Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 239: Một người chị khác?
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ nghe vậy trong lòng hồi hộp.Chị ba, chị tư đều phải đi?Chuyện này...Không biết tại sao trong lòng Trương Minh Vũ lập tức dâng lên cảm giác luyến tiếc.Rất khó chịu!Từ nhỏ tới lớn, dường như chỉ khi sư phụ qua đời Trương Minh Vũ mới có cảm giác này.Nhưng Tô Mang lại vội vàng an ủi: "Yên tâm đi, bọn chị chỉ là làm nhiệm vụ thôi, sẽ tranh thủ thời gian về thăm em".Trương Minh Vũ bĩu môi, nhưng cũng đành khẽ gật đầu.Liễu Thanh Duyệt lườm một cái nói: "Em trai thối, đừng không biết tốt xấu, bọn chị đều làm việc vì em đấy!"Làm việc vì mình?Trương Minh Vũ lập tức ngước đầu lên, vẻ mặt ngơ ngác.Nhưng Tô Mang lại khoát tay.Liễu Thanh Duyệt lúng túng, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Em tưởng là chị đã nói cho em ấy biết rồi chứ?"Lời này càng khiến Trương Minh Vũ mông lung.Mấy chị đều có nhiệm vụ? Còn biết được làm nhiệm vụ gì? Hơn nữa còn làm vì mình?Mình... là nhân vật chính của việc này?Trương Minh Vũ nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra được việc gì?Liễu Thanh Duyệt cũng lên tiếng an ủi: "Được rồi, em đừng nghĩ linh tinh nữa, có nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra đâu. Ngay cả bọn chị cũng không biết là việc gì cơ mà".Trương Minh Vũ gật đầu nhưng trong lòng càng khó hiểu hơn.Nhưng đúng như Liễu Thanh Duyệt nói, anh có nghĩ nát óc cũng không ra.Dù có nghĩ ra thì đã sao?Bây giờ việc quan trọng nhất vẫn là phát triển.Chỉ khi thực lực của bản thân trở nên mạnh mẽ thì mới có thể đương đầu với mọi hiểm nguy ập đến.Tô Mang mỉm cười, đổi chủ đề, cười nói: "Hơn nữa em cũng không cần luyến tiếc bọn chị. Bọn chị đi rồi, nhưng một người chị khác của em cũng sắp trở về rồi!"Trương Minh Vũ vừa nghe xong lập tức càng mờ mịt hơn.Một người chị khác?Trương Minh Vũ hưng phấn hỏi: "Chị nào vậy?"Tô Mang cười xấu xa nói: "Đến lúc đó em sẽ biết. Chị chỉ nhận lời nhờ vả của người ta thôi, không thể cho em biết được".Trương Minh Vũ gật đầu bất đắc dĩ: "Vậy thôi ạ".Nhưng trong lòng nhưng cũng bắt đầu chờ mong.Mấy người chị này, dù là ai anh cũng cực kỳ nhớ nhung.Ánh mắt Liễu Thanh Duyệt hơi lóe lên, giọng điệu quái gở: "Em trai à, bọn chị sắp rời đi rồi, chẳng lẽ em không thể hiện gì đó sao?"Trương Minh Vũ sững sờ.Ánh mắt này... anh cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra ngoài."Thể… thể hiện gì cơ ạ?", Trương Minh Vũ yếu ớt hỏi.Ánh mắt Tô Mang cũng lóe lên, cười xấu xa nóiGiọng nói quyến rũ của Liễu Thanh Duyệt cũng cất lên: "Ví dụ như... đêm nay em ngủ với bọn chị?"Phụt!
Trương Minh Vũ nghe vậy trong lòng hồi hộp.
Chị ba, chị tư đều phải đi?
Chuyện này...
Không biết tại sao trong lòng Trương Minh Vũ lập tức dâng lên cảm giác luyến tiếc.
Rất khó chịu!
Từ nhỏ tới lớn, dường như chỉ khi sư phụ qua đời Trương Minh Vũ mới có cảm giác này.
Nhưng Tô Mang lại vội vàng an ủi: "Yên tâm đi, bọn chị chỉ là làm nhiệm vụ thôi, sẽ tranh thủ thời gian về thăm em".
Trương Minh Vũ bĩu môi, nhưng cũng đành khẽ gật đầu.
Liễu Thanh Duyệt lườm một cái nói: "Em trai thối, đừng không biết tốt xấu, bọn chị đều làm việc vì em đấy!"
Làm việc vì mình?
Trương Minh Vũ lập tức ngước đầu lên, vẻ mặt ngơ ngác.
Nhưng Tô Mang lại khoát tay.
Liễu Thanh Duyệt lúng túng, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Em tưởng là chị đã nói cho em ấy biết rồi chứ?"
Lời này càng khiến Trương Minh Vũ mông lung.
Mấy chị đều có nhiệm vụ? Còn biết được làm nhiệm vụ gì? Hơn nữa còn làm vì mình?
Mình... là nhân vật chính của việc này?
Trương Minh Vũ nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra được việc gì?
Liễu Thanh Duyệt cũng lên tiếng an ủi: "Được rồi, em đừng nghĩ linh tinh nữa, có nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra đâu. Ngay cả bọn chị cũng không biết là việc gì cơ mà".
Trương Minh Vũ gật đầu nhưng trong lòng càng khó hiểu hơn.
