Trăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản…
Chương 112
Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận TrờiTác giả: Cửu VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản… Chương 112Bọn họ kéo dài thanh âm nói: “Ồ, đoán xem?”Nghe có vẻ bất thường.Cả người Giản Linh đều bị một tiếng ‘ồ’ làm cho không ổn.Cô không được tự nhiên gãi đầu, không định tiếp tục nói về chủ đề này, trong lòng âm thầm nghĩ chờ Âu Tuấn đến công quán rồi để Nick dùng tâm trí khống chế thử xem.Nếu ngay cả Nick cũng không thể giải quyết được, đó cũng là khả năng độc đáo của Âu Tuấn. Đúng lúc đáp lại câu nói kia, anh nên là người của bộ phận đặc thù bọn cô.“Khụ!”Giản Linh ho nhẹ một tiếng, tức giận nhìn lướt qua đồng nghiệp một cái, sau đó mới nhìn về phía Âu Tuấn: “Đã quen rồi sao? Hay để tôi giới thiệu cho anh?”Âu Tuấn làm cử chỉ mời cô giới thiệu.Giản Linh liền giới thiệu mọi người cho anh nghe.Lục Phi, Giang Dương Minh, Lệ Cẩm Hà, đây đều là thành viên của tổ hành động bộ phận đặc thù, đều là người được trời phú cho năng lực đặc biệt, về phần năng lực là cái gì tạm thời không biểu hiện, sau đó lại nói rõ ràng.Tần Đường Hạ, tổng bộ bộ phận đặc thù thành phố Yên Ninh ngoại trừ Giản Linh ra là nữ duy nhất, thuộc tổ hậu cần, mặc dù không thường xuyên tham gia hành động, nhưng cũng là người tài năng đặc biệt trời phú.Chu Viễn Thanh, tổ trưởng tổ truyền thông bộ phận đặc thù, hacker với kỹ thuật điêu luyện.Âu Tuấn cùng bọn họ bắt tay từng cái một, dáng người anh cao lớn cứng rắn, hào quang rất mạnh, khiến cho quá trình bắt tay này giống như đang gặp gỡ vị lãnh đạo nào đó.Giản Linh cũng giới thiệu với các đồng nghiệp, cô chỉ vào Âu Tuấn rồi nói: “Vị này là…”Còn không đợi cô nói xong, mọi người đều bày ra bộ dạng ‘chúng tôi hiểu’ và liên tục gật đầu: “Biết rồi, biết rồi… Người nhà của đội trưởng Giản.”Giản Linh: “…”Cầu xin các người làm người đi!Âu Tuấn nhíu mày, từ chối cho ý kiến.Thủ tục xuất viện đã được hoàn tất. Không cần Giản Linh lên tiếng, đồng nghiệp đã tự giác ôm giỏ trái cây, coi như không thấy hành lý của cô.Hành lý của Giản Linh cũng không nhiều, tổng cộng ở trong viện mấy ngày, cô đã sớm tuyệt vọng với băng đảng tấu hài này rồi.Cho nên cô nhận mệnh xách cái túi hành lý không lớn kia lên.Một cánh tay thon dài đưa ngang qua, nhận lấy túi xách trong tay cô.Giản Linh ngước mắt nhìn Âu Tuấn, biểu tình của anh cũng không có gì thay đổi, động tác tự nhiên giống như đang làm một chuyện đương nhiên.Âu Tuấn chỉ vào cờ hiệu ở phía sau: “Lôi Phong sống, cô đi cầm cờ của cô đi.”Băng đảng tấu hài đi trước, trong cổ họng đều phát ra tiếng nhịn cười, ai không biết còn tưởng rằng một chuỗi thả bom liên hoàn.Giản Linh trả lời: “Không cần đâu, thật nhàm chán.”
Chương 112
Bọn họ kéo dài thanh âm nói: “Ồ, đoán xem?”
Nghe có vẻ bất thường.
Cả người Giản Linh đều bị một tiếng ‘ồ’ làm cho không ổn.
Cô không được tự nhiên gãi đầu, không định tiếp tục nói về chủ đề này, trong lòng âm thầm nghĩ chờ Âu Tuấn đến công quán rồi để Nick dùng tâm trí khống chế thử xem.
Nếu ngay cả Nick cũng không thể giải quyết được, đó cũng là khả năng độc đáo của Âu Tuấn. Đúng lúc đáp lại câu nói kia, anh nên là người của bộ phận đặc thù bọn cô.
“Khụ!”
Giản Linh ho nhẹ một tiếng, tức giận nhìn lướt qua đồng nghiệp một cái, sau đó mới nhìn về phía Âu Tuấn: “Đã quen rồi sao? Hay để tôi giới thiệu cho anh?”
Âu Tuấn làm cử chỉ mời cô giới thiệu.
Giản Linh liền giới thiệu mọi người cho anh nghe.
Lục Phi, Giang Dương Minh, Lệ Cẩm Hà, đây đều là thành viên của tổ hành động bộ phận đặc thù, đều là người được trời phú cho năng lực đặc biệt, về phần năng lực là cái gì tạm thời không biểu hiện, sau đó lại nói rõ ràng.
Tần Đường Hạ, tổng bộ bộ phận đặc thù thành phố Yên Ninh ngoại trừ Giản Linh ra là nữ duy nhất, thuộc tổ hậu cần, mặc dù không thường xuyên tham gia hành động, nhưng cũng là người tài năng đặc biệt trời phú.
Chu Viễn Thanh, tổ trưởng tổ truyền thông bộ phận đặc thù, hacker với kỹ thuật điêu luyện.
