Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 80: 80: Dịch Thanh Tùng Lại Càng Thảm Hơn!
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Lâm Kiều Hân hoảng hốt ngẩng phắt đầu dậy, ánh mắt tràn đầy vẻ khó tin.Lâm Tuấn Khải cũng sợ run người, sắc mặt tái mét.Đương nhiên anh ta vẫn còn nhớ ván cược đó.Nếu Trương Minh Vũ thật sự mời được thần y tới, vậy thì toàn bộ quyền lợi của anh ta đều sẽ chuyển sang cho Lâm Kiều Hân!Lâm Quốc Phong ngẩng đầu, lắp bắp nói: “Chuyện này…”Sắc mặt anh tối sầm lại, lạnh giọng nói: “Nếu nhà họ Lâm đã muốn lật lọng thì chị tôi muốn làm gì cũng hợp tình hợp lý”.Nghe xong, Lâm Quốc Phong lập tức cuống quýt đáp: “Vẫn tính! Tôi tuyên bố từ nay về sau, chức vụ và quyền hành trong tay Lâm Tuấn Khải sẽ thuộc về Lâm Kiều Hân!”“Sáng sớm mai tập tức tiến hành thủ tục!”Cả Lâm Tuấn Khải và Lâm Kiều Hân đều kinh hãi nhìn ông ta.Không ai ngờ đến tận giờ phút này, Trương Minh Vũ vẫn giúp đỡ Lâm Kiều Hân!Bấy giờ anh mới thở phào một hơi, giọng điệu vẫn lạnh như băng: “Được, nếu ông có thể nói được làm được thì chuyện hôm nay coi như xí xoá”.“Nếu ông không làm được…”Anh không nói hết nửa câu sau nhưng người nhà họ Lâm đều ngầm hiểu được.Anh nhìn sang Liễu Thanh Duyệt cười nói: “Chúng ta đi nào chị tư”.Liễu Thanh Duyệt bực dọc lườm Trương Minh Vũ một cái, không vui chê trách: “Chẳng có tiền đồ gì cả!”Dứt lời, cô ấy bước nhanh ra ngoài.Trương Minh Vũ cũng vội vàng đuổi theo sau.Lâm Kiều Hân nhìn theo anh với ánh mắt phức tạp, thế nhưng anh lại chẳng thèm nhìn cô lấy một lần.Cô chợt thấy lòng mình quặn đau, dường như sắp đánh mất một thứ gì đó.Liễu Thanh Duyệt và Trương Minh Vũ nhanh chóng rời khỏi căn biệt thự.Giây phút cánh cửa được mở ra, tiếng kêu gào đau đớn tức thì vang vọng.Liễu Thanh Duyệt kéo anh ngồi vào một chiếc xe hơi màu đen đỗ ngoài cửa.Hulk phiên bản thu nhỏ cũng ngồi vào ghế lái.Sau khi tiếng động cơ xe nổ ầm, chiếc xe lao vun vút rời đi.Đám người nhà họ Lâm rón rén đi ra cửa, nhìn thấy cảnh tượng trong sân không khỏi sợ run người!Trong sân có mười mấy gã vệ sĩ đang lăn lộn dưới đất!Giờ phút này ai nấy đều r*n r* đau đớn, giãy giụa lăn lóc.Dịch Thanh Tùng lại càng thảm hơn!Hắn ta nằm ở chính giữa, gian nan th* d*c, mặt mũi bầm dập trông vô cùng chật vật!Mỗi người đều có suy nghĩ riêng nhưng đều đồng loạt nhìn theo hướng xe rời đi, ánh mắt ngổn ngang cảm xúc.Lúc này, Trương Minh Vũ đang ngây người ngồi dựa lưng vào ghế.Trong đầu vẫn đang nghĩ tới chuyện xảy ra hôm nay.Nhất là từng cái nhíu mày, từng nụ cười trên mặt Lâm Kiều Hân và mỗi hành động của cô ở nhà họ Lâm ngày hôm nay.Không cần biết là do lòng chiếm hữu quá mạnh hay tại anh có tâm lý b**n th**, tiếng gọi “Thanh Tùng” vừa rồi của cô… thật sự khiến anh rất đau lòng!.
