Trăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản…
Chương 19
Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận TrờiTác giả: Cửu VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản… Nhưng u Tuấn cũng là thiếu gia nhà họ u, được nuôi trong cảnh giàu sang phú quý không ngờ vẫn biết nấu ăn sao?Mặc dù chưa nếm mùi vị, nhưng Giản Linh đã rất tò mò về mùi vị rồi.Cô yên lặng nhìn thoáng qua người trên sô pha: “Qúy phi đang say” vị kia liếc mắt một cái, đang xem “Qúy Phi” trên ti vi, dáng vẻ hình như không hề chú ý đến cô.Giản Linh bình tĩnh lại, thoải mái đi đến bàn ngồi xuống, vui vẻ bắt đầu ăn sáng.Chỉ cắn vài miếng, cô đã lác mắt vì hài lòng, cháo vừa chín tới, dưa chuột giòn có chút cay cay rất ngon miệng, dăm bông thái hạt lựu chiên hơi chín vàng.Cải được cắt nhỏ nấu với nước và thịt nguội thái hạt lựu, không quá mặn.Trứng cũng làm cô rất hài lòng.“Thực sự không hề xem chính mình là người ngoài.”Người đang ngủ thiếp trên sô pha đột nhiên nói gì đó, dùng câu mà trước đó Giản Linh nói anh, âm thanh mang theo ý cười.Giản Linh thật sự muốn vùi đầu mình vào nồi cháo, hoặc là muốn nhai thịt người!Cô rất cố gắng điều chỉnh lại, không quay đầu nhìn anh, chỉ nói: “Tôi có nên nghe theo lời này của u nhị thiếu gia, xem chính mình là người nhà không?”u Tuấn ngồi dậy, cuối cùng không còn bộ dáng của Qúy Phi say rượu, ngón tay anh chống cằm gật đầu: “Đúng vậy, nếu cô đã muốn nghĩ như vậy, thì chuyện giường chiếu trong phòng sẽ giải quyết xong.”Giản Linh không quay đầu, nhưng cô vẫn nhìn thấy anh với tóc rối tung, ngay cả khuôn mặt tuấn tú cũng xõa ra cái cổ trắng nõn mảnh mai như đám mây thiêu đốt.Này sao lại khó chịu vậy chứ?Điều này làm anh cảm thấy rất kỳ lạ, giống như cô gái nhỏ ngồi trước không muốn bạn ngồi sau kéo bím tóc của mình, còn bạn đó lại kéo thêm nữa.Nhưng mọi thứ cần phải kiểm soát, u Tuấn nhìn thấy tay đang cần thìa của cô nắm chặt đến nổi gân xanh sắp hiện lên.Đêm qua đã có một cuộc chiến, và u Tuấn không có sở thích cãi nhau với phụ nữa vào sáng sớm.Vì vậy khi thấy như thế anh liền im lặng đứng lên: “Ăn xong tự mình rửa chén, có thể rửa chứ?”Lúc này Giản Linh mới hít một hơi thật sâu, nghiến răng nói: “Được.”u Tuấn nhìn vào bộ quần áo trên ghế sopha, sau đó mới nhận ra mình đã quên thay quần áo sau khi xem buổi biểu diễn với cô.Cầm theo quần áo vào nhà tắm thay.Vừa vào đã nghe thấy âm thanh từ phòng bếp truyền đến.Âu Tuấn có chút sửng sốt, cau mày rồi bước nhanh vào phòng bếp.Đã muộn rồi.“Giản Linh, có chuyện gì sao? Chỉ có đúng bốn cái bát, ba cái kia đều mất rồi.”Âu Tuấn cau mày nhìn đống bát đĩa đang ngâm trong bồn rửa với giọng điệu có chút đau lòng.Cả người Giản Linh hoàn toàn cứng đờ, thật ra vốn dĩ cô muốn giúp một chút, nhưng giờ đã bị bắt ngay tại trận, cũng không thể nào quay lại được nữa.Cô cúi đầu, ngón tay đặt ở thành bồn rửa, giọng điệu có chút phiền muộn: “Tôi bắt không kịp… Còn xà phòng rửa bát này không có bọt.”Rồi chỉ vào một cái chai trong suốt không nhãn bên cạnh bồn rửa với chất lỏng màu vàng ở trong.Âu Tuấn nhìn theo ngón tay cô rồi cầm chai lên..