Âu Tuấn cùng bọn họ bắt tay từng cái một, dáng người anh cao lớn cứng rắn, hào quang rất mạnh, khiến cho quá trình bắt tay này giống như đang gặp gỡ vị lãnh đạo nào đó.
Giản Linh cũng giới thiệu với các đồng nghiệp, cô chỉ vào Âu Tuấn rồi nói: “Vị này là…”
Còn không đợi cô nói xong, mọi người đều bày ra bộ dạng ‘chúng tôi hiểu’ và liên tục gật đầu: “Biết rồi, biết rồi… Người nhà của đội trưởng Giản.”
Giản Linh: “…”
Cầu xin các người làm người đi!
Âu Tuấn nhíu mày, từ chối cho ý kiến.
Thủ tục xuất viện đã được hoàn tất. Không cần Giản Linh lên tiếng, đồng nghiệp đã tự giác ôm giỏ trái cây, coi như không thấy hành lý của cô.
Hành lý của Giản Linh cũng không nhiều, tổng cộng ở trong viện mấy ngày, cô đã sớm tuyệt vọng với băng đảng tấu hài này rồi.
Cho nên cô nhận mệnh xách cái túi hành lý không lớn kia lên.
Một cánh tay thon dài đưa ngang qua, nhận lấy túi xách trong tay cô.
Giản Linh ngước mắt nhìn Âu Tuấn, biểu tình của anh cũng không có gì thay đổi, động tác tự nhiên giống như đang làm một chuyện đương nhiên.
Âu Tuấn chỉ vào cờ hiệu ở phía sau: “Lôi Phong sống, cô đi cầm cờ của cô đi.”
Băng đảng tấu hài đi trước, trong cổ họng đều phát ra tiếng nhịn cười, ai không biết còn tưởng rằng một chuỗi thả bom liên hoàn.
Giản Linh trả lời: “Không cần đâu, thật nhàm chán.”
Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận TrờiTác giả: Cửu VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản… Chương 112Bọn họ kéo dài thanh âm nói: “Ồ, đoán xem?”Nghe có vẻ bất thường.Cả người Giản Linh đều bị một tiếng ‘ồ’ làm cho không ổn.Cô không được tự nhiên gãi đầu, không định tiếp tục nói về chủ đề này, trong lòng âm thầm nghĩ chờ Âu Tuấn đến công quán rồi để Nick dùng tâm trí khống chế thử xem.Nếu ngay cả Nick cũng không thể giải quyết được, đó cũng là khả năng độc đáo của Âu Tuấn. Đúng lúc đáp lại câu nói kia, anh nên là người của bộ phận đặc thù bọn cô.“Khụ!”Giản Linh ho nhẹ một tiếng, tức giận nhìn lướt qua đồng nghiệp một cái, sau đó mới nhìn về phía Âu Tuấn: “Đã quen rồi sao? Hay để tôi giới thiệu cho anh?”Âu Tuấn làm cử chỉ mời cô giới thiệu.Giản Linh liền giới thiệu mọi người cho anh nghe.Lục Phi, Giang Dương Minh, Lệ Cẩm Hà, đây đều là thành viên của tổ hành động bộ phận đặc thù, đều là người được trời phú cho năng lực đặc biệt, về phần năng lực là cái gì tạm thời không biểu hiện, sau đó lại nói rõ ràng.Tần Đường Hạ, tổng bộ bộ phận đặc thù thành phố Yên Ninh ngoại trừ Giản Linh ra là nữ duy nhất, thuộc tổ hậu cần, mặc dù không thường xuyên tham gia hành động, nhưng cũng là người tài năng đặc biệt trời phú.Chu Viễn Thanh, tổ trưởng tổ truyền thông bộ phận đặc thù, hacker với kỹ thuật điêu luyện.Âu Tuấn cùng bọn họ bắt tay từng cái một, dáng người anh cao lớn cứng rắn, hào quang rất mạnh, khiến cho quá trình bắt tay này giống như đang gặp gỡ vị lãnh đạo nào đó.Giản Linh cũng giới thiệu với các đồng nghiệp, cô chỉ vào Âu Tuấn rồi nói: “Vị này là…”Còn không đợi cô nói xong, mọi người đều bày ra bộ dạng ‘chúng tôi hiểu’ và liên tục gật đầu: “Biết rồi, biết rồi… Người nhà của đội trưởng Giản.”Giản Linh: “…”Cầu xin các người làm người đi!Âu Tuấn nhíu mày, từ chối cho ý kiến.Thủ tục xuất viện đã được hoàn tất. Không cần Giản Linh lên tiếng, đồng nghiệp đã tự giác ôm giỏ trái cây, coi như không thấy hành lý của cô.Hành lý của Giản Linh cũng không nhiều, tổng cộng ở trong viện mấy ngày, cô đã sớm tuyệt vọng với băng đảng tấu hài này rồi.Cho nên cô nhận mệnh xách cái túi hành lý không lớn kia lên.Một cánh tay thon dài đưa ngang qua, nhận lấy túi xách trong tay cô.Giản Linh ngước mắt nhìn Âu Tuấn, biểu tình của anh cũng không có gì thay đổi, động tác tự nhiên giống như đang làm một chuyện đương nhiên.Âu Tuấn chỉ vào cờ hiệu ở phía sau: “Lôi Phong sống, cô đi cầm cờ của cô đi.”Băng đảng tấu hài đi trước, trong cổ họng đều phát ra tiếng nhịn cười, ai không biết còn tưởng rằng một chuỗi thả bom liên hoàn.Giản Linh trả lời: “Không cần đâu, thật nhàm chán.”