Tác giả:

Trăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản…

Chương 18

Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận TrờiTác giả: Cửu VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản… Hơn nữa sau khi biểu diễn kết thúc còn tự biên tự diễn nói: “Cảm ơn, cảm ơn sự cổ vũ của các vị, sau này tôi sẽ tiếp tục cố gắng, xin cảm ơn.”Thật sự chơi rất vui.u Tuấn nắm quần áo của chính mình, mang nụ cười trên môi ra khỏi phòng ngủ chính.Giản Linh đang từ từ tắm rửa, liền trừng mắt nhìn vào cánh cửa phòng tắm đang đóng.Cô nhạy cảm phát hiện quần áo của u Tuấn vốn được treo bên góc đã không thấy đâu, lúc cô mới vừa vào phòng tắm nó vẫn còn ở đó mà.Lại nhìn vào căn phòng cửa đang đóng phân nửa kia…Giản Linh liền hiểu ra, vậy là bên ngoài đã nghe hết toàn bộ rồi sao?Giản Linh xúc động như bị đá rơi trúng vào đầu, đau khổ mặc quần áo rồi đi ra ngoài.u Tuấn nằm trên sô pha phòng khách, một tay xoa thái dương như say rượu, bộ dạng không nói gì trông rất ưu nhã.Thấy cô đi ra thì nâng nửa mí mắt lên liếc cô một cái, khóe môi nhẹ cong lên, làm cho Giản Linh nhớ đến lúc nãy mình trong phòng tắm ca hát, không nhịn được mà nóng mặt.“Thật sự không hề xem mình là người ngoài.” Giản Linh đâm anh một câu.u Tuấn cũng không não, con mắt vẫn híp như trước: “Tiểu bạch thảo, nghe lời này của cô, tôi có phải nên thuận theo ý cô nói, xem chính mình là người nhà.”Tiểu bạch thảo…Hẳn là anh đã nghe hết từ đầu đến cuối rồi!Trong lòng Giản Linh có một ngọn lửa nhỏ kéo một đường đến trong đôi mắt, cũng đã muốn thiêu hết da trên mặt.Làn da cô ngày thường vừa trắng vừa mỏng, nên khi nóng thì đến cái cổ còn hồng, thoạt nhìn giống như đang bị nấu chín.“Mặt sao lại đỏ vậy?” u Tuấn còn cố ý hỏi.Giản Linh trừng anh, nghiến răng phun ra vài chữ: “Này gọi là vẻ mặt rực rỡ.”u Tuấn nhìn thấy bộ dạng thẹn quá hóa giận của cô, không biết vì sao lại cảm thấy rất thú vị.Như con nít hay như thú cưng nhỏ vậy, một chút thì lại xù lông.Giản Linh lười để ý đến anh, vốn muốn ăn sáng nhưng khi nhìn qua bàn ăn, lại đứng như trời trồng nhìn vào bữa sáng trên bàn.Trứng luộc lòng đào, cháo khói bốc lên nghi ngút, đồ ăn kèm là đĩa dăm bông xào mù tạt, đĩa dưa chuột nhìn thôi đã thấy giòn ngon rồi.Nhà họ Giản là gia đình có sự nghiệp lớn, nhưng Giản Linh rất có đức hạnh, có lẽ bởi vì từ nhỏ cô được chú đưa lên núi, nên cô rất dễ nuôi.Không phải cô không có khả năng đến nhà hàng, quán ăn năm sao với cái món ngon, tinh tế lạ mắt, nhưng so với những thứ đó Giản Linh lại thích những quán ăn nhỏ nằm sâu trong những con hẻm hơn, đồ ăn ngon và còn có cảm giác khói lửa.Đối với bữa sáng thì so với việc chọn món ở nhà hàng thì tốt hơn ăn cháo cùng dưa chua, trứng tráng hoặc món gì đó.Vì vậy mà lúc nãy Giản Linh định xuống lầu tìm một quán ven đường để ăn sáng, nhưng khi nhìn qua bàn ăn thì không thể bước đi được.Anh đã làm sao? Giản Linh nghĩ.Cô cũng là con gái nhà Lão Giản, cũng có thể nói là thiên kim, mặc dù ăn gì cũng được, nhưng nói đến tự nấu, thì quên đi..