Nhưng u Tuấn cũng là thiếu gia nhà họ u, được nuôi trong cảnh giàu sang phú quý không ngờ vẫn biết nấu ăn sao?
Mặc dù chưa nếm mùi vị, nhưng Giản Linh đã rất tò mò về mùi vị rồi.
Cô yên lặng nhìn thoáng qua người trên sô pha: “Qúy phi đang say” vị kia liếc mắt một cái, đang xem “Qúy Phi” trên ti vi, dáng vẻ hình như không hề chú ý đến cô.
Giản Linh bình tĩnh lại, thoải mái đi đến bàn ngồi xuống, vui vẻ bắt đầu ăn sáng.
Chỉ cắn vài miếng, cô đã lác mắt vì hài lòng, cháo vừa chín tới, dưa chuột giòn có chút cay cay rất ngon miệng, dăm bông thái hạt lựu chiên hơi chín vàng.
Cải được cắt nhỏ nấu với nước và thịt nguội thái hạt lựu, không quá mặn.
Trứng cũng làm cô rất hài lòng.
“Thực sự không hề xem chính mình là người ngoài.
”
Người đang ngủ thiếp trên sô pha đột nhiên nói gì đó, dùng câu mà trước đó Giản Linh nói anh, âm thanh mang theo ý cười.
Giản Linh thật sự muốn vùi đầu mình vào nồi cháo, hoặc là muốn nhai thịt người!
Cô rất cố gắng điều chỉnh lại, không quay đầu nhìn anh, chỉ nói: “Tôi có nên nghe theo lời này của u nhị thiếu gia, xem chính mình là người nhà không?”
u Tuấn ngồi dậy, cuối cùng không còn bộ dáng của Qúy Phi say rượu, ngón tay anh chống cằm gật đầu: “Đúng vậy, nếu cô đã muốn nghĩ như vậy, thì chuyện giường chiếu trong phòng sẽ giải quyết xong.
”
Giản Linh không quay đầu, nhưng cô vẫn nhìn thấy anh với tóc rối tung, ngay cả khuôn mặt tuấn tú cũng xõa ra cái cổ trắng nõn mảnh mai như đám mây thiêu đốt.
Này sao lại khó chịu vậy chứ?
Điều này làm anh cảm thấy rất kỳ lạ, giống như cô gái nhỏ ngồi trước không muốn bạn ngồi sau kéo bím tóc của mình, còn bạn đó lại kéo thêm nữa.
Nhưng mọi thứ cần phải kiểm soát, u Tuấn nhìn thấy tay đang cần thìa của cô nắm chặt đến nổi gân xanh sắp hiện lên.
Đêm qua đã có một cuộc chiến, và u Tuấn không có sở thích cãi nhau với phụ nữa vào sáng sớm.
Vì vậy khi thấy như thế anh liền im lặng đứng lên: “Ăn xong tự mình rửa chén, có thể rửa chứ?”
Lúc này Giản Linh mới hít một hơi thật sâu, nghiến răng nói: “Được.
”
u Tuấn nhìn vào bộ quần áo trên ghế sopha, sau đó mới nhận ra mình đã quên thay quần áo sau khi xem buổi biểu diễn với cô.
Cầm theo quần áo vào nhà tắm thay.
Vừa vào đã nghe thấy âm thanh từ phòng bếp truyền đến.
Âu Tuấn có chút sửng sốt, cau mày rồi bước nhanh vào phòng bếp.
Đã muộn rồi.
“Giản Linh, có chuyện gì sao? Chỉ có đúng bốn cái bát, ba cái kia đều mất rồi.
”
Âu Tuấn cau mày nhìn đống bát đĩa đang ngâm trong bồn rửa với giọng điệu có chút đau lòng.
Cả người Giản Linh hoàn toàn cứng đờ, thật ra vốn dĩ cô muốn giúp một chút, nhưng giờ đã bị bắt ngay tại trận, cũng không thể nào quay lại được nữa.
Cô cúi đầu, ngón tay đặt ở thành bồn rửa, giọng điệu có chút phiền muộn: “Tôi bắt không kịp… Còn xà phòng rửa bát này không có bọt.
”
Rồi chỉ vào một cái chai trong suốt không nhãn bên cạnh bồn rửa với chất lỏng màu vàng ở trong.
Âu Tuấn nhìn theo ngón tay cô rồi cầm chai lên.
