Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 81: 81: Phiền Phức Gì Cơ
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Liễu Thanh Duyệt tức giận nói: “Em bị làm sao thế hả? Sắp ly hôn đến nơi rồi còn đòi lại chức vụ gì đó cho cô vợ nhỏ kia làm gì?”Cô vợ nhỏ…Trương Minh Vũ khẽ nở nụ cười: “Ly hôn là chuyện nhỏ, quan trọng là vẫn chưa hoàn thành xong di nguyện của sư phụ.Em giao tập đoàn Lâm Thị cho Lâm Kiều Hân cũng là để cô ấy phát triển nhà họ Lâm lớn mạnh hơn một chút”.“Em đã chuẩn bị tự kinh doanh rồi, sau này có lẽ… sẽ còn chạm mặt nhà họ Lâm”.Dù thế nào thì anh cũng phải hoàn thành di nguyện của sư phụ.Kể cả chuyện nhà họ Lâm gặp phải trong tương lai, anh cũng phải giải quyết được.Liễu Thanh Duyệt ngạc nhiên hỏi: “Em còn định quản cả nhà họ Lâm nữa à?”Anh bất đắc dĩ nói: “Nếu không thì phải làm sao.Sư phụ qua đời chỉ có mỗi một nguyện vọng như vậy…”Cô ấy vỗ trán lẩm bẩm: “Nguy rồi, sao chị lại quên béng mất chuyện của sư phụ cơ chứ…”Trương Minh Vũ cau mày, chợt có dự cảm chẳng lành.“Làm sao thế chị?”Liễu Thanh Duyệt ngượng ngùng nói: “Hình như quanh đi quẩn lại vẫn là chị gây thêm phiền phức cho em rồi…”Trương Minh Vũ hoang mang hỏi: "Phiền phức gì cơ?"Đến hôm nay anh vẫn cảm thấy có gì đó không ổn lắm, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn không đoán ra được.Liễu Thanh Duyệt trầm ngâm một lát, cuối cùng đành bất đắc dĩ nói: "Thôi bỏ đi, giờ có nói cho em cũng chẳng ích gì, không lâu nữa em cũng sẽ biết thôi".Khóe miệng Trương Minh Vũ giật nhẹ một cái...!Liễu Thanh Duyệt không chịu nói, anh cũng chẳng cách nào hỏi thêm.Ban đầu Trương Minh Vũ còn tưởng sẽ đi thẳng về để ngủ, nhưng xe lại dừng trước cửa khách sạn Hồng Thái.Trương Minh Vũ sửng sốt, sao lại tới đây?Liễu Thanh Duyệt cất cao giọng nói: "Vào đi, chẳng phải em nói đang đói đấy à, đúng dịp chị tư muốn xem xem khách sạn của em ra sao".Trương Minh Vũ bất đắc dĩ lắc đầu, đành xuống xe vào theo.Hai người nhanh chóng đi vào khách sạn.Nhân viên phục vụ rất lịch sự tươi cười chào đón, đưa Trương Minh Vũ và Liễu Thanh Duyệt tới một phòng đặt riêng nào đó.Trương Minh Vũ quét mắt nhìn quanh một vòng, hiện đang là giờ ăn tối, tình hình kinh doanh bên trong khách sạn rất tốt.Phòng của bọn họ là phòng đặt riêng còn trống cuối cùng của khách sạn.Sau khi chọn món, hai người tranh thủ lúc rảnh, bắt đầu hàn huyên.Trương Minh Vũ nói qua một lượt về kế hoạch tương lai của mình..
Liễu Thanh Duyệt tức giận nói: “Em bị làm sao thế hả? Sắp ly hôn đến nơi rồi còn đòi lại chức vụ gì đó cho cô vợ nhỏ kia làm gì?”
Cô vợ nhỏ…
Trương Minh Vũ khẽ nở nụ cười: “Ly hôn là chuyện nhỏ, quan trọng là vẫn chưa hoàn thành xong di nguyện của sư phụ.
Em giao tập đoàn Lâm Thị cho Lâm Kiều Hân cũng là để cô ấy phát triển nhà họ Lâm lớn mạnh hơn một chút”.
“Em đã chuẩn bị tự kinh doanh rồi, sau này có lẽ… sẽ còn chạm mặt nhà họ Lâm”.
Dù thế nào thì anh cũng phải hoàn thành di nguyện của sư phụ.
Kể cả chuyện nhà họ Lâm gặp phải trong tương lai, anh cũng phải giải quyết được.
Liễu Thanh Duyệt ngạc nhiên hỏi: “Em còn định quản cả nhà họ Lâm nữa à?”
Anh bất đắc dĩ nói: “Nếu không thì phải làm sao.
Sư phụ qua đời chỉ có mỗi một nguyện vọng như vậy…”
Cô ấy vỗ trán lẩm bẩm: “Nguy rồi, sao chị lại quên béng mất chuyện của sư phụ cơ chứ…”
Trương Minh Vũ cau mày, chợt có dự cảm chẳng lành.
“Làm sao thế chị?”
Liễu Thanh Duyệt ngượng ngùng nói: “Hình như quanh đi quẩn lại vẫn là chị gây thêm phiền phức cho em rồi…”
Trương Minh Vũ hoang mang hỏi: "Phiền phức gì cơ?"
