Trăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản…
Chương 113
Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận TrờiTác giả: Cửu VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản… Chương 113Âu Tuấn: “Không được, cô vì quốc gia cống hiến thanh xuân cống hiến sự nhiệt huyết, không thể kết quả cái gì cũng không cầm được. Cầm lá cờ đi.”Nhìn anh như đang nói chuyện nghiêm túc, Giản Linh thiếu chút nữa đã cho rằng anh đang nghiêm túc. Cho đến khi nhìn thấy nụ cười trên khóe môi anh cùng trò trêu chọc ẩn giấu trong đáy mắt thì mới nhận ra.Giản Linh hít sâu một hơi, nói ra một câu: “Không ngờ Âu Tuấn anh lại là như vậy! “Cô tức giận hừ hừ đi tới phía trước, Âu Tuấn rõ ràng nghe được cô lẩm bẩm một câu ‘sao mình lại không mang theo gậy gia pháp nhỉ!’ Âu Tuấn vẫn xoay người cầm cờ thưởng lên, nhét vào trong túi hành lý, lúc này mới sải bước đuổi theo cô.Giản Linh xuất viện, hiếm khi bộ phận đặc thù cùng nhau ra ngoài hóng mát, vì thế mọi người ồn ào nói muốn tụ tập ăn cơm.Lục Phi ngượng ngùng xoa tay nói: “Đội trưởng Quách, mời khách tụ tập ăn cơm đi?”Ánh mắt Tần Đường Hạ sáng lấp lánh: “Đúng vậy, chị Quách mời khách chứ?”Giang Dương Minh, Lệ Cẩm Hà và Chu Viễn Thanh nhao nhao đề nghị.Biểu tình Âu Tuấn ở một bên có chút cứng ngắc, nhìn về phía bọn họ: “Các người còn đổi họ cho Giản Tiểu Ngũ sao?”Lục Phi cười hắc hắc: “Làm sao có thể, không phải trong nhà đội trưởng Giản có mỏ sao, đây là chúng tôi xưng hô thân thiết và kính trọng đối với cô ấy.”Giản Linh nói thêm: “Lúc để tôi mời khách mới xuất hiện những lời khen ngợi yêu thương.”Âu Tuấn: “…”Giản Linh cũng không từ chối ý tứ của mọi người mà nói: “Nói đi, muốn ăn cái gì nào!”Mọi người nhao nhao tỏ thái độ: “Lẩu Sơn Thành Cửu Cung Cách!”Âu Tuấn nghe xong liền cảm thấy dạ dày co giật.Đổi lại là trước kia, Giản Linh khẳng định không chút do dự liền đáp ứng, nhưng giờ phút này, ánh mắt cô hơi liếc nhìn Âu Tuấn.Sau đó tức giận trừng mắt nhìn đồng nghiệp: “Tôi vừa mới xuất viện! Nhẹ nhàng, nhẹ nhàng thôi! Các anh còn có chút đạo đức tôn trọng nào với người già yếu bệnh tật hay không?”Mọi người nhìn Giản Linh, trong lòng tự nhủ, đội trưởng Giản thay đổi bản chất rồi à? Bọn họ tận mắt nhìn cô nằm viện ăn thanh đạm, miệng khẳng định nhạt nhẽo lắm rồi, cho nên mới muốn cùng nhau đi ăn lẩu cay.Giản Linh nhìn mọi người, cũng không muốn để cho mọi người không thoải mái nên đã dứt khoát vung tay lên: “Đi, lên lầu chín!”Có quán cao cấp, mọi người cũng không có chấp niệm với lẩu cay, lập tức cao hứng lên.Âu Tuấn ở một bên không nói một lời nào, ánh mắt yên lặng nhìn Giản Linh thật sâu.Cô đã cố gắng hết sức để chăm sóc cảm xúc của tất cả mọi người xung quanh cô.Đại khái là cô độc quá lâu, cho nên đối với mỗi người ở lại bên cạnh, cô đều làm hết sức mình.Ấm áp và rõ ràng, lạc quan đến mức không thể tin được.Giản Linh ấm áp, cởi mở thỏa mãn mong muốn được làm tài xế của Lục Phi và Lệ Cẩm Hà, cô đưa chìa khóa xe của mình và Âu Tuấn cho hai người họ, để họ tự chọn.Sau đó cô kéo Âu Tuấn ngồi vào trong xe Hummer. Sau khi cân nhắc, Lệ Cẩm Hà quyết định không làm bóng đèn của đội trưởng Giản và thiếu tá Âu, nhanh chóng trao quyền lái xe Hummer cho Lục Phi đang nóng lòng muốn thử.
Chương 113
Âu Tuấn: “Không được, cô vì quốc gia cống hiến thanh xuân cống hiến sự nhiệt huyết, không thể kết quả cái gì cũng không cầm được. Cầm lá cờ đi.”
Nhìn anh như đang nói chuyện nghiêm túc, Giản Linh thiếu chút nữa đã cho rằng anh đang nghiêm túc. Cho đến khi nhìn thấy nụ cười trên khóe môi anh cùng trò trêu chọc ẩn giấu trong đáy mắt thì mới nhận ra.
