Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 305: Hàn Thất Thất?
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Giải quyết xong chuyện này, anh thấy nhẹ lòng hơn hẳn. Anh chỉ hơi tiếc nuối vì không thể hoàn toàn dựa vào năng lực của chính mình. Nhưng anh cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều. Anh đang định xuống tầng ăn cơm lại nghe thấy tiếng bước chân dồn dập ở ngoài cửa. Vừa ngẩng đầu lên đã trông thấy một bóng người xinh đẹp đẩy cửa bước vào. Anh không khỏi sửng sốt. Chiếc áo khoác da màu đen, quần đùi cũng màu đen bó sát tôn lên dáng người gợi cảm. Mái tóc buông xoã trên vãi, đối phương đeo một chiếc kính râm che hơn nửa gương mặt. Trương Minh Vũ kinh ngạc cau mày: “Cô là…” Giọng nói kiêu ngạo vang lên: “Sao thế? Không nhận ra tôi nữa à?” Giọng nói này… Anh ngẩn người. Hàn Thất Thất? Nghĩ tới đây, anh lập tức trợn tròn mắt, vẻ mặt khó tin. Cô ta tháo kính xuống, đắc ý cười nói: “Tôi còn tưởng anh quên tôi nhanh thế chứ!” Gương mặt không còn bị kính râm che lấp lộ ra ngũ quan xinh xắn. Anh giật này mình. Cô ta không còn mặc mấy bộ quần áo loè loẹt, cũng không trang điểm đậm như trước nữa. Mái tóc cũng trở về màu đen bình thường! Nhan sắc của cô ta lập tức tăng cao! Tuy vẫn còn nhỏ tuổi nhưng cô ta cũng chẳng thua kém Lâm Kiều Hân bao nhiêu. Anh trợn tròn mắt hỏi: “Sao… sao cô…” Hàn Thất Thất bực bội lườm anh: “Tại anh đấy. Rốt cuộc anh đã cho bố tôi uống thuốc gì vậy hả?” “Hôm qua tôi vừa về đã nhất quyết bắt tôi phải nhuộm lại thành tóc đen, còn không cho tôi trang điểm, nói là anh không thích!” “Tôi thật…” Anh có thể nhìn ra được, cô ta đang rất bất lực. Anh cũng sợ ngây người, ánh mắt mờ mịt. Một lúc sau, anh mới lấy lại được tinh thần. Trông thấy cô ta ăn mặc bình thường như vậy, anh chợt có một cảm giác vô cùng kỳ quái.
Giải quyết xong chuyện này, anh thấy nhẹ lòng hơn hẳn. Anh chỉ hơi tiếc nuối vì không thể hoàn toàn dựa vào năng lực của chính mình.
Nhưng anh cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều.
Anh đang định xuống tầng ăn cơm lại nghe thấy tiếng bước chân dồn dập ở ngoài cửa.
Vừa ngẩng đầu lên đã trông thấy một bóng người xinh đẹp đẩy cửa bước vào.
Anh không khỏi sửng sốt.
Chiếc áo khoác da màu đen, quần đùi cũng màu đen bó sát tôn lên dáng người gợi cảm.
Mái tóc buông xoã trên vãi, đối phương đeo một chiếc kính râm che hơn nửa gương mặt.
Trương Minh Vũ kinh ngạc cau mày: “Cô là…”
Giọng nói kiêu ngạo vang lên: “Sao thế? Không nhận ra tôi nữa à?”
Giọng nói này…
Anh ngẩn người.
Hàn Thất Thất?
Nghĩ tới đây, anh lập tức trợn tròn mắt, vẻ mặt khó tin.
Cô ta tháo kính xuống, đắc ý cười nói: “Tôi còn tưởng anh quên tôi nhanh thế chứ!”
Gương mặt không còn bị kính râm che lấp lộ ra ngũ quan xinh xắn.
Anh giật này mình.
Cô ta không còn mặc mấy bộ quần áo loè loẹt, cũng không trang điểm đậm như trước nữa.
Mái tóc cũng trở về màu đen bình thường!
Nhan sắc của cô ta lập tức tăng cao!
Tuy vẫn còn nhỏ tuổi nhưng cô ta cũng chẳng thua kém Lâm Kiều Hân bao nhiêu.
Anh trợn tròn mắt hỏi: “Sao… sao cô…”
Hàn Thất Thất bực bội lườm anh: “Tại anh đấy. Rốt cuộc anh đã cho bố tôi uống thuốc gì vậy hả?”
“Hôm qua tôi vừa về đã nhất quyết bắt tôi phải nhuộm lại thành tóc đen, còn không cho tôi trang điểm, nói là anh không thích!”
“Tôi thật…”
Anh có thể nhìn ra được, cô ta đang rất bất lực.
Anh cũng sợ ngây người, ánh mắt mờ mịt.
Một lúc sau, anh mới lấy lại được tinh thần.
Trông thấy cô ta ăn mặc bình thường như vậy, anh chợt có một cảm giác vô cùng kỳ quái.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Giải quyết xong chuyện này, anh thấy nhẹ lòng hơn hẳn. Anh chỉ hơi tiếc nuối vì không thể hoàn toàn dựa vào năng lực của chính mình. Nhưng anh cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều. Anh đang định xuống tầng ăn cơm lại nghe thấy tiếng bước chân dồn dập ở ngoài cửa. Vừa ngẩng đầu lên đã trông thấy một bóng người xinh đẹp đẩy cửa bước vào. Anh không khỏi sửng sốt. Chiếc áo khoác da màu đen, quần đùi cũng màu đen bó sát tôn lên dáng người gợi cảm. Mái tóc buông xoã trên vãi, đối phương đeo một chiếc kính râm che hơn nửa gương mặt. Trương Minh Vũ kinh ngạc cau mày: “Cô là…” Giọng nói kiêu ngạo vang lên: “Sao thế? Không nhận ra tôi nữa à?” Giọng nói này… Anh ngẩn người. Hàn Thất Thất? Nghĩ tới đây, anh lập tức trợn tròn mắt, vẻ mặt khó tin. Cô ta tháo kính xuống, đắc ý cười nói: “Tôi còn tưởng anh quên tôi nhanh thế chứ!” Gương mặt không còn bị kính râm che lấp lộ ra ngũ quan xinh xắn. Anh giật này mình. Cô ta không còn mặc mấy bộ quần áo loè loẹt, cũng không trang điểm đậm như trước nữa. Mái tóc cũng trở về màu đen bình thường! Nhan sắc của cô ta lập tức tăng cao! Tuy vẫn còn nhỏ tuổi nhưng cô ta cũng chẳng thua kém Lâm Kiều Hân bao nhiêu. Anh trợn tròn mắt hỏi: “Sao… sao cô…” Hàn Thất Thất bực bội lườm anh: “Tại anh đấy. Rốt cuộc anh đã cho bố tôi uống thuốc gì vậy hả?” “Hôm qua tôi vừa về đã nhất quyết bắt tôi phải nhuộm lại thành tóc đen, còn không cho tôi trang điểm, nói là anh không thích!” “Tôi thật…” Anh có thể nhìn ra được, cô ta đang rất bất lực. Anh cũng sợ ngây người, ánh mắt mờ mịt. Một lúc sau, anh mới lấy lại được tinh thần. Trông thấy cô ta ăn mặc bình thường như vậy, anh chợt có một cảm giác vô cùng kỳ quái.