Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 747

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Âu Dương Triết vừa chuẩn bị đánh tới, bỗng nghe được một tiếng bước chân nặng nề từ phía sau truyền đến.  Nụ cười nhạt trên môi lập tức biến mất.  Anh ta quay đầu, thấy Long Tam đã tới sát bên người.  Sao lại...  Âu Dương Triết trợn trừng mắt lên.  Nhưng anh ta còn chưa kịp nghĩ được điều gì, nắm đấm của Long Tam đã vung đến trước mặt.  Nhanh quá!  Suy nghĩ này vụt qua đầu Âu Dương Triết trong khoảnh khắc.  Anh ta không thể tránh né, đành vung cả hai tay gắng gượng đỡ đòn.  Uỳnh!  Lại một tiếng động trầm đục vang lên.  Âu Dương Triết cảm nhận được một lực mạnh kinh người vừa tác động lên cánh tay mình.  Ngay sau đó, thân thể anh ta nện mạnh xuống đất.  Phụt!  Anh ta hộc ra một ngụm máu tươi.  Âu Dương Triết kinh hãi vô cùng.  Bên cạnh Trương Minh Vũ... sao lại có dạng cao thủ đáng sợ đến thế?  Những người xung quanh đều đã ngây ra.  Âu Dương Triết cố nén cơn đau, gian nan lùi lại.  Trương Minh Vũ đã tránh sang một bên, khóe miệng nhếch lên nở một nụ cười lạnh.  Long Tam vẫn chưa dừng tay, anh ta sải bước đuổi theo Âu Dương Triết.  Âu Dương Triết đã hoảng sợ đến choáng váng cả người.  "Chú Ảnh!"  Trong thời khắc khẩn cấp, Âu Dương Triết đột nhiên quát to một tiếng.  Trương Minh Vũ nhăn mày.  Ngay sau đó, lại một bóng đen xuất hiện.  Bóng đen này lao vút về phía Long Tam hệt như một bóng ma.  Điều này...  Trương Minh Vũ nhìn mà sững sờ.  Đây... còn là tốc độ của con người sao?  Long Tam chau mày, lại không hề do dự, tay vung một quyền đánh về phía kẻ đang lao đến sau lưng mình.  Uỳnh!  Lại một tiếng va chạm trầm đục vang lên.  Hai người vừa chạm vào liền tách ra ngay.  Trương Minh Vũ đã lâm vào trạng thái ngây người.  Đợi khi anh tỉnh táo lại, mới phát hiện bóng đen kia đã kéo Âu Dương Triết lách qua một bên.  Nhìn lại mới thấy, tình trạng của Âu Dương Triết lúc này vô cùng thảm hại.  Bên cạnh anh ta là một bóng người bọc kín trong bộ đồ màu đen tuyền.  Không lộ một miếng da nào! 

Âu Dương Triết vừa chuẩn bị đánh tới, bỗng nghe được một tiếng bước chân nặng nề từ phía sau truyền đến.  

Nụ cười nhạt trên môi lập tức biến mất.  

Anh ta quay đầu, thấy Long Tam đã tới sát bên người.  

Sao lại...  

Âu Dương Triết trợn trừng mắt lên.  

Nhưng anh ta còn chưa kịp nghĩ được điều gì, nắm đấm của Long Tam đã vung đến trước mặt.  

Nhanh quá!  

Suy nghĩ này vụt qua đầu Âu Dương Triết trong khoảnh khắc.  

Anh ta không thể tránh né, đành vung cả hai tay gắng gượng đỡ đòn.  

Uỳnh!  

Lại một tiếng động trầm đục vang lên.  

Âu Dương Triết cảm nhận được một lực mạnh kinh người vừa tác động lên cánh tay mình.  

Ngay sau đó, thân thể anh ta nện mạnh xuống đất.  

Phụt!  

Anh ta hộc ra một ngụm máu tươi.  

Âu Dương Triết kinh hãi vô cùng.  

Bên cạnh Trương Minh Vũ... sao lại có dạng cao thủ đáng sợ đến thế?  

Những người xung quanh đều đã ngây ra.  

Âu Dương Triết cố nén cơn đau, gian nan lùi lại.  

Trương Minh Vũ đã tránh sang một bên, khóe miệng nhếch lên nở một nụ cười lạnh.  

