thể nhìn ra, trong toàn bộ Vân Các Môn, chỉ có Lý Kiến Hành đang giúp Hà Vũ.

“Nếu ta không đến, các ngươi muốn xử lý sư đồ Hà Vũ như thế nào?”

Sở Trần thản nhiên hỏi.

Không ai dám trả lời.

Lão nhân tóc trắng Nhậm Thiên Sơn đang chống đõ’ cơ thể bằng quải trượng đầu rồng trên tay.

“Hà Vũ.”

Sở Trần nhìn Hạ Vũ: “Cô nói đi.”

Khuôn mặt Hà Vũ biến ảo một chút.

“Không cần lo lắng, nói thật.”

Sở Trần nói.

Hà Vũ hít sâu một hơi: “Bọn họ muốn trục xuất sư phụ tôi ra khỏi Vân Các Môn, mà tôi… không chỉ bị trục xuất khỏi Vân Các Môn, mà còn bị giam cầm mãi mãi, trừ khi… tôi giao Thái Át kiếm thuật ra.”

Ánh mắt Sở Trần nheo lại.

Lilisa nắm lấy tay Hà Vũ, hừ một tiếng: “Hà Vũ, sư môn như vậy, không cần cũng được.”

Ánh mắt Hà Vũ nhìn Lý Kiến Hành.

Cô biết, sư phụ là cô nhi, từ nhỏ đã coi Vân Các Môn là nhà mình.

Nhưng lần này, Vân Các Môn đã triệt để làm tan nát trái tim sư phụ.

“Vì một môn kiếm pháp, có thể làm đến nước này.”

Sở Trần thở dài, liếc nhìn những người có mặt xung quanh: “Ta không làm khó các ngươi, tất cả đều phế bỏ võ công, rời khỏi Vân Các Môn đi.”

Khi Sở Trần nói sẽ không làm khó bọn họ, Điền Hán Thu thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng câu cuối cùng lại trực tiếp

khiến sắc mặt bọn họ thay đồi rất nhiều.

Tự phế võ công, rời khỏi Vân Các Môn.

Đây chính là hình phạt mà bọn họ muốn làm với Hà Vũ và Lý Kiếm Hành.

Nhưng bây giờ, Sở Trần dùng gậy ông đập lưng ông.

Cái này còn kêu không làm khó sao?

Tay chống quải trượng của Nhậm Thiên Sơn hơi run rầy.

Nửa hồi, chưởng môn Vân Các Mồn Điền Hán Thu hít sâu, nói: “Sở đại hạ, xin giơ cao đánh khẽ.”

Sở Trần thở dài: “Các ngươi đối với Hà Vũ có giơ cao đánh khẽ không?”

Ánh mắt Sở Trần đột nhiên trở nên lạnh lẽo, quét qua mọi người: “Nếu ai không nõ’ phế võ công của mình, ta có thề làm thay.”

Tống Nhan không vào, vẫn đang đợi ở bên ngoài.

Sở Trần không muốn lãng phí thời gian ở đây.

Bỗng nhiên, sỏ’ Trần khoát tay, một cây kim bạc bay ra.

Theo hướng cửa, một bóng người theo tiếng mà ngã xuống.

Có người muốn thừa dịp Sở Trần không chú ý, lén chạy ra ngoài.

Thanh âm thống khồ vọng lại.

