Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 409: "Mày có vấn đề hay tao có vấn đề?"
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Dù gì dân cao thủ như Long Tam mới là mục tiêu của Trương Minh Vũ! Trương Minh Vũ cười ha ha, nói: "Ăn may thôi”. Mặt Chu Vân Phong âm u, lại nháy mắt ra hiệu cho Tóc vàng! Tóc vàng đứng dậy, giận dữ hét lên: "Dám đánh tao hả? Mẹ nó hôm nay mày chết chắc!" Nói xong, hắn ta lấy điện thoại ra. "Đại ca! Em bị người ta đánh! Anh sang đây giúp em nhanh đi!" Tóc vàng phẫn nộ nói. Chẳng mấy chốc, bên kia đồng ý, Tóc vàng cúp máy rồi nhìn Chu Vân Phong. Chu Vân Phong thở phào nhẹ nhõm. Tóc vàng cũng ngẩng đầu lên cười mỉa, tức tối nói: "Nhóc con, mày đừng hòng chạy!" Càng ngày càng nhiều người đứng lại xem. Nhưng Trương Minh Vũ cứ có cảm giác bất an. Anh đại nào sắp tới thật hả? Suy nghĩ một lúc, cảm giác bất an trong lòng Trương Minh Vũ lại mãnh liệt hơn. Không được, không thể chờ! Mắt Trương Minh Vũ loé lên, cân nhắc: "Tao không đi, chẳng lẽ đợi người của mày đến đánh tao?" "Mày có vấn đề hay tao có vấn đề?" Vừa dứt lời, anh đi thẳng về phía trước. Hàn Thất Thất và Vương Vũ Nam đi sát theo sau. Chu Vân Phong sốt ruột, nháy mắt ra hiệu liên tục! Tóc vàng phẫn nộ nói: "Nhóc con! Nếu mày còn là đàn ông thì mẹ nó đừng trốn!" Trương Minh Vũ cười nói: "Tao cần phải chứng minh cho mày biết tao có phải đàn ông hay không à?" "Mẹ nó!" Tóc vàng tức điên mắng mỏ, lại cầm dao vọt lên! Trương Minh Vũ phản xạ nhanh, giơ chân sang đạp! Tóc vàng lại ngã đập xuống đất, vẻ mặt sốt ruột cực kỳ! Trương Minh Vũ lại dứt khoát dẫn hai cô gái đi. Chu Vân Phong cắn chặt răng, cuối cùng cũng chỉ có thể đi theo! Trương Minh Vũ nhìn xung quanh. Mặc dù không phát hiện thấy nguy hiểm gì nhưng sao lòng anh cứ thấy lo lắng nôn nao. Chốn thị phi, không nên ở lại quá lâu! Sau khi xác định không có bóng dáng của Long Tam, Trương Minh Vũ dẫn hai cô gái men theo rìa đường ra ngoài. Chu Vân Phong vội vã đuổi theo, yên lặng đi bên cạnh Hàn Thất Thất.
Dù gì dân cao thủ như Long Tam mới là mục tiêu của Trương Minh Vũ!
Trương Minh Vũ cười ha ha, nói: "Ăn may thôi”.
Mặt Chu Vân Phong âm u, lại nháy mắt ra hiệu cho Tóc vàng!
Tóc vàng đứng dậy, giận dữ hét lên: "Dám đánh tao hả? Mẹ nó hôm nay mày chết chắc!"
Nói xong, hắn ta lấy điện thoại ra.
"Đại ca! Em bị người ta đánh! Anh sang đây giúp em nhanh đi!"
Tóc vàng phẫn nộ nói.
Chẳng mấy chốc, bên kia đồng ý, Tóc vàng cúp máy rồi nhìn Chu Vân Phong.
Chu Vân Phong thở phào nhẹ nhõm.
Tóc vàng cũng ngẩng đầu lên cười mỉa, tức tối nói: "Nhóc con, mày đừng hòng chạy!"
Càng ngày càng nhiều người đứng lại xem.
Nhưng Trương Minh Vũ cứ có cảm giác bất an.
Anh đại nào sắp tới thật hả?
Suy nghĩ một lúc, cảm giác bất an trong lòng Trương Minh Vũ lại mãnh liệt hơn.
Không được, không thể chờ!
Mắt Trương Minh Vũ loé lên, cân nhắc: "Tao không đi, chẳng lẽ đợi người của mày đến đánh tao?"
