Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 748
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Thoạt nhìn người nọ không hề cường tráng, cũng không cao lớn lắm. Nhưng người nọ chỉ đứng đó đã gây cho người khác một cảm giác vô cùng đè nén. Trương Minh Vũ chau mày, bước nhanh tới chỗ Long Tam, lòng cực kì khẩn trương. Quả là khó chơi! Giây lát sau, một giọng nói khàn khàn vang lên: "Anh ba, đã lâu không gặp". Anh ba? Trương Minh Vũ kinh ngạc vô cùng. Long Tam lạnh nhạt nói: "Cậu, không xứng gọi như thế". Trương Minh Vũ trừng to mắt, lòng tràn đầy hoang mang. Bọn họ có quen biết nhau? Âu Dương Triết cũng ngây ngẩn cả người. Bóng đen kia lại khàn khàn nói: "Anh nói đúng, tôi không xứng". Chỉ hai câu nói đã khiến Trương Minh Vũ và Âu Dương Triết đều ngơ ngác mờ mịt. Long Tam lại không có ý định tiếp tục lên tiếng. Âu Dương Triết nôn nóng hỏi: "Chú Ảnh, sao ở đây lại có loại cao thủ này?" Bóng đen kia bình thản nói: "Từ chỗ đó tới". Chỗ đó? Chỗ nào? Trương Minh Vũ càng nghe càng choáng váng, đầu óc đã triệt để mù mịt. Anh vốn tưởng mình đã có đôi chút hiểu biết về nhiệm vụ này. Nhưng giờ xem ra... Ánh mắt Âu Dương Triết cũng lóe lên đầy khiếp sợ. Lát sau, Âu Dương Triết mới nặng nề nói: "Thì ra là thế!" Trương Minh Vũ vẫn hoàn toàn không hiểu. Nhưng có Long Tam ở đây, anh đã thả lỏng rất nhiều. Hồi lâu sau, Âu Dương Triết cười lạnh bảo: "Hôm nay tha mạng cho các người một lần, nhưng tập đoàn Lâm Thị này nhất định phải về tay tôi rồi". Trương Minh Vũ cắn chặt răng. Anh biết, hôm nay Âu Dương Triết không cách nào dùng bạo lực xử lí, nhưng hôm khác chắc chắn sẽ còn ra tay. Hơn nữa, tập đoàn Lâm Thị... phải làm sao đây? Triệu Khoát và Hà Gia Hoa cũng lại hưng phấn hẳn lên. Có năng lực đánh nhau thì đã sao? Tiền mới là to nhất! Trương Minh Vũ càng lúc càng nóng ruột. Việc đã tới nước này, sao chị còn chưa ra mặt?Song, anh còn chưa kịp nghĩ gì thêm, Âu Dương Triết đã thong thả lên tiếng, giọng vô cùng lạnh lẽo: "Hai người các vị... nhất quyết muốn đầu tư cho nhà họ Lâm?" Trương Minh Vũ sửng sốt. Anh quay sang nhìn, Âu Dương Triết đang cười nhạt nhìn Trần Đại Phú và Hàn Thiên Hoa. Trần Đại Phú cười ha hả, đáp: "Thề chết cũng sẽ đi theo cậu Minh Vũ". Chỉ một câu đã khiến Trương Minh Vũ cảm động vô cùng. Ai cũng có thể nhận ra, Âu Dương Triết này là một kình địch! Lơ là một giây thôi, toàn bộ tập đoàn Đại Phú đều có thể bị hủy hoại trong chốc lát. Nhưng, ngay cả khi đối mặt với nguy cơ như thế, Trần Đại Phú vẫn không hề chần chờ một giây.
Thoạt nhìn người nọ không hề cường tráng, cũng không cao lớn lắm.
Nhưng người nọ chỉ đứng đó đã gây cho người khác một cảm giác vô cùng đè nén.
Trương Minh Vũ chau mày, bước nhanh tới chỗ Long Tam, lòng cực kì khẩn trương.
Quả là khó chơi!
Giây lát sau, một giọng nói khàn khàn vang lên: "Anh ba, đã lâu không gặp".
Anh ba?
Trương Minh Vũ kinh ngạc vô cùng.
Long Tam lạnh nhạt nói: "Cậu, không xứng gọi như thế".
Trương Minh Vũ trừng to mắt, lòng tràn đầy hoang mang.
Bọn họ có quen biết nhau?
Âu Dương Triết cũng ngây ngẩn cả người.
Bóng đen kia lại khàn khàn nói: "Anh nói đúng, tôi không xứng".
Chỉ hai câu nói đã khiến Trương Minh Vũ và Âu Dương Triết đều ngơ ngác mờ mịt.
Long Tam lại không có ý định tiếp tục lên tiếng.
Âu Dương Triết nôn nóng hỏi: "Chú Ảnh, sao ở đây lại có loại cao thủ này?"
Bóng đen kia bình thản nói: "Từ chỗ đó tới".
Chỗ đó?
Chỗ nào?
Trương Minh Vũ càng nghe càng choáng váng, đầu óc đã triệt để mù mịt.
Anh vốn tưởng mình đã có đôi chút hiểu biết về nhiệm vụ này.
Nhưng giờ xem ra...
Ánh mắt Âu Dương Triết cũng lóe lên đầy khiếp sợ.
Lát sau, Âu Dương Triết mới nặng nề nói: "Thì ra là thế!"
Trương Minh Vũ vẫn hoàn toàn không hiểu.