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Sảnh chính Vân Các Môn rơi vào im lặng.Vài thanh kiếm bị chém đứt rơi xuống đất, kêu vang, nhưng mọi người vẫn bất động, nhìn chằm chằm vào bóng người đột nhiên xuất hiện.Sở Nhất Châm, Sở đại hiệp, Sở Trần.Hắn làm sao lại tới?Vân Các Môn, làm sao dám không đặt Sở đại hiệp vào trong mắt, chỉ là, trong ý thức cũa bọn họ, Sở đại hiệp cách bọn họ quá xa, bọn họ cán bản sẽ không bao giờ nghĩ tới sẽ có thể giao tiếp với Sở đại hiệp.Nhưng bây giờ, Sở đại hiệp, từ trên trời giáng xuống.Điều này cỏ nghĩa là những gì Hà Vũ nói là sự thật.Sắc mặt Điền Hán Thu và những người khác tái nhợt.Ngoài cửa lớn, Lilisa vội vàng chạy vào, chạy đến trước mặt Hà Vũ, liếc nhìn Hà Vũ từ trên xuống, thỏ’ phào nhẹ nhõm: “Cậu không sao thì tốt rồi, Sở đại hiệp ở đây, không sao rồi.”Không sao rồi.Sự xuất hiện của Sở Trần đại diện cho vấn đề được giải quyết.Trong sảnh chính của Vân Các Môn, tất cả mọi người đều không dám thỏ’ phào.“Sở đại hiệp, đây là sư phụ tôi.”Hà Vũ vội vã giới thiệu.vết thương của Lý Kiến Hành không nhẹ, nhưng lúc này hắn vẫn chịu đựng đau đớn, cúi đầu về phía sỏ’ Trần: “Tại hạ Lý Kiến Hành.”“Lý tiền bối.”Một tiếng xưng hô của Sở Trần khiến Lý Kiến Hành được sủng ái mà lo sợ.Sở Trần cũng có thể nhìn ra, trong toàn bộ Vân Các Môn, chỉ có Lý Kiến Hành đang giúp Hà Vũ.“Nếu ta không đến, các ngươi muốn xử lý sư đồ Hà Vũ như thế nào?”Sở Trần thản nhiên hỏi.Không ai dám trả lời.Lão nhân tóc trắng Nhậm Thiên Sơn đang chống đõ’ cơ thể bằng quải trượng đầu rồng trên tay.“Hà Vũ.”Sở Trần nhìn Hạ Vũ: “Cô nói đi.”Khuôn mặt Hà Vũ biến ảo một chút.“Không cần lo lắng, nói thật.”Sở Trần nói.Hà Vũ hít sâu một hơi: “Bọn họ muốn trục xuất sư phụ tôi ra khỏi Vân Các Môn, mà tôi… không chỉ bị trục xuất khỏi Vân Các Môn, mà còn bị giam cầm mãi mãi, trừ khi… tôi giao Thái Át kiếm thuật ra.”Ánh mắt Sở Trần nheo lại.Lilisa nắm lấy tay Hà Vũ, hừ một tiếng: “Hà Vũ, sư môn như vậy, không cần cũng được.”Ánh mắt Hà Vũ nhìn Lý Kiến Hành.Cô biết, sư phụ là cô nhi, từ nhỏ đã coi Vân Các Môn là nhà mình.Nhưng lần này, Vân Các Môn đã triệt để làm tan nát trái tim sư phụ.“Vì một môn kiếm pháp, có thể làm đến nước này.”Sở Trần thở dài, liếc nhìn những người có mặt xung quanh: “Ta không làm khó các ngươi, tất cả đều phế bỏ võ công, rời khỏi Vân Các Môn đi.”Khi Sở Trần nói sẽ không làm khó bọn họ, Điền Hán Thu thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng câu cuối cùng lại trực tiếpkhiến sắc mặt bọn họ thay đồi rất nhiều.Tự phế võ công, rời khỏi Vân Các Môn.Đây chính là hình phạt mà bọn họ muốn làm với Hà Vũ và Lý Kiếm Hành.Nhưng bây giờ, Sở Trần dùng gậy ông đập lưng ông.Cái này còn kêu không làm khó sao?Tay chống quải trượng của Nhậm Thiên Sơn hơi run rầy.Nửa hồi, chưởng môn Vân Các Mồn Điền Hán Thu hít sâu, nói: “Sở đại hạ, xin giơ cao đánh khẽ.”Sở Trần thở dài: “Các ngươi đối với Hà Vũ có giơ cao đánh khẽ không?”Ánh mắt Sở Trần đột nhiên trở nên lạnh lẽo, quét qua mọi người: “Nếu ai không nõ’ phế võ công của mình, ta có thề làm thay.”Tống Nhan không vào, vẫn đang đợi ở bên ngoài.Sở Trần không muốn lãng phí thời gian ở đây.Bỗng nhiên, sỏ’ Trần khoát tay, một cây kim bạc bay ra.Theo hướng cửa, một bóng người theo tiếng mà ngã xuống.Có người muốn thừa dịp Sở Trần không chú ý, lén chạy ra ngoài.Thanh âm thống khồ vọng lại.

Chương 1735