Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 237: “Nói nhiều quá

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ ngơ ngác.Chẳng lẽ… không phải Long Tam đang nhường anh sao?Anh lập tức kích động hét ầm lên: “Tiếp đi!”Lần này anh phải tránh ba cú đấm liên tiếp!Chẳng bao lâu sau, trong biệt thự lại vang lên tiếng kêu gào thảm thiết.Một tiếng sau, Trương Minh Vũ kéo lê cơ thể mệt nhoài của mình bò lên sofa.Trên người anh không còn chỗ nào là không đau.Long Tam đã rời đi.Còn Tô Mang vẫn đang ngồi đó, hài lòng nhìn anh.Anh buồn bực trừng mắt nhìn cô: “Chị thấy em bị ăn đánh còn vui vẻ như vậy. Có người chị nào như chị không hả?”Tô Mang khẽ cười nói: “Chứng tỏ em trai chị trưởng thành rồi, đương nhiên chị phải vui chứ”.Anh bĩu môi chẳng thèm đáp lại.Cô ấy chợt đứng bật đậy ra lệnh: “Nằm xuống”.Anh hoang mang nhìn cô ấy, nhưng vẫn vô thức nằm xuống theo lời cô ấy nói.Tô Mang dang chân ngồi thẳng xuống đùi của anh.Hự!Anh hít một hơi khí lạnh.Đau chết mất!Thế nhưng Tô Mang không thèm để ý tới điều này, không chút do dự vạch áo sau lưng anh lên.“Chị ba, chị… làm gì đấy?”, anh hoảng sợ hỏi.“Nói nhiều quá”, cô ấy vỗ nhẹ một cái vào eo anh.Trương Minh Vũ bị đánh đau, đành phải ngoan ngoãn ngậm miệng lại.Đôi tay mát lạnh của Tô Mang chậm rãi x** n*n toàn thân anh.Bấy giờ anh mới biết cô ấy đang muốn xoa bóp cho mình.Anh chưa kịp nghĩ ngợi gì đã nghe thấy cô ấy thì thầm bên tai: “Em trai à, mấy ngày này em phải cố gắng nhiều lên. Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa đâu”.Chúng ta?Anh khó hiểu hỏi: “Thời gian gì không còn nhiều?”Cô ấy đáp: “Em có nhiệm vụ của em, chị cũng có nhiệm vụ của riêng mình. Bây giờ em vẫn chưa vượt qua bài kiểm tra của sư phụ, có một số chuyện chị vẫn chưa thể nói cho em biết được”.Trương Minh Vũ chợt thấy căng thẳng.Quả nhiên!Có rất nhiều chuyện chỉ có mình anh không biết gì.Tô Mang vừa xoa bóp cho anh, vừa nhẹ giọng nói: “Chị chỉ có thể giúp em được nhiêu đây thôi. Còn những cái khác thì em phải dựa vào chính mình để vượt qua thử thách”.Trương Minh Vũ nhíu mày, lòng chợt thấy áp lực đè nặng.Anh biết cả Tô Mang và Liễu Thanh Duyệt chỉ có thể giúp anh một vài việc. Nếu không Tô Mang giàu như vậy, cô ấy cứ cho anh mấy tỷ là được rồi.

Trương Minh Vũ ngơ ngác.

Chẳng lẽ… không phải Long Tam đang nhường anh sao?

Anh lập tức kích động hét ầm lên: “Tiếp đi!”

Lần này anh phải tránh ba cú đấm liên tiếp!

Chẳng bao lâu sau, trong biệt thự lại vang lên tiếng kêu gào thảm thiết.

Một tiếng sau, Trương Minh Vũ kéo lê cơ thể mệt nhoài của mình bò lên sofa.

Trên người anh không còn chỗ nào là không đau.

Long Tam đã rời đi.

Còn Tô Mang vẫn đang ngồi đó, hài lòng nhìn anh.

Anh buồn bực trừng mắt nhìn cô: “Chị thấy em bị ăn đánh còn vui vẻ như vậy. Có người chị nào như chị không hả?”

Tô Mang khẽ cười nói: “Chứng tỏ em trai chị trưởng thành rồi, đương nhiên chị phải vui chứ”.

Anh bĩu môi chẳng thèm đáp lại.

Cô ấy chợt đứng bật đậy ra lệnh: “Nằm xuống”.

Anh hoang mang nhìn cô ấy, nhưng vẫn vô thức nằm xuống theo lời cô ấy nói.

Tô Mang dang chân ngồi thẳng xuống đùi của anh.

Hự!

Anh hít một hơi khí lạnh.

Đau chết mất!

Thế nhưng Tô Mang không thèm để ý tới điều này, không chút do dự vạch áo sau lưng anh lên.

“Chị ba, chị… làm gì đấy?”, anh hoảng sợ hỏi.