Giản Linh hít sâu một hơi, nói ra một câu: “Không ngờ Âu Tuấn anh lại là như vậy! “
Cô tức giận hừ hừ đi tới phía trước, Âu Tuấn rõ ràng nghe được cô lẩm bẩm một câu ‘sao mình lại không mang theo gậy gia pháp nhỉ!’ Âu Tuấn vẫn xoay người cầm cờ thưởng lên, nhét vào trong túi hành lý, lúc này mới sải bước đuổi theo cô.
Giản Linh xuất viện, hiếm khi bộ phận đặc thù cùng nhau ra ngoài hóng mát, vì thế mọi người ồn ào nói muốn tụ tập ăn cơm.
Lục Phi ngượng ngùng xoa tay nói: “Đội trưởng Quách, mời khách tụ tập ăn cơm đi?”
Ánh mắt Tần Đường Hạ sáng lấp lánh: “Đúng vậy, chị Quách mời khách chứ?”
Giang Dương Minh, Lệ Cẩm Hà và Chu Viễn Thanh nhao nhao đề nghị.
Biểu tình Âu Tuấn ở một bên có chút cứng ngắc, nhìn về phía bọn họ: “Các người còn đổi họ cho Giản Tiểu Ngũ sao?”
Lục Phi cười hắc hắc: “Làm sao có thể, không phải trong nhà đội trưởng Giản có mỏ sao, đây là chúng tôi xưng hô thân thiết và kính trọng đối với cô ấy.”
Giản Linh nói thêm: “Lúc để tôi mời khách mới xuất hiện những lời khen ngợi yêu thương.”
Âu Tuấn: “…”
Giản Linh cũng không từ chối ý tứ của mọi người mà nói: “Nói đi, muốn ăn cái gì nào!”
Mọi người nhao nhao tỏ thái độ: “Lẩu Sơn Thành Cửu Cung Cách!”
Âu Tuấn nghe xong liền cảm thấy dạ dày co giật.
Đổi lại là trước kia, Giản Linh khẳng định không chút do dự liền đáp ứng, nhưng giờ phút này, ánh mắt cô hơi liếc nhìn Âu Tuấn.
Sau đó tức giận trừng mắt nhìn đồng nghiệp: “Tôi vừa mới xuất viện! Nhẹ nhàng, nhẹ nhàng thôi! Các anh còn có chút đạo đức tôn trọng nào với người già yếu bệnh tật hay không?”
Mọi người nhìn Giản Linh, trong lòng tự nhủ, đội trưởng Giản thay đổi bản chất rồi à? Bọn họ tận mắt nhìn cô nằm viện ăn thanh đạm, miệng khẳng định nhạt nhẽo lắm rồi, cho nên mới muốn cùng nhau đi ăn lẩu cay.
Giản Linh nhìn mọi người, cũng không muốn để cho mọi người không thoải mái nên đã dứt khoát vung tay lên: “Đi, lên lầu chín!”
Có quán cao cấp, mọi người cũng không có chấp niệm với lẩu cay, lập tức cao hứng lên.
Âu Tuấn ở một bên không nói một lời nào, ánh mắt yên lặng nhìn Giản Linh thật sâu.
Cô đã cố gắng hết sức để chăm sóc cảm xúc của tất cả mọi người xung quanh cô.
Đại khái là cô độc quá lâu, cho nên đối với mỗi người ở lại bên cạnh, cô đều làm hết sức mình.
Ấm áp và rõ ràng, lạc quan đến mức không thể tin được.
Giản Linh ấm áp, cởi mở thỏa mãn mong muốn được làm tài xế của Lục Phi và Lệ Cẩm Hà, cô đưa chìa khóa xe của mình và Âu Tuấn cho hai người họ, để họ tự chọn.
Sau đó cô kéo Âu Tuấn ngồi vào trong xe Hummer. Sau khi cân nhắc, Lệ Cẩm Hà quyết định không làm bóng đèn của đội trưởng Giản và thiếu tá Âu, nhanh chóng trao quyền lái xe Hummer cho Lục Phi đang nóng lòng muốn thử.
