Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 304: “Cô đi làm thủ tục đi”

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Vương Vũ Nam e dè lên tiếng: “Anh nhìn này…”  Trương Minh Vũ nhìn thoáng qua, ánh mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.  Anh im lặng một lúc rồi mới cất tiếng: “Nghe đi, mở loa ngoài”.  Cô ấy ngoan ngoãn làm theo lời anh, vừa ấn nghe máy liền bật loa ngoài.  Giọng nói khách sáo của Lâm Kiều Hân lập tức vang lên: “Chào cô, tôi là người vừa xin số điện thoại của cô. Không biết tôi có làm phiền cô không?”  Anh khẽ gật đầu.  Vương Vũ Nam nhanh trí hiểu ý anh, cười đáp: “Không đâu, cô có chuyện gì à?”  Nghe thấy thế, Lâm Kiều Hân mới dè dặt nói: “Chuyện là… tôi muốn hỏi ở chỗ cô có cần gì liên quan tới kiến trúc thiết kế gì không. Tôi làm về kiến trúc, muốn hỏi xem có cơ hội hợp tác nào hay không…”  Anh giật mình sửng sốt, vỡ lẽ ra!  Khó trách cô lại tới buổi đấu giá, thì ra là muốn chờ có người mua lại toà nhà này rồi đề nghị hợp tác…  Vương Vũ Nam im lặng chờ đợi.  Anh gật đầu nhìn cô ấy.  Bấy giờ cô ấy mới cười đáp: “À… tôi vừa mới mua xong vẫn chưa kịp xem thế nào. Lát nữa… chúng tôi sẽ đi nhìn thử, nếu cần tôi sẽ gọi lại cho cô”.  Lâm Kiều Hân lập tức mừng rỡ, cảm động nói: “Tốt quá, cảm ơn cô nhiều nhé. Nếu cần cô nhớ gọi cho tôi, đảm bảo cung cấp cho cô dịch vụ tốt nhất!”  Vương Vũ Nam khách sáo đáp lại hai câu rồi mới cúp máy.  Trương Minh Vũ cười khổ một tiếng.  Vi diệu thay, anh lại trở thành nhà tài trợ của Lâm Kiều Hân.  Nếu để cô biết được chuyện này…  Anh không khỏi bất lực lắc đầu.  Chẳng bao lâu sau, chuông điện thoại của Vương Vũ Nam lại réo inh ỏi. Thì ra là người bên phía Trần Đại Phú chuẩn bị bàn giao lại nhà.  Anh biết chắc chắn có sự chỉ đạo của Trần Đại Phú nên mọi chuyện mới nhanh chóng như vậy.  “Cô đi làm thủ tục đi”, anh mỉm cười lên tiếng.  Vương Vũ Nam kinh ngạc nhìn anh.  Không ngờ anh lại giao cho cô ấy làm chuyện lớn như vậy.  Một lúc lâu sau, cô ấy mới kịp lấy lại tinh thần, kích động tới mức nhảy cẫng lên: “Vâng ạ, cảm ơn anh nhiều…”  Đến tận bây giờ cô ấy vẫn chưa biết anh tên là gì.  Trương Minh Vũ xua tay, cô lập tức chạy đi làm thủ tục.  

Vương Vũ Nam e dè lên tiếng: “Anh nhìn này…”  

Trương Minh Vũ nhìn thoáng qua, ánh mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.  

Anh im lặng một lúc rồi mới cất tiếng: “Nghe đi, mở loa ngoài”.  

Cô ấy ngoan ngoãn làm theo lời anh, vừa ấn nghe máy liền bật loa ngoài.  

Giọng nói khách sáo của Lâm Kiều Hân lập tức vang lên: “Chào cô, tôi là người vừa xin số điện thoại của cô. Không biết tôi có làm phiền cô không?”  

Anh khẽ gật đầu.  

Vương Vũ Nam nhanh trí hiểu ý anh, cười đáp: “Không đâu, cô có chuyện gì à?”  

Nghe thấy thế, Lâm Kiều Hân mới dè dặt nói: “Chuyện là… tôi muốn hỏi ở chỗ cô có cần gì liên quan tới kiến trúc thiết kế gì không. Tôi làm về kiến trúc, muốn hỏi xem có cơ hội hợp tác nào hay không…”  

Anh giật mình sửng sốt, vỡ lẽ ra!  

Khó trách cô lại tới buổi đấu giá, thì ra là muốn chờ có người mua lại toà nhà này rồi đề nghị hợp tác…  

Vương Vũ Nam im lặng chờ đợi.  

Anh gật đầu nhìn cô ấy.  

Bấy giờ cô ấy mới cười đáp: “À… tôi vừa mới mua xong vẫn chưa kịp xem thế nào. Lát nữa… chúng tôi sẽ đi nhìn thử, nếu cần tôi sẽ gọi lại cho cô”.  