“Nói nhiều quá”, cô ấy vỗ nhẹ một cái vào eo anh.

Trương Minh Vũ bị đánh đau, đành phải ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

Đôi tay mát lạnh của Tô Mang chậm rãi x** n*n toàn thân anh.

Bấy giờ anh mới biết cô ấy đang muốn xoa bóp cho mình.

Anh chưa kịp nghĩ ngợi gì đã nghe thấy cô ấy thì thầm bên tai: “Em trai à, mấy ngày này em phải cố gắng nhiều lên. Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa đâu”.

Chúng ta?

Anh khó hiểu hỏi: “Thời gian gì không còn nhiều?”

Cô ấy đáp: “Em có nhiệm vụ của em, chị cũng có nhiệm vụ của riêng mình. Bây giờ em vẫn chưa vượt qua bài kiểm tra của sư phụ, có một số chuyện chị vẫn chưa thể nói cho em biết được”.

Trương Minh Vũ chợt thấy căng thẳng.

Quả nhiên!

Có rất nhiều chuyện chỉ có mình anh không biết gì.

Tô Mang vừa xoa bóp cho anh, vừa nhẹ giọng nói: “Chị chỉ có thể giúp em được nhiêu đây thôi. Còn những cái khác thì em phải dựa vào chính mình để vượt qua thử thách”.

Trương Minh Vũ nhíu mày, lòng chợt thấy áp lực đè nặng.

Anh biết cả Tô Mang và Liễu Thanh Duyệt chỉ có thể giúp anh một vài việc. Nếu không Tô Mang giàu như vậy, cô ấy cứ cho anh mấy tỷ là được rồi.

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ ngơ ngác.Chẳng lẽ… không phải Long Tam đang nhường anh sao?Anh lập tức kích động hét ầm lên: “Tiếp đi!”Lần này anh phải tránh ba cú đấm liên tiếp!Chẳng bao lâu sau, trong biệt thự lại vang lên tiếng kêu gào thảm thiết.Một tiếng sau, Trương Minh Vũ kéo lê cơ thể mệt nhoài của mình bò lên sofa.Trên người anh không còn chỗ nào là không đau.Long Tam đã rời đi.Còn Tô Mang vẫn đang ngồi đó, hài lòng nhìn anh.Anh buồn bực trừng mắt nhìn cô: “Chị thấy em bị ăn đánh còn vui vẻ như vậy. Có người chị nào như chị không hả?”Tô Mang khẽ cười nói: “Chứng tỏ em trai chị trưởng thành rồi, đương nhiên chị phải vui chứ”.Anh bĩu môi chẳng thèm đáp lại.Cô ấy chợt đứng bật đậy ra lệnh: “Nằm xuống”.Anh hoang mang nhìn cô ấy, nhưng vẫn vô thức nằm xuống theo lời cô ấy nói.Tô Mang dang chân ngồi thẳng xuống đùi của anh.Hự!Anh hít một hơi khí lạnh.Đau chết mất!Thế nhưng Tô Mang không thèm để ý tới điều này, không chút do dự vạch áo sau lưng anh lên.“Chị ba, chị… làm gì đấy?”, anh hoảng sợ hỏi.“Nói nhiều quá”, cô ấy vỗ nhẹ một cái vào eo anh.Trương Minh Vũ bị đánh đau, đành phải ngoan ngoãn ngậm miệng lại.Đôi tay mát lạnh của Tô Mang chậm rãi x** n*n toàn thân anh.Bấy giờ anh mới biết cô ấy đang muốn xoa bóp cho mình.Anh chưa kịp nghĩ ngợi gì đã nghe thấy cô ấy thì thầm bên tai: “Em trai à, mấy ngày này em phải cố gắng nhiều lên. Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa đâu”.Chúng ta?Anh khó hiểu hỏi: “Thời gian gì không còn nhiều?”Cô ấy đáp: “Em có nhiệm vụ của em, chị cũng có nhiệm vụ của riêng mình. Bây giờ em vẫn chưa vượt qua bài kiểm tra của sư phụ, có một số chuyện chị vẫn chưa thể nói cho em biết được”.Trương Minh Vũ chợt thấy căng thẳng.Quả nhiên!Có rất nhiều chuyện chỉ có mình anh không biết gì.Tô Mang vừa xoa bóp cho anh, vừa nhẹ giọng nói: “Chị chỉ có thể giúp em được nhiêu đây thôi. Còn những cái khác thì em phải dựa vào chính mình để vượt qua thử thách”.Trương Minh Vũ nhíu mày, lòng chợt thấy áp lực đè nặng.Anh biết cả Tô Mang và Liễu Thanh Duyệt chỉ có thể giúp anh một vài việc. Nếu không Tô Mang giàu như vậy, cô ấy cứ cho anh mấy tỷ là được rồi.

Chương 237: “Nói nhiều quá