Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 749

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hàn Thiên Hoa cũng chầm chậm cất tiếng: "Hàn Thiên Hoa tôi nếu đã lựa chọn thì chưa từng hối hận".  Âu Dương Triết híp mắt, cười lạnh: "Được lắm, tôi cũng muốn xem xem tài lực của các vị liệu được đến đâu".  "Xem xem cái tập đoàn Lâm Thị này, liệu tôi có thể nuốt trôi được không!"  Giọng điệu anh ta lộ rõ sự ngạo nghễ.  Âu Dương Triết cuối cùng cũng lộ ra bản tính của một cậu ấm nhà giàu.  Ông cụ Lâm thở dài một tiếng.  Trần Đại Phú và Hàn Thiên Hoa đồng loạt chau mày.  Vốn liếng của bọn họ có khi không đủ để chống lại anh ta!  Nhưng ngay lúc này, một giọng nói êm ái chợt vang lên: "Có tiền thì lợi hại lắm sao?"  Những lời này vừa vang lên, tất cả đều ngẩn người.  Thịch, thịch!  Trái tim Trương Minh Vũ giật mạnh lên một nhịp.  Chị ba!  Anh ngẩng đầu ngó sang, gương mặt xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành của Tô Mang đã xuất hiện trong tầm mắt.  Cô ấy thong thả bước tới, dáng điệu đẹp đẽ khiến người ta lóa mắt.  Ực!  Trương Minh Vũ gian nan nuốt nước bọt, nhịp tim lại bắt đầu tăng tốc.  Đã lâu không gặp!  Gương mặt với các đường nét tinh tế xinh đẹp đó không hề thay đổi chút nào.  Vừa thấy cô ấy, nỗi nhớ thương trong lòng Trương Minh Vũ bất chợt trỗi dậy.  Tô Mang về rồi, Trương Minh Vũ đã hoàn toàn yên tâm.  Trần Đại Phú lập tức đứng dậy, ánh mắt sáng lên đầy kích động.  Vì sao ông ta lại muốn cược ván này?  Triệu Khoát và Hà Gia Hoa đều đã chấn động trước vẻ đẹp của Tô Mang. Quá đẹp! Ông cụ Lâm cũng thoáng ngạc nhiên, cuối cùng, ông cụ cũng đã nở một nụ cười. Tô Mang nhìn về phía Trương Minh Vũ, đôi mắt đẹp toát lên nỗi nhớ nhung. Nếu không có người ngoài ở đây, cô ấy đã ôm Trương Minh Vũ vào lòng. Âu Dương Triết lạnh nhạt hỏi: "Tô Mang?" Tô Mang gật đầu cười đáp: "Đúng vậy". Triệu Khoát và Hà Gia Hoa đều mù mờ nhìn cô ấy. Tô Mang là ai? Âu Dương Triết cười lạnh một tiếng: "Cô muốn so tài lực với tôi?" Tô Mang khoanh tay, lạnh nhạt vặn lại: "Sao hả? Anh Âu Dương đây coi thường tôi à?" Âu Dương Triết híp mắt, lạnh lùng nói: "Coi thường thì không, nhưng chỉ dựa vào một mình cô... hẳn còn chưa đủ năng lực nhỉ?" 

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hàn Thiên Hoa cũng chầm chậm cất tiếng: "Hàn Thiên Hoa tôi nếu đã lựa chọn thì chưa từng hối hận".  

Âu Dương Triết híp mắt, cười lạnh: "Được lắm, tôi cũng muốn xem xem tài lực của các vị liệu được đến đâu".  

"Xem xem cái tập đoàn Lâm Thị này, liệu tôi có thể nuốt trôi được không!"  

Giọng điệu anh ta lộ rõ sự ngạo nghễ.  

Âu Dương Triết cuối cùng cũng lộ ra bản tính của một cậu ấm nhà giàu.  

Ông cụ Lâm thở dài một tiếng.  

Trần Đại Phú và Hàn Thiên Hoa đồng loạt chau mày.  

Vốn liếng của bọn họ có khi không đủ để chống lại anh ta!  

Nhưng ngay lúc này, một giọng nói êm ái chợt vang lên: "Có tiền thì lợi hại lắm sao?"  

Những lời này vừa vang lên, tất cả đều ngẩn người.  

Thịch, thịch!  

Trái tim Trương Minh Vũ giật mạnh lên một nhịp.  

Chị ba!  

Anh ngẩng đầu ngó sang, gương mặt xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành của Tô Mang đã xuất hiện trong tầm mắt.  

Cô ấy thong thả bước tới, dáng điệu đẹp đẽ khiến người ta lóa mắt.  

Ực!  

