Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 86: 86: Kẻ Có Quyền Có Thế Nào Cơ

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ nhún vai: "Đâu có, tôi thực sự chưa từng nghe qua mà..."Bây giờ...!chẳng nhẽ cứ nói thật là bị người ta ghét à?Triệu Hưng Thuần hơi híp mắt, lạnh lùng nói: "Chưa nghe qua? Được, vậy hôm nay tao sẽ khiến mày biết đến cái tên này!"Nói xong, mặt cậu ta lộ vẻ ác độc.Cậu ta giơ chân đạp mạnh vào cái bàn bên cạnh!Bộp!Cái bàn lắc lư kịch liệt, mấy chai rượu và đồ trang trí trên bàn nháy mắt rơi xuống đất vỡ vụn.Nụ cười trên khóe miệng Trương Minh Vũ dần vụt tắt, anh bình tĩnh nói: "Ê nhóc đẹp trai, cậu hơi quá đáng rồi đấy".Triệu Hưng Thuần cười khẩy, khinh bỉ nói: "Quá đáng? Mày là cái thá gì mà dám bảo tao quá đáng?""Bây giờ mày còn đứng được ở đây là tao đã nhân từ với mày lắm rồi đấy! Hiểu chưa?"Lời này vừa dứt, đám thanh niên kia ào ào nhào lên hai bước.Họ xắn tay áo lên, khí thế hùng hồn.Chơi là chơi, phá là phá, nếu xảy ra chuyện gì thật thì bọn họ sẽ cùng nhau đứng lên.Cô gái kia buồn chán ngồi bên, vẫn nhai kẹo cao su, cứ như mọi chuyện chẳng liên quan gì đến cô ta vậy.Trương Minh Vũ nhíu mày, cười nói: "Nhóc đẹp trai, cậu cũng đừng kiêu ngạo như vậy, cậu còn chẳng biết tôi là ai, cậu không sợ chọc phải người không nên chọc à?"Triệu Hưng Thuần sững sờ một lúc, lạnh lùng hỏi: "Mày là ai chứ?"Trương Minh Vũ cố ý tỏ vẻ thần bí nói: "Sau lưng tôi là người có quyền có thế đấy!"Lời này vừa dứt, mặt bọn họ bỗng lộ ra vẻ cảnh giác.Triệu Hưng Thuần nhíu màu hỏi: "Kẻ có quyền...!có thế nào cơ?"Dù sao cũng còn trẻ, họ sợ nhiều thứ lắm.Trương Minh Vũ cười ngoác miệng: "Biết người giàu nhất Hoa Châu của chúng ta - Trần Đại Phú không?"Hít!Lời này vừa dứt, mọi người lập tức hít một hơi lạnh!Ở Hoa Châu này, ai lại không biết Trần Đại Phú chứ?Đám thanh niên kia lập tức trợn to mắt, mắt của cô gái kia cũng lóe lên vẻ kinh ngạc.Mấy khách đang ăn cơm ở xung quanh cũng cảm thấy rất ngạc nhiên!Triệu Hưng Thuần bất giác lùi về sau hai bước, sợ sệt hỏi: "Trần...!Trần Đại Phú là gì của mày?"Vừa hỏi xong câu này, Triệu Hưng Thuần đã bắt đầu chột dạ rồi!Người quyền có thế như này, sao bọn họ đắc tội nổi chứ?Trương Minh Vũ mỉm cười đầy kiêu ngạo, đắc ý nói: "Trần Đại Phú là đệ của tôi!".

Trương Minh Vũ nhún vai: "Đâu có, tôi thực sự chưa từng nghe qua mà..."

Bây giờ...!chẳng nhẽ cứ nói thật là bị người ta ghét à?

Triệu Hưng Thuần hơi híp mắt, lạnh lùng nói: "Chưa nghe qua? Được, vậy hôm nay tao sẽ khiến mày biết đến cái tên này!"

Nói xong, mặt cậu ta lộ vẻ ác độc.

Cậu ta giơ chân đạp mạnh vào cái bàn bên cạnh!

Bộp!

Cái bàn lắc lư kịch liệt, mấy chai rượu và đồ trang trí trên bàn nháy mắt rơi xuống đất vỡ vụn.

Nụ cười trên khóe miệng Trương Minh Vũ dần vụt tắt, anh bình tĩnh nói: "Ê nhóc đẹp trai, cậu hơi quá đáng rồi đấy".

Triệu Hưng Thuần cười khẩy, khinh bỉ nói: "Quá đáng? Mày là cái thá gì mà dám bảo tao quá đáng?"

"Bây giờ mày còn đứng được ở đây là tao đã nhân từ với mày lắm rồi đấy! Hiểu chưa?"

Lời này vừa dứt, đám thanh niên kia ào ào nhào lên hai bước.

Họ xắn tay áo lên, khí thế hùng hồn.

Chơi là chơi, phá là phá, nếu xảy ra chuyện gì thật thì bọn họ sẽ cùng nhau đứng lên.

Cô gái kia buồn chán ngồi bên, vẫn nhai kẹo cao su, cứ như mọi chuyện chẳng liên quan gì đến cô ta vậy.