Nhưng có Long Tam ở đây, anh đã thả lỏng rất nhiều.
Hồi lâu sau, Âu Dương Triết cười lạnh bảo: "Hôm nay tha mạng cho các người một lần, nhưng tập đoàn Lâm Thị này nhất định phải về tay tôi rồi".
Trương Minh Vũ cắn chặt răng.
Anh biết, hôm nay Âu Dương Triết không cách nào dùng bạo lực xử lí, nhưng hôm khác chắc chắn sẽ còn ra tay.
Hơn nữa, tập đoàn Lâm Thị... phải làm sao đây?
Triệu Khoát và Hà Gia Hoa cũng lại hưng phấn hẳn lên.
Có năng lực đánh nhau thì đã sao?
Tiền mới là to nhất!
Trương Minh Vũ càng lúc càng nóng ruột.
Việc đã tới nước này, sao chị còn chưa ra mặt?
Song, anh còn chưa kịp nghĩ gì thêm, Âu Dương Triết đã thong thả lên tiếng, giọng vô cùng lạnh lẽo: "Hai người các vị... nhất quyết muốn đầu tư cho nhà họ Lâm?"
Trương Minh Vũ sửng sốt.
Anh quay sang nhìn, Âu Dương Triết đang cười nhạt nhìn Trần Đại Phú và Hàn Thiên Hoa.
Trần Đại Phú cười ha hả, đáp: "Thề chết cũng sẽ đi theo cậu Minh Vũ".
Chỉ một câu đã khiến Trương Minh Vũ cảm động vô cùng.
Ai cũng có thể nhận ra, Âu Dương Triết này là một kình địch!
Lơ là một giây thôi, toàn bộ tập đoàn Đại Phú đều có thể bị hủy hoại trong chốc lát.
Nhưng, ngay cả khi đối mặt với nguy cơ như thế, Trần Đại Phú vẫn không hề chần chờ một giây.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Thoạt nhìn người nọ không hề cường tráng, cũng không cao lớn lắm. Nhưng người nọ chỉ đứng đó đã gây cho người khác một cảm giác vô cùng đè nén. Trương Minh Vũ chau mày, bước nhanh tới chỗ Long Tam, lòng cực kì khẩn trương. Quả là khó chơi! Giây lát sau, một giọng nói khàn khàn vang lên: "Anh ba, đã lâu không gặp". Anh ba? Trương Minh Vũ kinh ngạc vô cùng. Long Tam lạnh nhạt nói: "Cậu, không xứng gọi như thế". Trương Minh Vũ trừng to mắt, lòng tràn đầy hoang mang. Bọn họ có quen biết nhau? Âu Dương Triết cũng ngây ngẩn cả người. Bóng đen kia lại khàn khàn nói: "Anh nói đúng, tôi không xứng". Chỉ hai câu nói đã khiến Trương Minh Vũ và Âu Dương Triết đều ngơ ngác mờ mịt. Long Tam lại không có ý định tiếp tục lên tiếng. Âu Dương Triết nôn nóng hỏi: "Chú Ảnh, sao ở đây lại có loại cao thủ này?" Bóng đen kia bình thản nói: "Từ chỗ đó tới". Chỗ đó? Chỗ nào? Trương Minh Vũ càng nghe càng choáng váng, đầu óc đã triệt để mù mịt. Anh vốn tưởng mình đã có đôi chút hiểu biết về nhiệm vụ này. Nhưng giờ xem ra... Ánh mắt Âu Dương Triết cũng lóe lên đầy khiếp sợ. Lát sau, Âu Dương Triết mới nặng nề nói: "Thì ra là thế!" Trương Minh Vũ vẫn hoàn toàn không hiểu. Nhưng có Long Tam ở đây, anh đã thả lỏng rất nhiều. Hồi lâu sau, Âu Dương Triết cười lạnh bảo: "Hôm nay tha mạng cho các người một lần, nhưng tập đoàn Lâm Thị này nhất định phải về tay tôi rồi". Trương Minh Vũ cắn chặt răng. Anh biết, hôm nay Âu Dương Triết không cách nào dùng bạo lực xử lí, nhưng hôm khác chắc chắn sẽ còn ra tay. Hơn nữa, tập đoàn Lâm Thị... phải làm sao đây? Triệu Khoát và Hà Gia Hoa cũng lại hưng phấn hẳn lên. Có năng lực đánh nhau thì đã sao? Tiền mới là to nhất! Trương Minh Vũ càng lúc càng nóng ruột. Việc đã tới nước này, sao chị còn chưa ra mặt?Song, anh còn chưa kịp nghĩ gì thêm, Âu Dương Triết đã thong thả lên tiếng, giọng vô cùng lạnh lẽo: "Hai người các vị... nhất quyết muốn đầu tư cho nhà họ Lâm?" Trương Minh Vũ sửng sốt. Anh quay sang nhìn, Âu Dương Triết đang cười nhạt nhìn Trần Đại Phú và Hàn Thiên Hoa. Trần Đại Phú cười ha hả, đáp: "Thề chết cũng sẽ đi theo cậu Minh Vũ". Chỉ một câu đã khiến Trương Minh Vũ cảm động vô cùng. Ai cũng có thể nhận ra, Âu Dương Triết này là một kình địch! Lơ là một giây thôi, toàn bộ tập đoàn Đại Phú đều có thể bị hủy hoại trong chốc lát. Nhưng, ngay cả khi đối mặt với nguy cơ như thế, Trần Đại Phú vẫn không hề chần chờ một giây.