"Mày có vấn đề hay tao có vấn đề?"
Vừa dứt lời, anh đi thẳng về phía trước.
Hàn Thất Thất và Vương Vũ Nam đi sát theo sau.
Chu Vân Phong sốt ruột, nháy mắt ra hiệu liên tục!
Tóc vàng phẫn nộ nói: "Nhóc con! Nếu mày còn là đàn ông thì mẹ nó đừng trốn!"
Trương Minh Vũ cười nói: "Tao cần phải chứng minh cho mày biết tao có phải đàn ông hay không à?"
"Mẹ nó!"
Tóc vàng tức điên mắng mỏ, lại cầm dao vọt lên!
Trương Minh Vũ phản xạ nhanh, giơ chân sang đạp!
Tóc vàng lại ngã đập xuống đất, vẻ mặt sốt ruột cực kỳ!
Trương Minh Vũ lại dứt khoát dẫn hai cô gái đi.
Chu Vân Phong cắn chặt răng, cuối cùng cũng chỉ có thể đi theo!
Trương Minh Vũ nhìn xung quanh.
Mặc dù không phát hiện thấy nguy hiểm gì nhưng sao lòng anh cứ thấy lo lắng nôn nao.
Chốn thị phi, không nên ở lại quá lâu!
Sau khi xác định không có bóng dáng của Long Tam, Trương Minh Vũ dẫn hai cô gái men theo rìa đường ra ngoài.
Chu Vân Phong vội vã đuổi theo, yên lặng đi bên cạnh Hàn Thất Thất.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Dù gì dân cao thủ như Long Tam mới là mục tiêu của Trương Minh Vũ! Trương Minh Vũ cười ha ha, nói: "Ăn may thôi”. Mặt Chu Vân Phong âm u, lại nháy mắt ra hiệu cho Tóc vàng! Tóc vàng đứng dậy, giận dữ hét lên: "Dám đánh tao hả? Mẹ nó hôm nay mày chết chắc!" Nói xong, hắn ta lấy điện thoại ra. "Đại ca! Em bị người ta đánh! Anh sang đây giúp em nhanh đi!" Tóc vàng phẫn nộ nói. Chẳng mấy chốc, bên kia đồng ý, Tóc vàng cúp máy rồi nhìn Chu Vân Phong. Chu Vân Phong thở phào nhẹ nhõm. Tóc vàng cũng ngẩng đầu lên cười mỉa, tức tối nói: "Nhóc con, mày đừng hòng chạy!" Càng ngày càng nhiều người đứng lại xem. Nhưng Trương Minh Vũ cứ có cảm giác bất an. Anh đại nào sắp tới thật hả? Suy nghĩ một lúc, cảm giác bất an trong lòng Trương Minh Vũ lại mãnh liệt hơn. Không được, không thể chờ! Mắt Trương Minh Vũ loé lên, cân nhắc: "Tao không đi, chẳng lẽ đợi người của mày đến đánh tao?" "Mày có vấn đề hay tao có vấn đề?" Vừa dứt lời, anh đi thẳng về phía trước. Hàn Thất Thất và Vương Vũ Nam đi sát theo sau. Chu Vân Phong sốt ruột, nháy mắt ra hiệu liên tục! Tóc vàng phẫn nộ nói: "Nhóc con! Nếu mày còn là đàn ông thì mẹ nó đừng trốn!" Trương Minh Vũ cười nói: "Tao cần phải chứng minh cho mày biết tao có phải đàn ông hay không à?" "Mẹ nó!" Tóc vàng tức điên mắng mỏ, lại cầm dao vọt lên! Trương Minh Vũ phản xạ nhanh, giơ chân sang đạp! Tóc vàng lại ngã đập xuống đất, vẻ mặt sốt ruột cực kỳ! Trương Minh Vũ lại dứt khoát dẫn hai cô gái đi. Chu Vân Phong cắn chặt răng, cuối cùng cũng chỉ có thể đi theo! Trương Minh Vũ nhìn xung quanh. Mặc dù không phát hiện thấy nguy hiểm gì nhưng sao lòng anh cứ thấy lo lắng nôn nao. Chốn thị phi, không nên ở lại quá lâu! Sau khi xác định không có bóng dáng của Long Tam, Trương Minh Vũ dẫn hai cô gái men theo rìa đường ra ngoài. Chu Vân Phong vội vã đuổi theo, yên lặng đi bên cạnh Hàn Thất Thất.