Long Tam vẫn chưa dừng tay, anh ta sải bước đuổi theo Âu Dương Triết.  

Âu Dương Triết đã hoảng sợ đến choáng váng cả người.  

"Chú Ảnh!"  

Trong thời khắc khẩn cấp, Âu Dương Triết đột nhiên quát to một tiếng.  

Trương Minh Vũ nhăn mày.  

Ngay sau đó, lại một bóng đen xuất hiện.  

Bóng đen này lao vút về phía Long Tam hệt như một bóng ma.  

Điều này...  

Trương Minh Vũ nhìn mà sững sờ.  

Đây... còn là tốc độ của con người sao?  

Long Tam chau mày, lại không hề do dự, tay vung một quyền đánh về phía kẻ đang lao đến sau lưng mình.  

Uỳnh!  

Lại một tiếng va chạm trầm đục vang lên.  

Hai người vừa chạm vào liền tách ra ngay.  

Trương Minh Vũ đã lâm vào trạng thái ngây người.  

Đợi khi anh tỉnh táo lại, mới phát hiện bóng đen kia đã kéo Âu Dương Triết lách qua một bên.  

Nhìn lại mới thấy, tình trạng của Âu Dương Triết lúc này vô cùng thảm hại.  

Bên cạnh anh ta là một bóng người bọc kín trong bộ đồ màu đen tuyền.  

Không lộ một miếng da nào! 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Âu Dương Triết vừa chuẩn bị đánh tới, bỗng nghe được một tiếng bước chân nặng nề từ phía sau truyền đến.  Nụ cười nhạt trên môi lập tức biến mất.  Anh ta quay đầu, thấy Long Tam đã tới sát bên người.  Sao lại...  Âu Dương Triết trợn trừng mắt lên.  Nhưng anh ta còn chưa kịp nghĩ được điều gì, nắm đấm của Long Tam đã vung đến trước mặt.  Nhanh quá!  Suy nghĩ này vụt qua đầu Âu Dương Triết trong khoảnh khắc.  Anh ta không thể tránh né, đành vung cả hai tay gắng gượng đỡ đòn.  Uỳnh!  Lại một tiếng động trầm đục vang lên.  Âu Dương Triết cảm nhận được một lực mạnh kinh người vừa tác động lên cánh tay mình.  Ngay sau đó, thân thể anh ta nện mạnh xuống đất.  Phụt!  Anh ta hộc ra một ngụm máu tươi.  Âu Dương Triết kinh hãi vô cùng.  Bên cạnh Trương Minh Vũ... sao lại có dạng cao thủ đáng sợ đến thế?  Những người xung quanh đều đã ngây ra.  Âu Dương Triết cố nén cơn đau, gian nan lùi lại.  Trương Minh Vũ đã tránh sang một bên, khóe miệng nhếch lên nở một nụ cười lạnh.  Long Tam vẫn chưa dừng tay, anh ta sải bước đuổi theo Âu Dương Triết.  Âu Dương Triết đã hoảng sợ đến choáng váng cả người.  "Chú Ảnh!"  Trong thời khắc khẩn cấp, Âu Dương Triết đột nhiên quát to một tiếng.  Trương Minh Vũ nhăn mày.  Ngay sau đó, lại một bóng đen xuất hiện.  Bóng đen này lao vút về phía Long Tam hệt như một bóng ma.  Điều này...  Trương Minh Vũ nhìn mà sững sờ.  Đây... còn là tốc độ của con người sao?  Long Tam chau mày, lại không hề do dự, tay vung một quyền đánh về phía kẻ đang lao đến sau lưng mình.  Uỳnh!  Lại một tiếng va chạm trầm đục vang lên.  Hai người vừa chạm vào liền tách ra ngay.  Trương Minh Vũ đã lâm vào trạng thái ngây người.  Đợi khi anh tỉnh táo lại, mới phát hiện bóng đen kia đã kéo Âu Dương Triết lách qua một bên.  Nhìn lại mới thấy, tình trạng của Âu Dương Triết lúc này vô cùng thảm hại.  Bên cạnh anh ta là một bóng người bọc kín trong bộ đồ màu đen tuyền.  Không lộ một miếng da nào! 

Chương 747