Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 238: Chị tư sao vậy?

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Quan trọng nhất vẫn là phải dựa vào bản thân mình.Thử thách…Rốt cuộc đó là thử thách gì?Sư phụ chẳng dạy gì cho anh, chẳng lẽ ông còn muốn anh giỏi hơn cả sáu bà chị?Anh lắc đầu thở dài.Tô Mang lại nói tiếp: “Sau này chị phải bận việc rồi. Chị cũng phải mau chóng hoàn thành nhiệm vụ thôi. Chắc chị không có nhiều thời gian về thăm em đâu”.Trương Minh Vũ gật đầu, thầm thấy thất vọng.Tô Mang vừa tận tình xoa bóp, vừa cưng chiều nhìn anh.Trên mặt cô còn hiện lên vẻ thương xót.Đúng lúc ấy, một giọng nói tràn đầy kinh hãi vang lên: “Hai người… đang làm gì vậy?”Trương Minh Vũ thầm giật mình.Anh quay đầu lại nhưng không thấy gì cả.Tô Mang tức giận lườm một cái, oán trách nói: "Thật không phải lúc, một mực hôm nay lại về sớm như vậy!"Liễu Thanh Duyệt đứng ở cửa biệt thự kinh ngạc nhìn hai người.Bởi vì tư thế của hai người lúc này thật sự là…Hơn nữa vị trí của Lễu Thanh Duyệt chỉ có thể nhìn thấy phần trên của Tô Mang và phần đầu lộ ra của Trương Minh Vũ.Những chỗ khác đều bị ghế sofa che lại, đương nhiên cảnh tượng sẽ khiến người khác suy nghĩ viễn vông.Liễu Thanh Duyệt bước nhanh đến, sau khi thấy rõ, vẻ mặt cực kỳ xấu hổ."Chị cũng về rồi, tại sao em lại không về được? Lỡ như em trai bị một mình chị độc chiếm thì sao?"Liễu Thanh Duyệt không chịu lép vế, bực bội nói.Hai người bọn họ quả thật không có gì, nhưng những lời này lại khiến Trương Minh Vũ đỏ bừng mặt."Chị tư, chị cũng về rồi", Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nói.Liễu Thanh Duyệt khó chịu nói: "Em trai thối, có chuyện tốt cũng không nghĩ tới chị tư của em gì cả!"Chuyện tốt?Khóe miệng Trương Minh Vũ giật giật hồi lâu, hoàn toàn cạn lời.Tô Mang ở bên cạnh nhúc nhích người.Liễu Thanh Duyệt c*̃ng ngồi xuống.Sau khi cười giỡn xong, vẻ mặt Liễu Thanh Duyệt hiện lên vẻ phức tạp.Trương Minh Vũ nghi ngờ hỏi: "Chị tư sao vậy? Có tâm sự à?"Liễu Thanh Duyệt cười quyến rũ nói: "Chị tư của em thì có tâm sự gì? Chỉ là chị không nỡ xa thằng em trai thối là em mà thôi".Không nỡ?Trương Minh Vũ ngẩng đầu mờ mịt hỏi: "Chị tư... chị muốn làm gì?"Liễu Thanh Duyệt không vội trả lời, chỉ quay đầu nhìn Tô Mang.Tô Mang gật đầu.Lúc này Liễu Thanh Duyệt mới lên tiếng nói: "Nếu chị ba em đã có nhiệm vụ thì đương nhiên chị tư em cũng có chứ"."Lần này đi ra ngoài, không biết khi chị nào mới có thể trở về được nữa".

Quan trọng nhất vẫn là phải dựa vào bản thân mình.

Thử thách…

Rốt cuộc đó là thử thách gì?

Sư phụ chẳng dạy gì cho anh, chẳng lẽ ông còn muốn anh giỏi hơn cả sáu bà chị?

Anh lắc đầu thở dài.

Tô Mang lại nói tiếp: “Sau này chị phải bận việc rồi. Chị cũng phải mau chóng hoàn thành nhiệm vụ thôi. Chắc chị không có nhiều thời gian về thăm em đâu”.

Trương Minh Vũ gật đầu, thầm thấy thất vọng.

Tô Mang vừa tận tình xoa bóp, vừa cưng chiều nhìn anh.

Trên mặt cô còn hiện lên vẻ thương xót.

Đúng lúc ấy, một giọng nói tràn đầy kinh hãi vang lên: “Hai người… đang làm gì vậy?”

Trương Minh Vũ thầm giật mình.

Anh quay đầu lại nhưng không thấy gì cả.

Tô Mang tức giận lườm một cái, oán trách nói: "Thật không phải lúc, một mực hôm nay lại về sớm như vậy!"

Liễu Thanh Duyệt đứng ở cửa biệt thự kinh ngạc nhìn hai người.

Bởi vì tư thế của hai người lúc này thật sự là…

Hơn nữa vị trí của Lễu Thanh Duyệt chỉ có thể nhìn thấy phần trên của Tô Mang và phần đầu lộ ra của Trương Minh Vũ.

Những chỗ khác đều bị ghế sofa che lại, đương nhiên cảnh tượng sẽ khiến người khác suy nghĩ viễn vông.

Liễu Thanh Duyệt bước nhanh đến, sau khi thấy rõ, vẻ mặt cực kỳ xấu hổ.