Thiếu Tướng Đại Nhân Sủng Vợ Tận TrờiTác giả: Cửu VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrăng tròn treo trên cao, ánh trăng mát lạnh như nước. Người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh đang gào rú với ánh trăng, cơ thể đột nhiên xảy ra biến đổi. Thân hình sau khi hoá thú cao lớn thô bạo, nhe răng nanh sắc nhọn vẻ mặt dữ tợn, hung ác trừng mắt nhìn cô gái ở trước mắt. Mặt Giản Linh không chút biểu cảm nhìn người sói hung ác trước mắt, nội tâm của cô không dao động chút nào, thậm chí… Có hơi thất thần. Diệp Lâm ở phía sau cô kích động nói: “Á đù á đù! Lão đại, quái vật trên địa bàn của đám Tây lông nước ngoài này cũng thật sự không ra làm sao cả!” Cũng không biết có phải giọng nói kích động này của Diệp Lâm đã chọc giận quái vật ở trước mắt hay không, người sói đột nhiên gầm lên giận dữ, cái mồm có răng nanh sắc nhọn đã đến trước mặt Giản Linh rồi! Ánh mắt Giản Linh trống rỗng, trên gương mặt xinh đẹp, trong trẻo nhưng lạnh lùng không thấy một chút hoảng loạn. Diệp Lâm ở một bên nóng nảy quát: “Lão đại! Đã lúc nào rồi mà cô còn có thời gian thất thần chứ?” Màng tai Giản… Chương 113Âu Tuấn: “Không được, cô vì quốc gia cống hiến thanh xuân cống hiến sự nhiệt huyết, không thể kết quả cái gì cũng không cầm được. Cầm lá cờ đi.”Nhìn anh như đang nói chuyện nghiêm túc, Giản Linh thiếu chút nữa đã cho rằng anh đang nghiêm túc. Cho đến khi nhìn thấy nụ cười trên khóe môi anh cùng trò trêu chọc ẩn giấu trong đáy mắt thì mới nhận ra.Giản Linh hít sâu một hơi, nói ra một câu: “Không ngờ Âu Tuấn anh lại là như vậy! “Cô tức giận hừ hừ đi tới phía trước, Âu Tuấn rõ ràng nghe được cô lẩm bẩm một câu ‘sao mình lại không mang theo gậy gia pháp nhỉ!’ Âu Tuấn vẫn xoay người cầm cờ thưởng lên, nhét vào trong túi hành lý, lúc này mới sải bước đuổi theo cô.Giản Linh xuất viện, hiếm khi bộ phận đặc thù cùng nhau ra ngoài hóng mát, vì thế mọi người ồn ào nói muốn tụ tập ăn cơm.Lục Phi ngượng ngùng xoa tay nói: “Đội trưởng Quách, mời khách tụ tập ăn cơm đi?”Ánh mắt Tần Đường Hạ sáng lấp lánh: “Đúng vậy, chị Quách mời khách chứ?”Giang Dương Minh, Lệ Cẩm Hà và Chu Viễn Thanh nhao nhao đề nghị.Biểu tình Âu Tuấn ở một bên có chút cứng ngắc, nhìn về phía bọn họ: “Các người còn đổi họ cho Giản Tiểu Ngũ sao?”Lục Phi cười hắc hắc: “Làm sao có thể, không phải trong nhà đội trưởng Giản có mỏ sao, đây là chúng tôi xưng hô thân thiết và kính trọng đối với cô ấy.”Giản Linh nói thêm: “Lúc để tôi mời khách mới xuất hiện những lời khen ngợi yêu thương.”Âu Tuấn: “…”Giản Linh cũng không từ chối ý tứ của mọi người mà nói: “Nói đi, muốn ăn cái gì nào!”Mọi người nhao nhao tỏ thái độ: “Lẩu Sơn Thành Cửu Cung Cách!”Âu Tuấn nghe xong liền cảm thấy dạ dày co giật.Đổi lại là trước kia, Giản Linh khẳng định không chút do dự liền đáp ứng, nhưng giờ phút này, ánh mắt cô hơi liếc nhìn Âu Tuấn.Sau đó tức giận trừng mắt nhìn đồng nghiệp: “Tôi vừa mới xuất viện! Nhẹ nhàng, nhẹ nhàng thôi! Các anh còn có chút đạo đức tôn trọng nào với người già yếu bệnh tật hay không?”Mọi người nhìn Giản Linh, trong lòng tự nhủ, đội trưởng Giản thay đổi bản chất rồi à? Bọn họ tận mắt nhìn cô nằm viện ăn thanh đạm, miệng khẳng định nhạt nhẽo lắm rồi, cho nên mới muốn cùng nhau đi ăn lẩu cay.Giản Linh nhìn mọi người, cũng không muốn để cho mọi người không thoải mái nên đã dứt khoát vung tay lên: “Đi, lên lầu chín!”Có quán cao cấp, mọi người cũng không có chấp niệm với lẩu cay, lập tức cao hứng lên.Âu Tuấn ở một bên không nói một lời nào, ánh mắt yên lặng nhìn Giản Linh thật sâu.Cô đã cố gắng hết sức để chăm sóc cảm xúc của tất cả mọi người xung quanh cô.Đại khái là cô độc quá lâu, cho nên đối với mỗi người ở lại bên cạnh, cô đều làm hết sức mình.Ấm áp và rõ ràng, lạc quan đến mức không thể tin được.Giản Linh ấm áp, cởi mở thỏa mãn mong muốn được làm tài xế của Lục Phi và Lệ Cẩm Hà, cô đưa chìa khóa xe của mình và Âu Tuấn cho hai người họ, để họ tự chọn.Sau đó cô kéo Âu Tuấn ngồi vào trong xe Hummer. Sau khi cân nhắc, Lệ Cẩm Hà quyết định không làm bóng đèn của đội trưởng Giản và thiếu tá Âu, nhanh chóng trao quyền lái xe Hummer cho Lục Phi đang nóng lòng muốn thử.