Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 236: Nhường anh à?

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Anh giật nảy mình.Tô Mang cười tủm tỉm nói: “Hai người tiếp tục luyện tập đi. Tôi cũng muốn xem thử em trai tôi giỏi cỡ nào rồi”.Giọng điệu của cô ấy tràn ngập tự hào.Khoé miệng anh khẽ giật giật.Đây mà là xem giỏi cỡ nào à? Là xem bị ăn đánh thảm thế nào thì có…Long Tam trầm giọng đáp: “Rõ!”Nói rồi anh ta lặng lẽ đi ra khu vực rộng rãi ở phòng khách chờ sẵn.Trương Minh Vũ vô cùng bất lực, nhưng cuối cùng vẫn phải đứng dậy đi tới chỗ anh ta đang đứng.Tô Mang ngồi bắt chéo chân dựa lưng vào sofa, hứng thú như chuẩn bị được xem kịch hay.Anh cười khổ cầu xin: “Anh… nhẹ tay thôi nhé…”Suốt hai ngày nay, anh cũng bắt đầu thấy sợ nắm đấm của Long Tam.Anh ta gật đầu đáp: “Yên tâm”.Dứt lời, anh ta lập tức bày ra tư thế chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.Trương Minh Vũ cũng vội vàng chuẩn bị.Ngay sau đó, nắm đấm của Long Tam xé gió lao tới!Trái tim anh siết chặt, không chút do dự nghiêng người né kịp một đòn!Chuyện nhỏ thôi!Sau khi thoát được một đấm của Long Tam, anh cũng thả lỏng hơn không ít.Nhưng tiếp đó lại vang lên tiếng xé gió!Anh cau mày, cơ thể linh hoạt lại nghiêng mình tránh né!Toàn thân căng cứng chuẩn bị sẵn sàng để chịu đánh.Nhưng đợi mãi mà vẫn không thấy đau đớn gì…Xảy ra chuyện gì vậy?Anh sửng sốt mở mắt nhìn về phía Long Tam.Thế nhưng anh ta chỉ đang mỉm cười lặng lẽ nhìn mình.Nhường anh à?Anh ta lên tiếng: “Cậu đã tránh được đòn thứ hai rồi”.Nghe thấy thế, Trương Minh Vũ không khỏi giật mình kinh hãi!Anh còn chưa nhìn thấy bóng dáng đòn thứ hai đâu, toàn bộ chỉ dựa vào bản năng mà lại tránh được sao?Long Tam lại nói tiếp: “Đôi khi không nhất thiết phải nhìn thấy mới tránh được. Ta có thể dựa vào tai để nghe ngóng”.Anh nhíu mày, chậm rãi nghiền ngẫm câu nói này.Mãi lâu sau, trong mắt anh chợt loé lên tia sáng!Tô Mang vỗ tay khen ngợi, hai mắt sáng rực nói: “Em trai giỏi lắm!”Trông bộ dạng cô ấy hiện giờ chẳng khác nào thiếu nữ theo đuổi thần tượng, không còn một chút khí chất nào của nữ chủ tịch quyền lực…Giọng nói trầm thấp của Long Tam lại vang lên: “Chỉ khi thực chiến thì thực lực mới có thể tăng lên nhanh chóng. Cuộc chiến hôm nay của cậu với Hà Gia Hoa giúp ích cho cậu không ít đâu”.

Anh giật nảy mình.

Tô Mang cười tủm tỉm nói: “Hai người tiếp tục luyện tập đi. Tôi cũng muốn xem thử em trai tôi giỏi cỡ nào rồi”.

Giọng điệu của cô ấy tràn ngập tự hào.

Khoé miệng anh khẽ giật giật.

Đây mà là xem giỏi cỡ nào à? Là xem bị ăn đánh thảm thế nào thì có…

Long Tam trầm giọng đáp: “Rõ!”

Nói rồi anh ta lặng lẽ đi ra khu vực rộng rãi ở phòng khách chờ sẵn.

Trương Minh Vũ vô cùng bất lực, nhưng cuối cùng vẫn phải đứng dậy đi tới chỗ anh ta đang đứng.

Tô Mang ngồi bắt chéo chân dựa lưng vào sofa, hứng thú như chuẩn bị được xem kịch hay.

Anh cười khổ cầu xin: “Anh… nhẹ tay thôi nhé…”

Suốt hai ngày nay, anh cũng bắt đầu thấy sợ nắm đấm của Long Tam.

Anh ta gật đầu đáp: “Yên tâm”.

Dứt lời, anh ta lập tức bày ra tư thế chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.

Trương Minh Vũ cũng vội vàng chuẩn bị.

Ngay sau đó, nắm đấm của Long Tam xé gió lao tới!

Trái tim anh siết chặt, không chút do dự nghiêng người né kịp một đòn!

Chuyện nhỏ thôi!

Sau khi thoát được một đấm của Long Tam, anh cũng thả lỏng hơn không ít.

Nhưng tiếp đó lại vang lên tiếng xé gió!

