Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 408: Một mình đấu lại ba người luôn!"
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bốp! "Á!" Tóc vàng kêu lên thất thanh, cả người ngã về sau! Tên côn đồ cũng sững sờ! Trương Minh Vũ cười ngoác miệng, nói: "Cảm ơn nha!" Nói xong, mắt anh lóe lên tia rét lạnh!Trương Minh Vũ lại giơ chân giẫm thật mạnh lên chân của tên côn đồ! "A!" Tên côn đồ kêu gào thảm thiết! Trương Minh Vũ cũng nhân cơ hội này thoát ra! Anh xoay người lại, lên gối! Bụp! Thoáng chốc, tên côn đồ chợt im bặt! Tròng mắt như sắp rơi ra ngoài! Cơn đau thấu tim làm hắn ta không thở nổi! Chỗ trí mạng của đàn ông đau buốt! Trương Minh Vũ đẩy nhẹ, tên côn đồ té thẳng xuống đất. Đánh nhau thôi mà, cần gì quy tắc? Cứ thắng là được! Trương Minh Vũ cảm thấy sau trận đánh này, hình như mình lại trưởng thành hơn nhiều. Anh quay đầu, cảnh tượng đẹp đến mức làm ba người phải kinh ngạc! Mặc dù Hàn Thất Thất biết Trương Minh Vũ rất giỏi nhưng không ngờ trong thời khắc nguy cấp thế này, anh vẫn có thể phản đòn! Mắt Vương Vũ Nam sáng rỡ. Chu Vân Phong choáng váng! Kế hoạch ấp ủ lâu như vậy, mới thế đã kết thúc rồi? Ngay sau đó, trong nháy mắt, mặt Chu Vân Phong sầm xuống, phẫn nộ ngẩng đầu nhìn về phía xa xa! Ba tên côn đồ nằm dưới đất đang giãy dụa vì đau. Hàn Thất Thất không còn do dự nữa, sau khi cố thoát ra, cô ta xông ra ngoài, mừng rỡ nói: "Tuyệt đó! Làm tôi giật mình, tôi còn tưởng anh sắp ngoẻo rồi chứ!" Nụ cười của Trương Minh Vũ chợt tắt. Ngoẻo…
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Bốp!
"Á!"
Tóc vàng kêu lên thất thanh, cả người ngã về sau!
Tên côn đồ cũng sững sờ!
Trương Minh Vũ cười ngoác miệng, nói: "Cảm ơn nha!"
Nói xong, mắt anh lóe lên tia rét lạnh!
Trương Minh Vũ lại giơ chân giẫm thật mạnh lên chân của tên côn đồ!
"A!"
Tên côn đồ kêu gào thảm thiết!
Trương Minh Vũ cũng nhân cơ hội này thoát ra!
Anh xoay người lại, lên gối!
Bụp!
Thoáng chốc, tên côn đồ chợt im bặt!
Tròng mắt như sắp rơi ra ngoài!
Cơn đau thấu tim làm hắn ta không thở nổi!
Chỗ trí mạng của đàn ông đau buốt!
Trương Minh Vũ đẩy nhẹ, tên côn đồ té thẳng xuống đất.
Đánh nhau thôi mà, cần gì quy tắc?
Cứ thắng là được!
Trương Minh Vũ cảm thấy sau trận đánh này, hình như mình lại trưởng thành hơn nhiều.
Anh quay đầu, cảnh tượng đẹp đến mức làm ba người phải kinh ngạc!
Mặc dù Hàn Thất Thất biết Trương Minh Vũ rất giỏi nhưng không ngờ trong thời khắc nguy cấp thế này, anh vẫn có thể phản đòn!
Mắt Vương Vũ Nam sáng rỡ.
Chu Vân Phong choáng váng!
Kế hoạch ấp ủ lâu như vậy, mới thế đã kết thúc rồi?
Ngay sau đó, trong nháy mắt, mặt Chu Vân Phong sầm xuống, phẫn nộ ngẩng đầu nhìn về phía xa xa!
Ba tên côn đồ nằm dưới đất đang giãy dụa vì đau.
Hàn Thất Thất không còn do dự nữa, sau khi cố thoát ra, cô ta xông ra ngoài, mừng rỡ nói: "Tuyệt đó! Làm tôi giật mình, tôi còn tưởng anh sắp ngoẻo rồi chứ!"
Nụ cười của Trương Minh Vũ chợt tắt.
Ngoẻo…
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bốp! "Á!" Tóc vàng kêu lên thất thanh, cả người ngã về sau! Tên côn đồ cũng sững sờ! Trương Minh Vũ cười ngoác miệng, nói: "Cảm ơn nha!" Nói xong, mắt anh lóe lên tia rét lạnh!Trương Minh Vũ lại giơ chân giẫm thật mạnh lên chân của tên côn đồ! "A!" Tên côn đồ kêu gào thảm thiết! Trương Minh Vũ cũng nhân cơ hội này thoát ra! Anh xoay người lại, lên gối! Bụp! Thoáng chốc, tên côn đồ chợt im bặt! Tròng mắt như sắp rơi ra ngoài! Cơn đau thấu tim làm hắn ta không thở nổi! Chỗ trí mạng của đàn ông đau buốt! Trương Minh Vũ đẩy nhẹ, tên côn đồ té thẳng xuống đất. Đánh nhau thôi mà, cần gì quy tắc? Cứ thắng là được! Trương Minh Vũ cảm thấy sau trận đánh này, hình như mình lại trưởng thành hơn nhiều. Anh quay đầu, cảnh tượng đẹp đến mức làm ba người phải kinh ngạc! Mặc dù Hàn Thất Thất biết Trương Minh Vũ rất giỏi nhưng không ngờ trong thời khắc nguy cấp thế này, anh vẫn có thể phản đòn! Mắt Vương Vũ Nam sáng rỡ. Chu Vân Phong choáng váng! Kế hoạch ấp ủ lâu như vậy, mới thế đã kết thúc rồi? Ngay sau đó, trong nháy mắt, mặt Chu Vân Phong sầm xuống, phẫn nộ ngẩng đầu nhìn về phía xa xa! Ba tên côn đồ nằm dưới đất đang giãy dụa vì đau. Hàn Thất Thất không còn do dự nữa, sau khi cố thoát ra, cô ta xông ra ngoài, mừng rỡ nói: "Tuyệt đó! Làm tôi giật mình, tôi còn tưởng anh sắp ngoẻo rồi chứ!" Nụ cười của Trương Minh Vũ chợt tắt. Ngoẻo…