Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 87: 87: Tất Cả Mọi Người Đều Sững Sờ!
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Nói xong, liền duỗi ngón cái ra chỉ vào mình!Anh vừa nói xong, mọi người xung quanh lại sững sờ!Trần Đại Phú...!là đệ của anh ta?Ai ai cũng mắt tròn mắt dẹt, mặt mày hoang mang khó hiểu.Nhưng một giây sau, vẻ khó hiểu biến mất, thay vào đó là sự tức giận!"Mẹ kiếp! Tôi còn nghĩ là thật! Mẹ nó, cậu chém gió quá rồi đấy!""Vớ vẩn! Cậu mà cũng dám nói mấy lời này à? Mẹ nó, không biết chữ chết viết thế nào hả?""Lời này mà truyền đến tai chủ tịch Trần, ngày mai khách sạn của cậu sẽ bị san thành bình địa!"...!Mấy vị khách bàn bên liên tục chửi mắng.Trương Minh Vũ sững sờ.Anh nói thật mà...!sao chẳng ai tin vậy?Đám thanh niên này cũng hoàn hồn lại rồi, mặt ai ai cũng lộ vẻ tức giận.Cô gái kia khinh thường bĩu môi, thổi bong bóng, cụp mắt không thèm xem nữa, có vẻ như hết hứng thú rồi.Triệu Hưng Thuần hít sâu một hơi, tức giận hét lên: "Mẹ kiếp mày dám chơi tao phải không? Mày nghĩ ông đây dễ bị bắt nạt chắc?"Trương Minh Vũ bất lực nhún vai: "Tôi đâu có chơi gì cậu, tôi nói thật mà..."Mặt Triệu Hưng Thuần càng ngày càng đen, cậu ta tức giận đáp: "Nói thật?""Trần Đại Phú mà là đàn em của mày thì mẹ nó, ông đây là cha của mày!"Lời này vừa dứt, vẻ mặt của Trương Minh Vũ lập tức trở nên âm trầm, anh lạnh lùng nói: "Cậu nói câu này hơi bị quá đáng rồi đấy"."Quá đáng? Quá đáng thì sao chứ? Mày có giỏi thì đánh tao đi! Mày đánh tao đi!"Triệu Hưng Thuần càng ngày càng tỏ vẻ khinh thường, bước từng bước ép sát, vô cùng kiêu ngạo mà nói!Trong ánh mắt của cậu ta, ngập tràn sự khinh bỉ!"Yêu cầu này...!tôi có thể đáp ứng được yêu cầu này của cậu đấy", Trương Minh Vũ cười âm hiểm, sự đắc ý trong mắt ngày càng nồng đậm.Bởi vì trước cổng khách sạn xuất hiện một bóng người cao to vạm vỡ."Đáp ứng tao? Ha ha ha!"Triệu Hưng Thuần vô cùng kiêu ngạo cười lớn, cậu ta nói: "Vậy mày đánh tao đi! Tao cầu xin mày đó, mau đến đánh tao đi!""Tao sợ mày ghê đấy, mày đánh tao..."Nhưng còn chưa nói xong, âm thanh giòn tan của cái tát vang lên: "Bốp!"Tất cả mọi người đều sững sờ!Ngay sau đó, mọi người đều thấy cơ thể Triệu Hưng Thuần bay ra như diều đứt dây!.
Nói xong, liền duỗi ngón cái ra chỉ vào mình!
Anh vừa nói xong, mọi người xung quanh lại sững sờ!
Trần Đại Phú...!là đệ của anh ta?
Ai ai cũng mắt tròn mắt dẹt, mặt mày hoang mang khó hiểu.
Nhưng một giây sau, vẻ khó hiểu biến mất, thay vào đó là sự tức giận!
"Mẹ kiếp! Tôi còn nghĩ là thật! Mẹ nó, cậu chém gió quá rồi đấy!"
"Vớ vẩn! Cậu mà cũng dám nói mấy lời này à? Mẹ nó, không biết chữ chết viết thế nào hả?"
"Lời này mà truyền đến tai chủ tịch Trần, ngày mai khách sạn của cậu sẽ bị san thành bình địa!"
...!
Mấy vị khách bàn bên liên tục chửi mắng.
Trương Minh Vũ sững sờ.
Anh nói thật mà...!sao chẳng ai tin vậy?
Đám thanh niên này cũng hoàn hồn lại rồi, mặt ai ai cũng lộ vẻ tức giận.
Cô gái kia khinh thường bĩu môi, thổi bong bóng, cụp mắt không thèm xem nữa, có vẻ như hết hứng thú rồi.
Triệu Hưng Thuần hít sâu một hơi, tức giận hét lên: "Mẹ kiếp mày dám chơi tao phải không? Mày nghĩ ông đây dễ bị bắt nạt chắc?"
Trương Minh Vũ bất lực nhún vai: "Tôi đâu có chơi gì cậu, tôi nói thật mà..."