Lâm Kiều Hân hoảng hốt ngẩng phắt đầu dậy, ánh mắt tràn đầy vẻ khó tin.
Lâm Tuấn Khải cũng sợ run người, sắc mặt tái mét.
Đương nhiên anh ta vẫn còn nhớ ván cược đó.
Nếu Trương Minh Vũ thật sự mời được thần y tới, vậy thì toàn bộ quyền lợi của anh ta đều sẽ chuyển sang cho Lâm Kiều Hân!
Lâm Quốc Phong ngẩng đầu, lắp bắp nói: “Chuyện này…”
Sắc mặt anh tối sầm lại, lạnh giọng nói: “Nếu nhà họ Lâm đã muốn lật lọng thì chị tôi muốn làm gì cũng hợp tình hợp lý”.
Nghe xong, Lâm Quốc Phong lập tức cuống quýt đáp: “Vẫn tính! Tôi tuyên bố từ nay về sau, chức vụ và quyền hành trong tay Lâm Tuấn Khải sẽ thuộc về Lâm Kiều Hân!”
“Sáng sớm mai tập tức tiến hành thủ tục!”
Cả Lâm Tuấn Khải và Lâm Kiều Hân đều kinh hãi nhìn ông ta.
Không ai ngờ đến tận giờ phút này, Trương Minh Vũ vẫn giúp đỡ Lâm Kiều Hân!
Bấy giờ anh mới thở phào một hơi, giọng điệu vẫn lạnh như băng: “Được, nếu ông có thể nói được làm được thì chuyện hôm nay coi như xí xoá”.
“Nếu ông không làm được…”
Anh không nói hết nửa câu sau nhưng người nhà họ Lâm đều ngầm hiểu được.
Anh nhìn sang Liễu Thanh Duyệt cười nói: “Chúng ta đi nào chị tư”.
Liễu Thanh Duyệt bực dọc lườm Trương Minh Vũ một cái, không vui chê trách: “Chẳng có tiền đồ gì cả!”
Dứt lời, cô ấy bước nhanh ra ngoài.
Trương Minh Vũ cũng vội vàng đuổi theo sau.
Lâm Kiều Hân nhìn theo anh với ánh mắt phức tạp, thế nhưng anh lại chẳng thèm nhìn cô lấy một lần.
Cô chợt thấy lòng mình quặn đau, dường như sắp đánh mất một thứ gì đó.
Liễu Thanh Duyệt và Trương Minh Vũ nhanh chóng rời khỏi căn biệt thự.
Giây phút cánh cửa được mở ra, tiếng kêu gào đau đớn tức thì vang vọng.
Liễu Thanh Duyệt kéo anh ngồi vào một chiếc xe hơi màu đen đỗ ngoài cửa.
Hulk phiên bản thu nhỏ cũng ngồi vào ghế lái.
Sau khi tiếng động cơ xe nổ ầm, chiếc xe lao vun vút rời đi.
Đám người nhà họ Lâm rón rén đi ra cửa, nhìn thấy cảnh tượng trong sân không khỏi sợ run người!
Trong sân có mười mấy gã vệ sĩ đang lăn lộn dưới đất!
Giờ phút này ai nấy đều r*n r* đau đớn, giãy giụa lăn lóc.
Dịch Thanh Tùng lại càng thảm hơn!
Hắn ta nằm ở chính giữa, gian nan th* d*c, mặt mũi bầm dập trông vô cùng chật vật!
Mỗi người đều có suy nghĩ riêng nhưng đều đồng loạt nhìn theo hướng xe rời đi, ánh mắt ngổn ngang cảm xúc.
Lúc này, Trương Minh Vũ đang ngây người ngồi dựa lưng vào ghế.
Trong đầu vẫn đang nghĩ tới chuyện xảy ra hôm nay.
Nhất là từng cái nhíu mày, từng nụ cười trên mặt Lâm Kiều Hân và mỗi hành động của cô ở nhà họ Lâm ngày hôm nay.