Lâm Kiều Hân lập tức mừng rỡ, cảm động nói: “Tốt quá, cảm ơn cô nhiều nhé. Nếu cần cô nhớ gọi cho tôi, đảm bảo cung cấp cho cô dịch vụ tốt nhất!”  

Vương Vũ Nam khách sáo đáp lại hai câu rồi mới cúp máy.  

Trương Minh Vũ cười khổ một tiếng.  

Vi diệu thay, anh lại trở thành nhà tài trợ của Lâm Kiều Hân.  

Nếu để cô biết được chuyện này…  

Anh không khỏi bất lực lắc đầu.  

Chẳng bao lâu sau, chuông điện thoại của Vương Vũ Nam lại réo inh ỏi. Thì ra là người bên phía Trần Đại Phú chuẩn bị bàn giao lại nhà.  

Anh biết chắc chắn có sự chỉ đạo của Trần Đại Phú nên mọi chuyện mới nhanh chóng như vậy.  

“Cô đi làm thủ tục đi”, anh mỉm cười lên tiếng.  

Vương Vũ Nam kinh ngạc nhìn anh.  

Không ngờ anh lại giao cho cô ấy làm chuyện lớn như vậy.  

Một lúc lâu sau, cô ấy mới kịp lấy lại tinh thần, kích động tới mức nhảy cẫng lên: “Vâng ạ, cảm ơn anh nhiều…”  

Đến tận bây giờ cô ấy vẫn chưa biết anh tên là gì.  

Trương Minh Vũ xua tay, cô lập tức chạy đi làm thủ tục.  

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Vương Vũ Nam e dè lên tiếng: “Anh nhìn này…”  Trương Minh Vũ nhìn thoáng qua, ánh mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.  Anh im lặng một lúc rồi mới cất tiếng: “Nghe đi, mở loa ngoài”.  Cô ấy ngoan ngoãn làm theo lời anh, vừa ấn nghe máy liền bật loa ngoài.  Giọng nói khách sáo của Lâm Kiều Hân lập tức vang lên: “Chào cô, tôi là người vừa xin số điện thoại của cô. Không biết tôi có làm phiền cô không?”  Anh khẽ gật đầu.  Vương Vũ Nam nhanh trí hiểu ý anh, cười đáp: “Không đâu, cô có chuyện gì à?”  Nghe thấy thế, Lâm Kiều Hân mới dè dặt nói: “Chuyện là… tôi muốn hỏi ở chỗ cô có cần gì liên quan tới kiến trúc thiết kế gì không. Tôi làm về kiến trúc, muốn hỏi xem có cơ hội hợp tác nào hay không…”  Anh giật mình sửng sốt, vỡ lẽ ra!  Khó trách cô lại tới buổi đấu giá, thì ra là muốn chờ có người mua lại toà nhà này rồi đề nghị hợp tác…  Vương Vũ Nam im lặng chờ đợi.  Anh gật đầu nhìn cô ấy.  Bấy giờ cô ấy mới cười đáp: “À… tôi vừa mới mua xong vẫn chưa kịp xem thế nào. Lát nữa… chúng tôi sẽ đi nhìn thử, nếu cần tôi sẽ gọi lại cho cô”.  Lâm Kiều Hân lập tức mừng rỡ, cảm động nói: “Tốt quá, cảm ơn cô nhiều nhé. Nếu cần cô nhớ gọi cho tôi, đảm bảo cung cấp cho cô dịch vụ tốt nhất!”  Vương Vũ Nam khách sáo đáp lại hai câu rồi mới cúp máy.  Trương Minh Vũ cười khổ một tiếng.  Vi diệu thay, anh lại trở thành nhà tài trợ của Lâm Kiều Hân.  Nếu để cô biết được chuyện này…  Anh không khỏi bất lực lắc đầu.  Chẳng bao lâu sau, chuông điện thoại của Vương Vũ Nam lại réo inh ỏi. Thì ra là người bên phía Trần Đại Phú chuẩn bị bàn giao lại nhà.  Anh biết chắc chắn có sự chỉ đạo của Trần Đại Phú nên mọi chuyện mới nhanh chóng như vậy.  “Cô đi làm thủ tục đi”, anh mỉm cười lên tiếng.  Vương Vũ Nam kinh ngạc nhìn anh.  Không ngờ anh lại giao cho cô ấy làm chuyện lớn như vậy.  Một lúc lâu sau, cô ấy mới kịp lấy lại tinh thần, kích động tới mức nhảy cẫng lên: “Vâng ạ, cảm ơn anh nhiều…”  Đến tận bây giờ cô ấy vẫn chưa biết anh tên là gì.  Trương Minh Vũ xua tay, cô lập tức chạy đi làm thủ tục.  

Chương 304: “Cô đi làm thủ tục đi”