Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 353: Ai cũng ngạc nhìn dòm ngó!

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Bởi nhà họ Dịch thua xa nhà họ Hàn.  Không ít người bắt đầu chú ý tới mấy người họ, đám thanh niên trong sảnh nhao nhao quay sang hóng hớt.  Thế nhưng không có lấy một bóng dáng của người lớn.  Đúng lúc này, lại có một giọng nói châm chọc khác vang lên: “Cô Hàn làm vậy là gây rắc rối cho bác Hàn rồi”.  “Cô không để bụng, nhưng mà rất có khả năng bác Hàn cũng sẽ bị cô ảnh hưởng đấy”.  “Cô phải biết là buổi gặp gỡ hôm nay vô cùng nhạy cảm…”  Hà Gia Hoa cười lạnh bước tới, trên sống mũi vẫn còn băng bó.  Trương Minh Vũ sửng sốt.  Khá lắm, ba kẻ thù một mất một còn của anh đều có mặt…  Trong mắt Hàn Thất Thất hiện lên vẻ lo lắng.  Quả thực cô ta có nghe nói tới chuyện thanh trừng, thế nhưng không hề biết rõ ngọn ngành câu chuyện.  Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, rõ ràng Trương Minh Vũ cũng không phải do cô ta đưa tới…  Vậy thì còn phải sợ sệt cái gì?  Cô ta hừ lạnh một tiếng, cất cao giọng quát: “Anh bị điếc à? Bà đây nói là bà thích thế, anh quản được chắc?”  Trương Minh Vũ cũng không nhịn được cười.  Đấu võ mồm với Hàn Thất Thất chính là tự tìm đường chết.  Hà Gia Hoa nheo mắt lại, cuối cùng đành phải nhẫn nhịn.  Cô ta là người mà bọn họ không thể đắc tội.  Nhưng vẻ mặt tươi cười của Trương Minh Vũ lại chọc giận ba người họ.  Hà Gia Hoa lạnh giọng quát: “Trương Minh Vũ, mày cười cái gì?”  Anh ngẩn người.  Nhanh như vậy đã tới kiếm chuyện với anh rồi sao?  Anh bật cười đáp: “Anh Hà chỉ nhớ cái ăn không nhớ bị đánh à? Anh dám khiêu khích tôi nữa hả? Hết đau mũi rồi à?”  Nghe thấy thế, hắn vô thức che kín mũi lại.  Hôm nay khi bị ngã trên sân khấu, xương mũi của hắn đã bị gãy!  Lời nói này của anh khiến đám người xung quanh lập tức xôn xao hẳn lên!  Ai cũng ngạc nhìn dòm ngó!  Bọn họ tò mò không biết rốt cuộc anh là ai mà dám đánh Hà Gia Hoa!  Sắc mặt hắn trở nên tối sầm.

Bởi nhà họ Dịch thua xa nhà họ Hàn.  

Không ít người bắt đầu chú ý tới mấy người họ, đám thanh niên trong sảnh nhao nhao quay sang hóng hớt.  

Thế nhưng không có lấy một bóng dáng của người lớn.  

Đúng lúc này, lại có một giọng nói châm chọc khác vang lên: “Cô Hàn làm vậy là gây rắc rối cho bác Hàn rồi”.  

“Cô không để bụng, nhưng mà rất có khả năng bác Hàn cũng sẽ bị cô ảnh hưởng đấy”.  

“Cô phải biết là buổi gặp gỡ hôm nay vô cùng nhạy cảm…”  

Hà Gia Hoa cười lạnh bước tới, trên sống mũi vẫn còn băng bó.  

Trương Minh Vũ sửng sốt.  

Khá lắm, ba kẻ thù một mất một còn của anh đều có mặt…  

Trong mắt Hàn Thất Thất hiện lên vẻ lo lắng.  

Quả thực cô ta có nghe nói tới chuyện thanh trừng, thế nhưng không hề biết rõ ngọn ngành câu chuyện.  

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, rõ ràng Trương Minh Vũ cũng không phải do cô ta đưa tới…  

Vậy thì còn phải sợ sệt cái gì?  

Cô ta hừ lạnh một tiếng, cất cao giọng quát: “Anh bị điếc à? Bà đây nói là bà thích thế, anh quản được chắc?”  