Đến hôm nay anh vẫn cảm thấy có gì đó không ổn lắm, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn không đoán ra được.
Liễu Thanh Duyệt trầm ngâm một lát, cuối cùng đành bất đắc dĩ nói: "Thôi bỏ đi, giờ có nói cho em cũng chẳng ích gì, không lâu nữa em cũng sẽ biết thôi".
Khóe miệng Trương Minh Vũ giật nhẹ một cái...!
Liễu Thanh Duyệt không chịu nói, anh cũng chẳng cách nào hỏi thêm.
Ban đầu Trương Minh Vũ còn tưởng sẽ đi thẳng về để ngủ, nhưng xe lại dừng trước cửa khách sạn Hồng Thái.
Trương Minh Vũ sửng sốt, sao lại tới đây?
Liễu Thanh Duyệt cất cao giọng nói: "Vào đi, chẳng phải em nói đang đói đấy à, đúng dịp chị tư muốn xem xem khách sạn của em ra sao".
Trương Minh Vũ bất đắc dĩ lắc đầu, đành xuống xe vào theo.
Hai người nhanh chóng đi vào khách sạn.
Nhân viên phục vụ rất lịch sự tươi cười chào đón, đưa Trương Minh Vũ và Liễu Thanh Duyệt tới một phòng đặt riêng nào đó.
Trương Minh Vũ quét mắt nhìn quanh một vòng, hiện đang là giờ ăn tối, tình hình kinh doanh bên trong khách sạn rất tốt.
Phòng của bọn họ là phòng đặt riêng còn trống cuối cùng của khách sạn.
Sau khi chọn món, hai người tranh thủ lúc rảnh, bắt đầu hàn huyên.
Trương Minh Vũ nói qua một lượt về kế hoạch tương lai của mình..
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Liễu Thanh Duyệt tức giận nói: “Em bị làm sao thế hả? Sắp ly hôn đến nơi rồi còn đòi lại chức vụ gì đó cho cô vợ nhỏ kia làm gì?”Cô vợ nhỏ…Trương Minh Vũ khẽ nở nụ cười: “Ly hôn là chuyện nhỏ, quan trọng là vẫn chưa hoàn thành xong di nguyện của sư phụ.Em giao tập đoàn Lâm Thị cho Lâm Kiều Hân cũng là để cô ấy phát triển nhà họ Lâm lớn mạnh hơn một chút”.“Em đã chuẩn bị tự kinh doanh rồi, sau này có lẽ… sẽ còn chạm mặt nhà họ Lâm”.Dù thế nào thì anh cũng phải hoàn thành di nguyện của sư phụ.Kể cả chuyện nhà họ Lâm gặp phải trong tương lai, anh cũng phải giải quyết được.Liễu Thanh Duyệt ngạc nhiên hỏi: “Em còn định quản cả nhà họ Lâm nữa à?”Anh bất đắc dĩ nói: “Nếu không thì phải làm sao.Sư phụ qua đời chỉ có mỗi một nguyện vọng như vậy…”Cô ấy vỗ trán lẩm bẩm: “Nguy rồi, sao chị lại quên béng mất chuyện của sư phụ cơ chứ…”Trương Minh Vũ cau mày, chợt có dự cảm chẳng lành.“Làm sao thế chị?”Liễu Thanh Duyệt ngượng ngùng nói: “Hình như quanh đi quẩn lại vẫn là chị gây thêm phiền phức cho em rồi…”Trương Minh Vũ hoang mang hỏi: "Phiền phức gì cơ?"Đến hôm nay anh vẫn cảm thấy có gì đó không ổn lắm, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn không đoán ra được.Liễu Thanh Duyệt trầm ngâm một lát, cuối cùng đành bất đắc dĩ nói: "Thôi bỏ đi, giờ có nói cho em cũng chẳng ích gì, không lâu nữa em cũng sẽ biết thôi".Khóe miệng Trương Minh Vũ giật nhẹ một cái...!Liễu Thanh Duyệt không chịu nói, anh cũng chẳng cách nào hỏi thêm.Ban đầu Trương Minh Vũ còn tưởng sẽ đi thẳng về để ngủ, nhưng xe lại dừng trước cửa khách sạn Hồng Thái.Trương Minh Vũ sửng sốt, sao lại tới đây?Liễu Thanh Duyệt cất cao giọng nói: "Vào đi, chẳng phải em nói đang đói đấy à, đúng dịp chị tư muốn xem xem khách sạn của em ra sao".Trương Minh Vũ bất đắc dĩ lắc đầu, đành xuống xe vào theo.Hai người nhanh chóng đi vào khách sạn.Nhân viên phục vụ rất lịch sự tươi cười chào đón, đưa Trương Minh Vũ và Liễu Thanh Duyệt tới một phòng đặt riêng nào đó.Trương Minh Vũ quét mắt nhìn quanh một vòng, hiện đang là giờ ăn tối, tình hình kinh doanh bên trong khách sạn rất tốt.Phòng của bọn họ là phòng đặt riêng còn trống cuối cùng của khách sạn.Sau khi chọn món, hai người tranh thủ lúc rảnh, bắt đầu hàn huyên.Trương Minh Vũ nói qua một lượt về kế hoạch tương lai của mình..