Trương Minh Vũ nhíu mày, cười nói: "Nhóc đẹp trai, cậu cũng đừng kiêu ngạo như vậy, cậu còn chẳng biết tôi là ai, cậu không sợ chọc phải người không nên chọc à?"

Triệu Hưng Thuần sững sờ một lúc, lạnh lùng hỏi: "Mày là ai chứ?"

Trương Minh Vũ cố ý tỏ vẻ thần bí nói: "Sau lưng tôi là người có quyền có thế đấy!"

Lời này vừa dứt, mặt bọn họ bỗng lộ ra vẻ cảnh giác.

Triệu Hưng Thuần nhíu màu hỏi: "Kẻ có quyền...!có thế nào cơ?"

Dù sao cũng còn trẻ, họ sợ nhiều thứ lắm.

Trương Minh Vũ cười ngoác miệng: "Biết người giàu nhất Hoa Châu của chúng ta - Trần Đại Phú không?"

Hít!

Lời này vừa dứt, mọi người lập tức hít một hơi lạnh!

Ở Hoa Châu này, ai lại không biết Trần Đại Phú chứ?

Đám thanh niên kia lập tức trợn to mắt, mắt của cô gái kia cũng lóe lên vẻ kinh ngạc.

Mấy khách đang ăn cơm ở xung quanh cũng cảm thấy rất ngạc nhiên!

Triệu Hưng Thuần bất giác lùi về sau hai bước, sợ sệt hỏi: "Trần...!Trần Đại Phú là gì của mày?"

Vừa hỏi xong câu này, Triệu Hưng Thuần đã bắt đầu chột dạ rồi!

Người quyền có thế như này, sao bọn họ đắc tội nổi chứ?

Trương Minh Vũ mỉm cười đầy kiêu ngạo, đắc ý nói: "Trần Đại Phú là đệ của tôi!".

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ nhún vai: "Đâu có, tôi thực sự chưa từng nghe qua mà..."Bây giờ...!chẳng nhẽ cứ nói thật là bị người ta ghét à?Triệu Hưng Thuần hơi híp mắt, lạnh lùng nói: "Chưa nghe qua? Được, vậy hôm nay tao sẽ khiến mày biết đến cái tên này!"Nói xong, mặt cậu ta lộ vẻ ác độc.Cậu ta giơ chân đạp mạnh vào cái bàn bên cạnh!Bộp!Cái bàn lắc lư kịch liệt, mấy chai rượu và đồ trang trí trên bàn nháy mắt rơi xuống đất vỡ vụn.Nụ cười trên khóe miệng Trương Minh Vũ dần vụt tắt, anh bình tĩnh nói: "Ê nhóc đẹp trai, cậu hơi quá đáng rồi đấy".Triệu Hưng Thuần cười khẩy, khinh bỉ nói: "Quá đáng? Mày là cái thá gì mà dám bảo tao quá đáng?""Bây giờ mày còn đứng được ở đây là tao đã nhân từ với mày lắm rồi đấy! Hiểu chưa?"Lời này vừa dứt, đám thanh niên kia ào ào nhào lên hai bước.Họ xắn tay áo lên, khí thế hùng hồn.Chơi là chơi, phá là phá, nếu xảy ra chuyện gì thật thì bọn họ sẽ cùng nhau đứng lên.Cô gái kia buồn chán ngồi bên, vẫn nhai kẹo cao su, cứ như mọi chuyện chẳng liên quan gì đến cô ta vậy.Trương Minh Vũ nhíu mày, cười nói: "Nhóc đẹp trai, cậu cũng đừng kiêu ngạo như vậy, cậu còn chẳng biết tôi là ai, cậu không sợ chọc phải người không nên chọc à?"Triệu Hưng Thuần sững sờ một lúc, lạnh lùng hỏi: "Mày là ai chứ?"Trương Minh Vũ cố ý tỏ vẻ thần bí nói: "Sau lưng tôi là người có quyền có thế đấy!"Lời này vừa dứt, mặt bọn họ bỗng lộ ra vẻ cảnh giác.Triệu Hưng Thuần nhíu màu hỏi: "Kẻ có quyền...!có thế nào cơ?"Dù sao cũng còn trẻ, họ sợ nhiều thứ lắm.Trương Minh Vũ cười ngoác miệng: "Biết người giàu nhất Hoa Châu của chúng ta - Trần Đại Phú không?"Hít!Lời này vừa dứt, mọi người lập tức hít một hơi lạnh!Ở Hoa Châu này, ai lại không biết Trần Đại Phú chứ?Đám thanh niên kia lập tức trợn to mắt, mắt của cô gái kia cũng lóe lên vẻ kinh ngạc.Mấy khách đang ăn cơm ở xung quanh cũng cảm thấy rất ngạc nhiên!Triệu Hưng Thuần bất giác lùi về sau hai bước, sợ sệt hỏi: "Trần...!Trần Đại Phú là gì của mày?"Vừa hỏi xong câu này, Triệu Hưng Thuần đã bắt đầu chột dạ rồi!Người quyền có thế như này, sao bọn họ đắc tội nổi chứ?Trương Minh Vũ mỉm cười đầy kiêu ngạo, đắc ý nói: "Trần Đại Phú là đệ của tôi!".

Chương 86: 86: Kẻ Có Quyền Có Thế Nào Cơ