Trương Minh Vũ cũng không nhịn được cười.  

Đấu võ mồm với Hàn Thất Thất chính là tự tìm đường chết.  

Hà Gia Hoa nheo mắt lại, cuối cùng đành phải nhẫn nhịn.  

Cô ta là người mà bọn họ không thể đắc tội.  

Nhưng vẻ mặt tươi cười của Trương Minh Vũ lại chọc giận ba người họ.  

Hà Gia Hoa lạnh giọng quát: “Trương Minh Vũ, mày cười cái gì?”  

Anh ngẩn người.  

Nhanh như vậy đã tới kiếm chuyện với anh rồi sao?  

Anh bật cười đáp: “Anh Hà chỉ nhớ cái ăn không nhớ bị đánh à? Anh dám khiêu khích tôi nữa hả? Hết đau mũi rồi à?”  

Nghe thấy thế, hắn vô thức che kín mũi lại.  

Hôm nay khi bị ngã trên sân khấu, xương mũi của hắn đã bị gãy!  

Lời nói này của anh khiến đám người xung quanh lập tức xôn xao hẳn lên!  

Ai cũng ngạc nhìn dòm ngó!  

Bọn họ tò mò không biết rốt cuộc anh là ai mà dám đánh Hà Gia Hoa!  

Sắc mặt hắn trở nên tối sầm.

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Bởi nhà họ Dịch thua xa nhà họ Hàn.  Không ít người bắt đầu chú ý tới mấy người họ, đám thanh niên trong sảnh nhao nhao quay sang hóng hớt.  Thế nhưng không có lấy một bóng dáng của người lớn.  Đúng lúc này, lại có một giọng nói châm chọc khác vang lên: “Cô Hàn làm vậy là gây rắc rối cho bác Hàn rồi”.  “Cô không để bụng, nhưng mà rất có khả năng bác Hàn cũng sẽ bị cô ảnh hưởng đấy”.  “Cô phải biết là buổi gặp gỡ hôm nay vô cùng nhạy cảm…”  Hà Gia Hoa cười lạnh bước tới, trên sống mũi vẫn còn băng bó.  Trương Minh Vũ sửng sốt.  Khá lắm, ba kẻ thù một mất một còn của anh đều có mặt…  Trong mắt Hàn Thất Thất hiện lên vẻ lo lắng.  Quả thực cô ta có nghe nói tới chuyện thanh trừng, thế nhưng không hề biết rõ ngọn ngành câu chuyện.  Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, rõ ràng Trương Minh Vũ cũng không phải do cô ta đưa tới…  Vậy thì còn phải sợ sệt cái gì?  Cô ta hừ lạnh một tiếng, cất cao giọng quát: “Anh bị điếc à? Bà đây nói là bà thích thế, anh quản được chắc?”  Trương Minh Vũ cũng không nhịn được cười.  Đấu võ mồm với Hàn Thất Thất chính là tự tìm đường chết.  Hà Gia Hoa nheo mắt lại, cuối cùng đành phải nhẫn nhịn.  Cô ta là người mà bọn họ không thể đắc tội.  Nhưng vẻ mặt tươi cười của Trương Minh Vũ lại chọc giận ba người họ.  Hà Gia Hoa lạnh giọng quát: “Trương Minh Vũ, mày cười cái gì?”  Anh ngẩn người.  Nhanh như vậy đã tới kiếm chuyện với anh rồi sao?  Anh bật cười đáp: “Anh Hà chỉ nhớ cái ăn không nhớ bị đánh à? Anh dám khiêu khích tôi nữa hả? Hết đau mũi rồi à?”  Nghe thấy thế, hắn vô thức che kín mũi lại.  Hôm nay khi bị ngã trên sân khấu, xương mũi của hắn đã bị gãy!  Lời nói này của anh khiến đám người xung quanh lập tức xôn xao hẳn lên!  Ai cũng ngạc nhìn dòm ngó!  Bọn họ tò mò không biết rốt cuộc anh là ai mà dám đánh Hà Gia Hoa!  Sắc mặt hắn trở nên tối sầm.

Chương 353: Ai cũng ngạc nhìn dòm ngó!