Hơn nữa sau khi biểu diễn kết thúc còn tự biên tự diễn nói: “Cảm ơn, cảm ơn sự cổ vũ của các vị, sau này tôi sẽ tiếp tục cố gắng, xin cảm ơn.

Thật sự chơi rất vui.

u Tuấn nắm quần áo của chính mình, mang nụ cười trên môi ra khỏi phòng ngủ chính.

Giản Linh đang từ từ tắm rửa, liền trừng mắt nhìn vào cánh cửa phòng tắm đang đóng.

Cô nhạy cảm phát hiện quần áo của u Tuấn vốn được treo bên góc đã không thấy đâu, lúc cô mới vừa vào phòng tắm nó vẫn còn ở đó mà.

Lại nhìn vào căn phòng cửa đang đóng phân nửa kia…

Giản Linh liền hiểu ra, vậy là bên ngoài đã nghe hết toàn bộ rồi sao?

Giản Linh xúc động như bị đá rơi trúng vào đầu, đau khổ mặc quần áo rồi đi ra ngoài.

u Tuấn nằm trên sô pha phòng khách, một tay xoa thái dương như say rượu, bộ dạng không nói gì trông rất ưu nhã.

Thấy cô đi ra thì nâng nửa mí mắt lên liếc cô một cái, khóe môi nhẹ cong lên, làm cho Giản Linh nhớ đến lúc nãy mình trong phòng tắm ca hát, không nhịn được mà nóng mặt.

“Thật sự không hề xem mình là người ngoài.

” Giản Linh đâm anh một câu.

u Tuấn cũng không não, con mắt vẫn híp như trước: “Tiểu bạch thảo, nghe lời này của cô, tôi có phải nên thuận theo ý cô nói, xem chính mình là người nhà.

Tiểu bạch thảo…

Hẳn là anh đã nghe hết từ đầu đến cuối rồi!

Trong lòng Giản Linh có một ngọn lửa nhỏ kéo một đường đến trong đôi mắt, cũng đã muốn thiêu hết da trên mặt.

Làn da cô ngày thường vừa trắng vừa mỏng, nên khi nóng thì đến cái cổ còn hồng, thoạt nhìn giống như đang bị nấu chín.

“Mặt sao lại đỏ vậy?” u Tuấn còn cố ý hỏi.

Giản Linh trừng anh, nghiến răng phun ra vài chữ: “Này gọi là vẻ mặt rực rỡ.

u Tuấn nhìn thấy bộ dạng thẹn quá hóa giận của cô, không biết vì sao lại cảm thấy rất thú vị.

Như con nít hay như thú cưng nhỏ vậy, một chút thì lại xù lông.

Giản Linh lười để ý đến anh, vốn muốn ăn sáng nhưng khi nhìn qua bàn ăn, lại đứng như trời trồng nhìn vào bữa sáng trên bàn.

Trứng luộc lòng đào, cháo khói bốc lên nghi ngút, đồ ăn kèm là đĩa dăm bông xào mù tạt, đĩa dưa chuột nhìn thôi đã thấy giòn ngon rồi.

Nhà họ Giản là gia đình có sự nghiệp lớn, nhưng Giản Linh rất có đức hạnh, có lẽ bởi vì từ nhỏ cô được chú đưa lên núi, nên cô rất dễ nuôi.

Không phải cô không có khả năng đến nhà hàng, quán ăn năm sao với cái món ngon, tinh tế lạ mắt, nhưng so với những thứ đó Giản Linh lại thích những quán ăn nhỏ nằm sâu trong những con hẻm hơn, đồ ăn ngon và còn có cảm giác khói lửa.

Đối với bữa sáng thì so với việc chọn món ở nhà hàng thì tốt hơn ăn cháo cùng dưa chua, trứng tráng hoặc món gì đó.

Vì vậy mà lúc nãy Giản Linh định xuống lầu tìm một quán ven đường để ăn sáng, nhưng khi nhìn qua bàn ăn thì không thể bước đi được.

Anh đã làm sao? Giản Linh nghĩ.

Cô cũng là con gái nhà Lão Giản, cũng có thể nói là thiên kim, mặc dù ăn gì cũng được, nhưng nói đến tự nấu, thì quên đi.