Anh cau mày, cơ thể linh hoạt lại nghiêng mình tránh né!

Toàn thân căng cứng chuẩn bị sẵn sàng để chịu đánh.

Nhưng đợi mãi mà vẫn không thấy đau đớn gì…

Xảy ra chuyện gì vậy?

Anh sửng sốt mở mắt nhìn về phía Long Tam.

Thế nhưng anh ta chỉ đang mỉm cười lặng lẽ nhìn mình.

Nhường anh à?

Anh ta lên tiếng: “Cậu đã tránh được đòn thứ hai rồi”.

Nghe thấy thế, Trương Minh Vũ không khỏi giật mình kinh hãi!

Anh còn chưa nhìn thấy bóng dáng đòn thứ hai đâu, toàn bộ chỉ dựa vào bản năng mà lại tránh được sao?

Long Tam lại nói tiếp: “Đôi khi không nhất thiết phải nhìn thấy mới tránh được. Ta có thể dựa vào tai để nghe ngóng”.

Anh nhíu mày, chậm rãi nghiền ngẫm câu nói này.

Mãi lâu sau, trong mắt anh chợt loé lên tia sáng!

Tô Mang vỗ tay khen ngợi, hai mắt sáng rực nói: “Em trai giỏi lắm!”

Trông bộ dạng cô ấy hiện giờ chẳng khác nào thiếu nữ theo đuổi thần tượng, không còn một chút khí chất nào của nữ chủ tịch quyền lực…

Giọng nói trầm thấp của Long Tam lại vang lên: “Chỉ khi thực chiến thì thực lực mới có thể tăng lên nhanh chóng. Cuộc chiến hôm nay của cậu với Hà Gia Hoa giúp ích cho cậu không ít đâu”.

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Anh giật nảy mình.Tô Mang cười tủm tỉm nói: “Hai người tiếp tục luyện tập đi. Tôi cũng muốn xem thử em trai tôi giỏi cỡ nào rồi”.Giọng điệu của cô ấy tràn ngập tự hào.Khoé miệng anh khẽ giật giật.Đây mà là xem giỏi cỡ nào à? Là xem bị ăn đánh thảm thế nào thì có…Long Tam trầm giọng đáp: “Rõ!”Nói rồi anh ta lặng lẽ đi ra khu vực rộng rãi ở phòng khách chờ sẵn.Trương Minh Vũ vô cùng bất lực, nhưng cuối cùng vẫn phải đứng dậy đi tới chỗ anh ta đang đứng.Tô Mang ngồi bắt chéo chân dựa lưng vào sofa, hứng thú như chuẩn bị được xem kịch hay.Anh cười khổ cầu xin: “Anh… nhẹ tay thôi nhé…”Suốt hai ngày nay, anh cũng bắt đầu thấy sợ nắm đấm của Long Tam.Anh ta gật đầu đáp: “Yên tâm”.Dứt lời, anh ta lập tức bày ra tư thế chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.Trương Minh Vũ cũng vội vàng chuẩn bị.Ngay sau đó, nắm đấm của Long Tam xé gió lao tới!Trái tim anh siết chặt, không chút do dự nghiêng người né kịp một đòn!Chuyện nhỏ thôi!Sau khi thoát được một đấm của Long Tam, anh cũng thả lỏng hơn không ít.Nhưng tiếp đó lại vang lên tiếng xé gió!Anh cau mày, cơ thể linh hoạt lại nghiêng mình tránh né!Toàn thân căng cứng chuẩn bị sẵn sàng để chịu đánh.Nhưng đợi mãi mà vẫn không thấy đau đớn gì…Xảy ra chuyện gì vậy?Anh sửng sốt mở mắt nhìn về phía Long Tam.Thế nhưng anh ta chỉ đang mỉm cười lặng lẽ nhìn mình.Nhường anh à?Anh ta lên tiếng: “Cậu đã tránh được đòn thứ hai rồi”.Nghe thấy thế, Trương Minh Vũ không khỏi giật mình kinh hãi!Anh còn chưa nhìn thấy bóng dáng đòn thứ hai đâu, toàn bộ chỉ dựa vào bản năng mà lại tránh được sao?Long Tam lại nói tiếp: “Đôi khi không nhất thiết phải nhìn thấy mới tránh được. Ta có thể dựa vào tai để nghe ngóng”.Anh nhíu mày, chậm rãi nghiền ngẫm câu nói này.Mãi lâu sau, trong mắt anh chợt loé lên tia sáng!Tô Mang vỗ tay khen ngợi, hai mắt sáng rực nói: “Em trai giỏi lắm!”Trông bộ dạng cô ấy hiện giờ chẳng khác nào thiếu nữ theo đuổi thần tượng, không còn một chút khí chất nào của nữ chủ tịch quyền lực…Giọng nói trầm thấp của Long Tam lại vang lên: “Chỉ khi thực chiến thì thực lực mới có thể tăng lên nhanh chóng. Cuộc chiến hôm nay của cậu với Hà Gia Hoa giúp ích cho cậu không ít đâu”.

Chương 236: Nhường anh à?