Không cần biết là do lòng chiếm hữu quá mạnh hay tại anh có tâm lý b**n th**, tiếng gọi “Thanh Tùng” vừa rồi của cô… thật sự khiến anh rất đau lòng!.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Lâm Kiều Hân hoảng hốt ngẩng phắt đầu dậy, ánh mắt tràn đầy vẻ khó tin.Lâm Tuấn Khải cũng sợ run người, sắc mặt tái mét.Đương nhiên anh ta vẫn còn nhớ ván cược đó.Nếu Trương Minh Vũ thật sự mời được thần y tới, vậy thì toàn bộ quyền lợi của anh ta đều sẽ chuyển sang cho Lâm Kiều Hân!Lâm Quốc Phong ngẩng đầu, lắp bắp nói: “Chuyện này…”Sắc mặt anh tối sầm lại, lạnh giọng nói: “Nếu nhà họ Lâm đã muốn lật lọng thì chị tôi muốn làm gì cũng hợp tình hợp lý”.Nghe xong, Lâm Quốc Phong lập tức cuống quýt đáp: “Vẫn tính! Tôi tuyên bố từ nay về sau, chức vụ và quyền hành trong tay Lâm Tuấn Khải sẽ thuộc về Lâm Kiều Hân!”“Sáng sớm mai tập tức tiến hành thủ tục!”Cả Lâm Tuấn Khải và Lâm Kiều Hân đều kinh hãi nhìn ông ta.Không ai ngờ đến tận giờ phút này, Trương Minh Vũ vẫn giúp đỡ Lâm Kiều Hân!Bấy giờ anh mới thở phào một hơi, giọng điệu vẫn lạnh như băng: “Được, nếu ông có thể nói được làm được thì chuyện hôm nay coi như xí xoá”.“Nếu ông không làm được…”Anh không nói hết nửa câu sau nhưng người nhà họ Lâm đều ngầm hiểu được.Anh nhìn sang Liễu Thanh Duyệt cười nói: “Chúng ta đi nào chị tư”.Liễu Thanh Duyệt bực dọc lườm Trương Minh Vũ một cái, không vui chê trách: “Chẳng có tiền đồ gì cả!”Dứt lời, cô ấy bước nhanh ra ngoài.Trương Minh Vũ cũng vội vàng đuổi theo sau.Lâm Kiều Hân nhìn theo anh với ánh mắt phức tạp, thế nhưng anh lại chẳng thèm nhìn cô lấy một lần.Cô chợt thấy lòng mình quặn đau, dường như sắp đánh mất một thứ gì đó.Liễu Thanh Duyệt và Trương Minh Vũ nhanh chóng rời khỏi căn biệt thự.Giây phút cánh cửa được mở ra, tiếng kêu gào đau đớn tức thì vang vọng.Liễu Thanh Duyệt kéo anh ngồi vào một chiếc xe hơi màu đen đỗ ngoài cửa.Hulk phiên bản thu nhỏ cũng ngồi vào ghế lái.Sau khi tiếng động cơ xe nổ ầm, chiếc xe lao vun vút rời đi.Đám người nhà họ Lâm rón rén đi ra cửa, nhìn thấy cảnh tượng trong sân không khỏi sợ run người!Trong sân có mười mấy gã vệ sĩ đang lăn lộn dưới đất!Giờ phút này ai nấy đều r*n r* đau đớn, giãy giụa lăn lóc.Dịch Thanh Tùng lại càng thảm hơn!Hắn ta nằm ở chính giữa, gian nan th* d*c, mặt mũi bầm dập trông vô cùng chật vật!Mỗi người đều có suy nghĩ riêng nhưng đều đồng loạt nhìn theo hướng xe rời đi, ánh mắt ngổn ngang cảm xúc.Lúc này, Trương Minh Vũ đang ngây người ngồi dựa lưng vào ghế.Trong đầu vẫn đang nghĩ tới chuyện xảy ra hôm nay.Nhất là từng cái nhíu mày, từng nụ cười trên mặt Lâm Kiều Hân và mỗi hành động của cô ở nhà họ Lâm ngày hôm nay.Không cần biết là do lòng chiếm hữu quá mạnh hay tại anh có tâm lý b**n th**, tiếng gọi “Thanh Tùng” vừa rồi của cô… thật sự khiến anh rất đau lòng!.