.

Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận TrờiTác giả: Cửu VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản… Hơn nữa sau khi biểu diễn kết thúc còn tự biên tự diễn nói: “Cảm ơn, cảm ơn sự cổ vũ của các vị, sau này tôi sẽ tiếp tục cố gắng, xin cảm ơn.”Thật sự chơi rất vui.u Tuấn nắm quần áo của chính mình, mang nụ cười trên môi ra khỏi phòng ngủ chính.Giản Linh đang từ từ tắm rửa, liền trừng mắt nhìn vào cánh cửa phòng tắm đang đóng.Cô nhạy cảm phát hiện quần áo của u Tuấn vốn được treo bên góc đã không thấy đâu, lúc cô mới vừa vào phòng tắm nó vẫn còn ở đó mà.Lại nhìn vào căn phòng cửa đang đóng phân nửa kia…Giản Linh liền hiểu ra, vậy là bên ngoài đã nghe hết toàn bộ rồi sao?Giản Linh xúc động như bị đá rơi trúng vào đầu, đau khổ mặc quần áo rồi đi ra ngoài.u Tuấn nằm trên sô pha phòng khách, một tay xoa thái dương như say rượu, bộ dạng không nói gì trông rất ưu nhã.Thấy cô đi ra thì nâng nửa mí mắt lên liếc cô một cái, khóe môi nhẹ cong lên, làm cho Giản Linh nhớ đến lúc nãy mình trong phòng tắm ca hát, không nhịn được mà nóng mặt.“Thật sự không hề xem mình là người ngoài.” Giản Linh đâm anh một câu.u Tuấn cũng không não, con mắt vẫn híp như trước: “Tiểu bạch thảo, nghe lời này của cô, tôi có phải nên thuận theo ý cô nói, xem chính mình là người nhà.”Tiểu bạch thảo…Hẳn là anh đã nghe hết từ đầu đến cuối rồi!Trong lòng Giản Linh có một ngọn lửa nhỏ kéo một đường đến trong đôi mắt, cũng đã muốn thiêu hết da trên mặt.Làn da cô ngày thường vừa trắng vừa mỏng, nên khi nóng thì đến cái cổ còn hồng, thoạt nhìn giống như đang bị nấu chín.“Mặt sao lại đỏ vậy?” u Tuấn còn cố ý hỏi.Giản Linh trừng anh, nghiến răng phun ra vài chữ: “Này gọi là vẻ mặt rực rỡ.”u Tuấn nhìn thấy bộ dạng thẹn quá hóa giận của cô, không biết vì sao lại cảm thấy rất thú vị.Như con nít hay như thú cưng nhỏ vậy, một chút thì lại xù lông.Giản Linh lười để ý đến anh, vốn muốn ăn sáng nhưng khi nhìn qua bàn ăn, lại đứng như trời trồng nhìn vào bữa sáng trên bàn.Trứng luộc lòng đào, cháo khói bốc lên nghi ngút, đồ ăn kèm là đĩa dăm bông xào mù tạt, đĩa dưa chuột nhìn thôi đã thấy giòn ngon rồi.Nhà họ Giản là gia đình có sự nghiệp lớn, nhưng Giản Linh rất có đức hạnh, có lẽ bởi vì từ nhỏ cô được chú đưa lên núi, nên cô rất dễ nuôi.Không phải cô không có khả năng đến nhà hàng, quán ăn năm sao với cái món ngon, tinh tế lạ mắt, nhưng so với những thứ đó Giản Linh lại thích những quán ăn nhỏ nằm sâu trong những con hẻm hơn, đồ ăn ngon và còn có cảm giác khói lửa.Đối với bữa sáng thì so với việc chọn món ở nhà hàng thì tốt hơn ăn cháo cùng dưa chua, trứng tráng hoặc món gì đó.Vì vậy mà lúc nãy Giản Linh định xuống lầu tìm một quán ven đường để ăn sáng, nhưng khi nhìn qua bàn ăn thì không thể bước đi được.Anh đã làm sao? Giản Linh nghĩ.Cô cũng là con gái nhà Lão Giản, cũng có thể nói là thiên kim, mặc dù ăn gì cũng được, nhưng nói đến tự nấu, thì quên đi..

Chương 18