.
Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận TrờiTác giả: Cửu VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản… Nhưng u Tuấn cũng là thiếu gia nhà họ u, được nuôi trong cảnh giàu sang phú quý không ngờ vẫn biết nấu ăn sao?Mặc dù chưa nếm mùi vị, nhưng Giản Linh đã rất tò mò về mùi vị rồi.Cô yên lặng nhìn thoáng qua người trên sô pha: “Qúy phi đang say” vị kia liếc mắt một cái, đang xem “Qúy Phi” trên ti vi, dáng vẻ hình như không hề chú ý đến cô.Giản Linh bình tĩnh lại, thoải mái đi đến bàn ngồi xuống, vui vẻ bắt đầu ăn sáng.Chỉ cắn vài miếng, cô đã lác mắt vì hài lòng, cháo vừa chín tới, dưa chuột giòn có chút cay cay rất ngon miệng, dăm bông thái hạt lựu chiên hơi chín vàng.Cải được cắt nhỏ nấu với nước và thịt nguội thái hạt lựu, không quá mặn.Trứng cũng làm cô rất hài lòng.“Thực sự không hề xem chính mình là người ngoài.”Người đang ngủ thiếp trên sô pha đột nhiên nói gì đó, dùng câu mà trước đó Giản Linh nói anh, âm thanh mang theo ý cười.Giản Linh thật sự muốn vùi đầu mình vào nồi cháo, hoặc là muốn nhai thịt người!Cô rất cố gắng điều chỉnh lại, không quay đầu nhìn anh, chỉ nói: “Tôi có nên nghe theo lời này của u nhị thiếu gia, xem chính mình là người nhà không?”u Tuấn ngồi dậy, cuối cùng không còn bộ dáng của Qúy Phi say rượu, ngón tay anh chống cằm gật đầu: “Đúng vậy, nếu cô đã muốn nghĩ như vậy, thì chuyện giường chiếu trong phòng sẽ giải quyết xong.”Giản Linh không quay đầu, nhưng cô vẫn nhìn thấy anh với tóc rối tung, ngay cả khuôn mặt tuấn tú cũng xõa ra cái cổ trắng nõn mảnh mai như đám mây thiêu đốt.Này sao lại khó chịu vậy chứ?Điều này làm anh cảm thấy rất kỳ lạ, giống như cô gái nhỏ ngồi trước không muốn bạn ngồi sau kéo bím tóc của mình, còn bạn đó lại kéo thêm nữa.Nhưng mọi thứ cần phải kiểm soát, u Tuấn nhìn thấy tay đang cần thìa của cô nắm chặt đến nổi gân xanh sắp hiện lên.Đêm qua đã có một cuộc chiến, và u Tuấn không có sở thích cãi nhau với phụ nữa vào sáng sớm.Vì vậy khi thấy như thế anh liền im lặng đứng lên: “Ăn xong tự mình rửa chén, có thể rửa chứ?”Lúc này Giản Linh mới hít một hơi thật sâu, nghiến răng nói: “Được.”u Tuấn nhìn vào bộ quần áo trên ghế sopha, sau đó mới nhận ra mình đã quên thay quần áo sau khi xem buổi biểu diễn với cô.Cầm theo quần áo vào nhà tắm thay.Vừa vào đã nghe thấy âm thanh từ phòng bếp truyền đến.Âu Tuấn có chút sửng sốt, cau mày rồi bước nhanh vào phòng bếp.Đã muộn rồi.“Giản Linh, có chuyện gì sao? Chỉ có đúng bốn cái bát, ba cái kia đều mất rồi.”Âu Tuấn cau mày nhìn đống bát đĩa đang ngâm trong bồn rửa với giọng điệu có chút đau lòng.Cả người Giản Linh hoàn toàn cứng đờ, thật ra vốn dĩ cô muốn giúp một chút, nhưng giờ đã bị bắt ngay tại trận, cũng không thể nào quay lại được nữa.Cô cúi đầu, ngón tay đặt ở thành bồn rửa, giọng điệu có chút phiền muộn: “Tôi bắt không kịp… Còn xà phòng rửa bát này không có bọt.”Rồi chỉ vào một cái chai trong suốt không nhãn bên cạnh bồn rửa với chất lỏng màu vàng ở trong.Âu Tuấn nhìn theo ngón tay cô rồi cầm chai lên..