"Chị cũng về rồi, tại sao em lại không về được? Lỡ như em trai bị một mình chị độc chiếm thì sao?"

Liễu Thanh Duyệt không chịu lép vế, bực bội nói.

Hai người bọn họ quả thật không có gì, nhưng những lời này lại khiến Trương Minh Vũ đỏ bừng mặt.

"Chị tư, chị cũng về rồi", Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nói.

Liễu Thanh Duyệt khó chịu nói: "Em trai thối, có chuyện tốt cũng không nghĩ tới chị tư của em gì cả!"

Chuyện tốt?

Khóe miệng Trương Minh Vũ giật giật hồi lâu, hoàn toàn cạn lời.

Tô Mang ở bên cạnh nhúc nhích người.

Liễu Thanh Duyệt c*̃ng ngồi xuống.

Sau khi cười giỡn xong, vẻ mặt Liễu Thanh Duyệt hiện lên vẻ phức tạp.

Trương Minh Vũ nghi ngờ hỏi: "Chị tư sao vậy? Có tâm sự à?"

Liễu Thanh Duyệt cười quyến rũ nói: "Chị tư của em thì có tâm sự gì? Chỉ là chị không nỡ xa thằng em trai thối là em mà thôi".

Không nỡ?

Trương Minh Vũ ngẩng đầu mờ mịt hỏi: "Chị tư... chị muốn làm gì?"

Liễu Thanh Duyệt không vội trả lời, chỉ quay đầu nhìn Tô Mang.

Tô Mang gật đầu.

Lúc này Liễu Thanh Duyệt mới lên tiếng nói: "Nếu chị ba em đã có nhiệm vụ thì đương nhiên chị tư em cũng có chứ".

"Lần này đi ra ngoài, không biết khi chị nào mới có thể trở về được nữa".

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Quan trọng nhất vẫn là phải dựa vào bản thân mình.Thử thách…Rốt cuộc đó là thử thách gì?Sư phụ chẳng dạy gì cho anh, chẳng lẽ ông còn muốn anh giỏi hơn cả sáu bà chị?Anh lắc đầu thở dài.Tô Mang lại nói tiếp: “Sau này chị phải bận việc rồi. Chị cũng phải mau chóng hoàn thành nhiệm vụ thôi. Chắc chị không có nhiều thời gian về thăm em đâu”.Trương Minh Vũ gật đầu, thầm thấy thất vọng.Tô Mang vừa tận tình xoa bóp, vừa cưng chiều nhìn anh.Trên mặt cô còn hiện lên vẻ thương xót.Đúng lúc ấy, một giọng nói tràn đầy kinh hãi vang lên: “Hai người… đang làm gì vậy?”Trương Minh Vũ thầm giật mình.Anh quay đầu lại nhưng không thấy gì cả.Tô Mang tức giận lườm một cái, oán trách nói: "Thật không phải lúc, một mực hôm nay lại về sớm như vậy!"Liễu Thanh Duyệt đứng ở cửa biệt thự kinh ngạc nhìn hai người.Bởi vì tư thế của hai người lúc này thật sự là…Hơn nữa vị trí của Lễu Thanh Duyệt chỉ có thể nhìn thấy phần trên của Tô Mang và phần đầu lộ ra của Trương Minh Vũ.Những chỗ khác đều bị ghế sofa che lại, đương nhiên cảnh tượng sẽ khiến người khác suy nghĩ viễn vông.Liễu Thanh Duyệt bước nhanh đến, sau khi thấy rõ, vẻ mặt cực kỳ xấu hổ."Chị cũng về rồi, tại sao em lại không về được? Lỡ như em trai bị một mình chị độc chiếm thì sao?"Liễu Thanh Duyệt không chịu lép vế, bực bội nói.Hai người bọn họ quả thật không có gì, nhưng những lời này lại khiến Trương Minh Vũ đỏ bừng mặt."Chị tư, chị cũng về rồi", Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nói.Liễu Thanh Duyệt khó chịu nói: "Em trai thối, có chuyện tốt cũng không nghĩ tới chị tư của em gì cả!"Chuyện tốt?Khóe miệng Trương Minh Vũ giật giật hồi lâu, hoàn toàn cạn lời.Tô Mang ở bên cạnh nhúc nhích người.Liễu Thanh Duyệt c*̃ng ngồi xuống.Sau khi cười giỡn xong, vẻ mặt Liễu Thanh Duyệt hiện lên vẻ phức tạp.Trương Minh Vũ nghi ngờ hỏi: "Chị tư sao vậy? Có tâm sự à?"Liễu Thanh Duyệt cười quyến rũ nói: "Chị tư của em thì có tâm sự gì? Chỉ là chị không nỡ xa thằng em trai thối là em mà thôi".Không nỡ?Trương Minh Vũ ngẩng đầu mờ mịt hỏi: "Chị tư... chị muốn làm gì?"Liễu Thanh Duyệt không vội trả lời, chỉ quay đầu nhìn Tô Mang.Tô Mang gật đầu.Lúc này Liễu Thanh Duyệt mới lên tiếng nói: "Nếu chị ba em đã có nhiệm vụ thì đương nhiên chị tư em cũng có chứ"."Lần này đi ra ngoài, không biết khi chị nào mới có thể trở về được nữa".

Chương 238: Chị tư sao vậy?