Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 352: “Quy tắc gì?”
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ bất đắc dĩ lắc đầu, lại lần nữa quét mắt nhìn quanh, lần này nhận ra được khá nhiều gương mặt quen thuộc. Dịch Thanh Tùng, Lý Tuấn Nhất, Triệu Khoát, có cả Hà Gia Hoa. Mấy cậu ấm nhà giàu anh biết đều có mặt đầy đủ, cộng với cả đống người chưa từng gặp mặt khác. Hàn Thất Thất bắt đầu lầm bầm kể khổ. Trương Minh Vũ chỉ cười cười phụ họa. Lòng anh lúc này đang vô cùng tò mò, không biết rốt cuộc Tô Mang lên kia là để gặp người bạn nào. Người chủ khách sạn này sao? Ngay lúc Trương Minh Vũ đang tò mò suy tư, một giọng nói châm chọc bỗng vang lên: "Thất Thất à, em bảo anh phải nói em sao đây". "Đây là đâu mà cũng dám mang bạn trai tới?" "Em... điên rồi chắc?" Trương Minh Vũ sửng sốt. Khi ngẩng đầu nhìn lên, anh thấy Triệu Khoát đang giễu cợt nhìn chòng chọc vào mình, chậm rãi đi tới!Hàn Thất Thất không chút do dự phản bác lại: “Này anh Triệu, đến chuyện của anh anh còn chưa giải quyết nổi đâu. Sao cứ phải chõ mũi vào chuyện của tôi làm gì?” Triệu Khoát bật cười đáp: “Đây là anh quan tâm em mà Thất Thất. Chẳng lẽ em không biết quy tắc ở đây là gì sao? Quy tắc? Cô ta giật mình, nghi hoặc hỏi: “Quy tắc gì?” Lại có một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Cô chủ Hàn à, chủ khách sạn này đã ra văn bản quy định rõ ràng, mỗi một người đứng đầu gia tộc chỉ có thể dẫn theo một người tham dự!” “Nhà họ Hàn các cô lại dẫn theo hai người, đây là vi phạm quy tắc!” Giọng điệu của đối phương tràn ngập trào phúng. Trương Minh Vũ ngẩng đầu lên xem thử mới phát hiện người tới là Dịch Thanh Tùng. Hiển nhiên hắn ta đứng về phe Triệu Khoát. Hàn Thất Thất không khỏi kinh ngạc. Anh cũng khó hiểu nhìn hắn ta. Anh không hề biết tới quy tắc này. Thế nhưng dù sao người dẫn anh vào cũng là Tô Mang, chẳng liên quan gì tới Hàn Thất Thất cả. Cô ta tức giận trừng mắt, kiêu ngạo nói: “Bà đây thích thế, liên quan quái gì tới anh?” “Cô…” Dịch Thanh Tùng lập tức nghẹn họng. Hắn ta có thể khiêu khích Trương Minh Vũ. Thế nhưng nếu là đối đầu với Hàn Thất Thất, hắn ta vẫn không có gan lớn như vậy.
Trương Minh Vũ bất đắc dĩ lắc đầu, lại lần nữa quét mắt nhìn quanh, lần này nhận ra được khá nhiều gương mặt quen thuộc.
Dịch Thanh Tùng, Lý Tuấn Nhất, Triệu Khoát, có cả Hà Gia Hoa.
Mấy cậu ấm nhà giàu anh biết đều có mặt đầy đủ, cộng với cả đống người chưa từng gặp mặt khác.
Hàn Thất Thất bắt đầu lầm bầm kể khổ.
Trương Minh Vũ chỉ cười cười phụ họa.
Lòng anh lúc này đang vô cùng tò mò, không biết rốt cuộc Tô Mang lên kia là để gặp người bạn nào.
Người chủ khách sạn này sao?
Ngay lúc Trương Minh Vũ đang tò mò suy tư, một giọng nói châm chọc bỗng vang lên: "Thất Thất à, em bảo anh phải nói em sao đây".
"Đây là đâu mà cũng dám mang bạn trai tới?"
"Em... điên rồi chắc?"
Trương Minh Vũ sửng sốt.
Khi ngẩng đầu nhìn lên, anh thấy Triệu Khoát đang giễu cợt nhìn chòng chọc vào mình, chậm rãi đi tới!
Hàn Thất Thất không chút do dự phản bác lại: “Này anh Triệu, đến chuyện của anh anh còn chưa giải quyết nổi đâu. Sao cứ phải chõ mũi vào chuyện của tôi làm gì?”