Nhưng đúng như Liễu Thanh Duyệt nói, anh có nghĩ nát óc cũng không ra.
Dù có nghĩ ra thì đã sao?
Bây giờ việc quan trọng nhất vẫn là phát triển.
Chỉ khi thực lực của bản thân trở nên mạnh mẽ thì mới có thể đương đầu với mọi hiểm nguy ập đến.
Tô Mang mỉm cười, đổi chủ đề, cười nói: "Hơn nữa em cũng không cần luyến tiếc bọn chị. Bọn chị đi rồi, nhưng một người chị khác của em cũng sắp trở về rồi!"
Trương Minh Vũ vừa nghe xong lập tức càng mờ mịt hơn.
Một người chị khác?
Trương Minh Vũ hưng phấn hỏi: "Chị nào vậy?"
Tô Mang cười xấu xa nói: "Đến lúc đó em sẽ biết. Chị chỉ nhận lời nhờ vả của người ta thôi, không thể cho em biết được".
Trương Minh Vũ gật đầu bất đắc dĩ: "Vậy thôi ạ".
Nhưng trong lòng nhưng cũng bắt đầu chờ mong.
Mấy người chị này, dù là ai anh cũng cực kỳ nhớ nhung.
Ánh mắt Liễu Thanh Duyệt hơi lóe lên, giọng điệu quái gở: "Em trai à, bọn chị sắp rời đi rồi, chẳng lẽ em không thể hiện gì đó sao?"
Trương Minh Vũ sững sờ.
Ánh mắt này... anh cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra ngoài.
"Thể… thể hiện gì cơ ạ?", Trương Minh Vũ yếu ớt hỏi.
Ánh mắt Tô Mang cũng lóe lên, cười xấu xa nói
Giọng nói quyến rũ của Liễu Thanh Duyệt cũng cất lên: "Ví dụ như... đêm nay em ngủ với bọn chị?"
Phụt!
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ nghe vậy trong lòng hồi hộp.Chị ba, chị tư đều phải đi?Chuyện này...Không biết tại sao trong lòng Trương Minh Vũ lập tức dâng lên cảm giác luyến tiếc.Rất khó chịu!Từ nhỏ tới lớn, dường như chỉ khi sư phụ qua đời Trương Minh Vũ mới có cảm giác này.Nhưng Tô Mang lại vội vàng an ủi: "Yên tâm đi, bọn chị chỉ là làm nhiệm vụ thôi, sẽ tranh thủ thời gian về thăm em".Trương Minh Vũ bĩu môi, nhưng cũng đành khẽ gật đầu.Liễu Thanh Duyệt lườm một cái nói: "Em trai thối, đừng không biết tốt xấu, bọn chị đều làm việc vì em đấy!"Làm việc vì mình?Trương Minh Vũ lập tức ngước đầu lên, vẻ mặt ngơ ngác.Nhưng Tô Mang lại khoát tay.Liễu Thanh Duyệt lúng túng, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Em tưởng là chị đã nói cho em ấy biết rồi chứ?"Lời này càng khiến Trương Minh Vũ mông lung.Mấy chị đều có nhiệm vụ? Còn biết được làm nhiệm vụ gì? Hơn nữa còn làm vì mình?Mình... là nhân vật chính của việc này?Trương Minh Vũ nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra được việc gì?Liễu Thanh Duyệt cũng lên tiếng an ủi: "Được rồi, em đừng nghĩ linh tinh nữa, có nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra đâu. Ngay cả bọn chị cũng không biết là việc gì cơ mà".Trương Minh Vũ gật đầu nhưng trong lòng càng khó hiểu hơn.Nhưng đúng như Liễu Thanh Duyệt nói, anh có nghĩ nát óc cũng không ra.Dù có nghĩ ra thì đã sao?Bây giờ việc quan trọng nhất vẫn là phát triển.Chỉ khi thực lực của bản thân trở nên mạnh mẽ thì mới có thể đương đầu với mọi hiểm nguy ập đến.Tô Mang mỉm cười, đổi chủ đề, cười nói: "Hơn nữa em cũng không cần luyến tiếc bọn chị. Bọn chị đi rồi, nhưng một người chị khác của em cũng sắp trở về rồi!"Trương Minh Vũ vừa nghe xong lập tức càng mờ mịt hơn.Một người chị khác?Trương Minh Vũ hưng phấn hỏi: "Chị nào vậy?"Tô Mang cười xấu xa nói: "Đến lúc đó em sẽ biết. Chị chỉ nhận lời nhờ vả của người ta thôi, không thể cho em biết được".Trương Minh Vũ gật đầu bất đắc dĩ: "Vậy thôi ạ".Nhưng trong lòng nhưng cũng bắt đầu chờ mong.Mấy người chị này, dù là ai anh cũng cực kỳ nhớ nhung.Ánh mắt Liễu Thanh Duyệt hơi lóe lên, giọng điệu quái gở: "Em trai à, bọn chị sắp rời đi rồi, chẳng lẽ em không thể hiện gì đó sao?"Trương Minh Vũ sững sờ.Ánh mắt này... anh cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra ngoài."Thể… thể hiện gì cơ ạ?", Trương Minh Vũ yếu ớt hỏi.Ánh mắt Tô Mang cũng lóe lên, cười xấu xa nóiGiọng nói quyến rũ của Liễu Thanh Duyệt cũng cất lên: "Ví dụ như... đêm nay em ngủ với bọn chị?"Phụt!