Mặt Triệu Hưng Thuần càng ngày càng đen, cậu ta tức giận đáp: "Nói thật?"
"Trần Đại Phú mà là đàn em của mày thì mẹ nó, ông đây là cha của mày!"
Lời này vừa dứt, vẻ mặt của Trương Minh Vũ lập tức trở nên âm trầm, anh lạnh lùng nói: "Cậu nói câu này hơi bị quá đáng rồi đấy".
"Quá đáng? Quá đáng thì sao chứ? Mày có giỏi thì đánh tao đi! Mày đánh tao đi!"
Triệu Hưng Thuần càng ngày càng tỏ vẻ khinh thường, bước từng bước ép sát, vô cùng kiêu ngạo mà nói!
Trong ánh mắt của cậu ta, ngập tràn sự khinh bỉ!
"Yêu cầu này...!tôi có thể đáp ứng được yêu cầu này của cậu đấy", Trương Minh Vũ cười âm hiểm, sự đắc ý trong mắt ngày càng nồng đậm.
Bởi vì trước cổng khách sạn xuất hiện một bóng người cao to vạm vỡ.
"Đáp ứng tao? Ha ha ha!"
Triệu Hưng Thuần vô cùng kiêu ngạo cười lớn, cậu ta nói: "Vậy mày đánh tao đi! Tao cầu xin mày đó, mau đến đánh tao đi!"
"Tao sợ mày ghê đấy, mày đánh tao..."
Nhưng còn chưa nói xong, âm thanh giòn tan của cái tát vang lên: "Bốp!"
Tất cả mọi người đều sững sờ!
Ngay sau đó, mọi người đều thấy cơ thể Triệu Hưng Thuần bay ra như diều đứt dây!.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Nói xong, liền duỗi ngón cái ra chỉ vào mình!Anh vừa nói xong, mọi người xung quanh lại sững sờ!Trần Đại Phú...!là đệ của anh ta?Ai ai cũng mắt tròn mắt dẹt, mặt mày hoang mang khó hiểu.Nhưng một giây sau, vẻ khó hiểu biến mất, thay vào đó là sự tức giận!"Mẹ kiếp! Tôi còn nghĩ là thật! Mẹ nó, cậu chém gió quá rồi đấy!""Vớ vẩn! Cậu mà cũng dám nói mấy lời này à? Mẹ nó, không biết chữ chết viết thế nào hả?""Lời này mà truyền đến tai chủ tịch Trần, ngày mai khách sạn của cậu sẽ bị san thành bình địa!"...!Mấy vị khách bàn bên liên tục chửi mắng.Trương Minh Vũ sững sờ.Anh nói thật mà...!sao chẳng ai tin vậy?Đám thanh niên này cũng hoàn hồn lại rồi, mặt ai ai cũng lộ vẻ tức giận.Cô gái kia khinh thường bĩu môi, thổi bong bóng, cụp mắt không thèm xem nữa, có vẻ như hết hứng thú rồi.Triệu Hưng Thuần hít sâu một hơi, tức giận hét lên: "Mẹ kiếp mày dám chơi tao phải không? Mày nghĩ ông đây dễ bị bắt nạt chắc?"Trương Minh Vũ bất lực nhún vai: "Tôi đâu có chơi gì cậu, tôi nói thật mà..."Mặt Triệu Hưng Thuần càng ngày càng đen, cậu ta tức giận đáp: "Nói thật?""Trần Đại Phú mà là đàn em của mày thì mẹ nó, ông đây là cha của mày!"Lời này vừa dứt, vẻ mặt của Trương Minh Vũ lập tức trở nên âm trầm, anh lạnh lùng nói: "Cậu nói câu này hơi bị quá đáng rồi đấy"."Quá đáng? Quá đáng thì sao chứ? Mày có giỏi thì đánh tao đi! Mày đánh tao đi!"Triệu Hưng Thuần càng ngày càng tỏ vẻ khinh thường, bước từng bước ép sát, vô cùng kiêu ngạo mà nói!Trong ánh mắt của cậu ta, ngập tràn sự khinh bỉ!"Yêu cầu này...!tôi có thể đáp ứng được yêu cầu này của cậu đấy", Trương Minh Vũ cười âm hiểm, sự đắc ý trong mắt ngày càng nồng đậm.Bởi vì trước cổng khách sạn xuất hiện một bóng người cao to vạm vỡ."Đáp ứng tao? Ha ha ha!"Triệu Hưng Thuần vô cùng kiêu ngạo cười lớn, cậu ta nói: "Vậy mày đánh tao đi! Tao cầu xin mày đó, mau đến đánh tao đi!""Tao sợ mày ghê đấy, mày đánh tao..."Nhưng còn chưa nói xong, âm thanh giòn tan của cái tát vang lên: "Bốp!"Tất cả mọi người đều sững sờ!Ngay sau đó, mọi người đều thấy cơ thể Triệu Hưng Thuần bay ra như diều đứt dây!.