Triệu Khoát bật cười đáp: “Đây là anh quan tâm em mà Thất Thất. Chẳng lẽ em không biết quy tắc ở đây là gì sao?
Quy tắc?
Cô ta giật mình, nghi hoặc hỏi: “Quy tắc gì?”
Lại có một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Cô chủ Hàn à, chủ khách sạn này đã ra văn bản quy định rõ ràng, mỗi một người đứng đầu gia tộc chỉ có thể dẫn theo một người tham dự!”
“Nhà họ Hàn các cô lại dẫn theo hai người, đây là vi phạm quy tắc!”
Giọng điệu của đối phương tràn ngập trào phúng.
Trương Minh Vũ ngẩng đầu lên xem thử mới phát hiện người tới là Dịch Thanh Tùng.
Hiển nhiên hắn ta đứng về phe Triệu Khoát.
Hàn Thất Thất không khỏi kinh ngạc.
Anh cũng khó hiểu nhìn hắn ta.
Anh không hề biết tới quy tắc này.
Thế nhưng dù sao người dẫn anh vào cũng là Tô Mang, chẳng liên quan gì tới Hàn Thất Thất cả.
Cô ta tức giận trừng mắt, kiêu ngạo nói: “Bà đây thích thế, liên quan quái gì tới anh?”
“Cô…”
Dịch Thanh Tùng lập tức nghẹn họng.
Hắn ta có thể khiêu khích Trương Minh Vũ.
Thế nhưng nếu là đối đầu với Hàn Thất Thất, hắn ta vẫn không có gan lớn như vậy.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ bất đắc dĩ lắc đầu, lại lần nữa quét mắt nhìn quanh, lần này nhận ra được khá nhiều gương mặt quen thuộc. Dịch Thanh Tùng, Lý Tuấn Nhất, Triệu Khoát, có cả Hà Gia Hoa. Mấy cậu ấm nhà giàu anh biết đều có mặt đầy đủ, cộng với cả đống người chưa từng gặp mặt khác. Hàn Thất Thất bắt đầu lầm bầm kể khổ. Trương Minh Vũ chỉ cười cười phụ họa. Lòng anh lúc này đang vô cùng tò mò, không biết rốt cuộc Tô Mang lên kia là để gặp người bạn nào. Người chủ khách sạn này sao? Ngay lúc Trương Minh Vũ đang tò mò suy tư, một giọng nói châm chọc bỗng vang lên: "Thất Thất à, em bảo anh phải nói em sao đây". "Đây là đâu mà cũng dám mang bạn trai tới?" "Em... điên rồi chắc?" Trương Minh Vũ sửng sốt. Khi ngẩng đầu nhìn lên, anh thấy Triệu Khoát đang giễu cợt nhìn chòng chọc vào mình, chậm rãi đi tới!Hàn Thất Thất không chút do dự phản bác lại: “Này anh Triệu, đến chuyện của anh anh còn chưa giải quyết nổi đâu. Sao cứ phải chõ mũi vào chuyện của tôi làm gì?” Triệu Khoát bật cười đáp: “Đây là anh quan tâm em mà Thất Thất. Chẳng lẽ em không biết quy tắc ở đây là gì sao? Quy tắc? Cô ta giật mình, nghi hoặc hỏi: “Quy tắc gì?” Lại có một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Cô chủ Hàn à, chủ khách sạn này đã ra văn bản quy định rõ ràng, mỗi một người đứng đầu gia tộc chỉ có thể dẫn theo một người tham dự!” “Nhà họ Hàn các cô lại dẫn theo hai người, đây là vi phạm quy tắc!” Giọng điệu của đối phương tràn ngập trào phúng. Trương Minh Vũ ngẩng đầu lên xem thử mới phát hiện người tới là Dịch Thanh Tùng. Hiển nhiên hắn ta đứng về phe Triệu Khoát. Hàn Thất Thất không khỏi kinh ngạc. Anh cũng khó hiểu nhìn hắn ta. Anh không hề biết tới quy tắc này. Thế nhưng dù sao người dẫn anh vào cũng là Tô Mang, chẳng liên quan gì tới Hàn Thất Thất cả. Cô ta tức giận trừng mắt, kiêu ngạo nói: “Bà đây thích thế, liên quan quái gì tới anh?” “Cô…” Dịch Thanh Tùng lập tức nghẹn họng. Hắn ta có thể khiêu khích Trương Minh Vũ. Thế nhưng nếu là đối đầu với Hàn Thất Thất, hắn ta vẫn không có gan lớn như vậy.