Trương Minh Vũ gian nan nuốt nước bọt, nhịp tim lại bắt đầu tăng tốc.  

Đã lâu không gặp!  

Gương mặt với các đường nét tinh tế xinh đẹp đó không hề thay đổi chút nào.  

Vừa thấy cô ấy, nỗi nhớ thương trong lòng Trương Minh Vũ bất chợt trỗi dậy.  

Tô Mang về rồi, Trương Minh Vũ đã hoàn toàn yên tâm.  

Trần Đại Phú lập tức đứng dậy, ánh mắt sáng lên đầy kích động.  

Vì sao ông ta lại muốn cược ván này?  

Image removed.

Triệu Khoát và Hà Gia Hoa đều đã chấn động trước vẻ đẹp của Tô Mang. 

Quá đẹp! 

Ông cụ Lâm cũng thoáng ngạc nhiên, cuối cùng, ông cụ cũng đã nở một nụ cười. 

Tô Mang nhìn về phía Trương Minh Vũ, đôi mắt đẹp toát lên nỗi nhớ nhung. 

Nếu không có người ngoài ở đây, cô ấy đã ôm Trương Minh Vũ vào lòng. 

Âu Dương Triết lạnh nhạt hỏi: "Tô Mang?" 

Tô Mang gật đầu cười đáp: "Đúng vậy". 

Triệu Khoát và Hà Gia Hoa đều mù mờ nhìn cô ấy. 

Tô Mang là ai? 

Âu Dương Triết cười lạnh một tiếng: "Cô muốn so tài lực với tôi?" 

Tô Mang khoanh tay, lạnh nhạt vặn lại: "Sao hả? Anh Âu Dương đây coi thường tôi à?" 

Âu Dương Triết híp mắt, lạnh lùng nói: "Coi thường thì không, nhưng chỉ dựa vào một mình cô... hẳn còn chưa đủ năng lực nhỉ?" 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hàn Thiên Hoa cũng chầm chậm cất tiếng: "Hàn Thiên Hoa tôi nếu đã lựa chọn thì chưa từng hối hận".  Âu Dương Triết híp mắt, cười lạnh: "Được lắm, tôi cũng muốn xem xem tài lực của các vị liệu được đến đâu".  "Xem xem cái tập đoàn Lâm Thị này, liệu tôi có thể nuốt trôi được không!"  Giọng điệu anh ta lộ rõ sự ngạo nghễ.  Âu Dương Triết cuối cùng cũng lộ ra bản tính của một cậu ấm nhà giàu.  Ông cụ Lâm thở dài một tiếng.  Trần Đại Phú và Hàn Thiên Hoa đồng loạt chau mày.  Vốn liếng của bọn họ có khi không đủ để chống lại anh ta!  Nhưng ngay lúc này, một giọng nói êm ái chợt vang lên: "Có tiền thì lợi hại lắm sao?"  Những lời này vừa vang lên, tất cả đều ngẩn người.  Thịch, thịch!  Trái tim Trương Minh Vũ giật mạnh lên một nhịp.  Chị ba!  Anh ngẩng đầu ngó sang, gương mặt xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành của Tô Mang đã xuất hiện trong tầm mắt.  Cô ấy thong thả bước tới, dáng điệu đẹp đẽ khiến người ta lóa mắt.  Ực!  Trương Minh Vũ gian nan nuốt nước bọt, nhịp tim lại bắt đầu tăng tốc.  Đã lâu không gặp!  Gương mặt với các đường nét tinh tế xinh đẹp đó không hề thay đổi chút nào.  Vừa thấy cô ấy, nỗi nhớ thương trong lòng Trương Minh Vũ bất chợt trỗi dậy.  Tô Mang về rồi, Trương Minh Vũ đã hoàn toàn yên tâm.  Trần Đại Phú lập tức đứng dậy, ánh mắt sáng lên đầy kích động.  Vì sao ông ta lại muốn cược ván này?  Triệu Khoát và Hà Gia Hoa đều đã chấn động trước vẻ đẹp của Tô Mang. Quá đẹp! Ông cụ Lâm cũng thoáng ngạc nhiên, cuối cùng, ông cụ cũng đã nở một nụ cười. Tô Mang nhìn về phía Trương Minh Vũ, đôi mắt đẹp toát lên nỗi nhớ nhung. Nếu không có người ngoài ở đây, cô ấy đã ôm Trương Minh Vũ vào lòng. Âu Dương Triết lạnh nhạt hỏi: "Tô Mang?" Tô Mang gật đầu cười đáp: "Đúng vậy". Triệu Khoát và Hà Gia Hoa đều mù mờ nhìn cô ấy. Tô Mang là ai? Âu Dương Triết cười lạnh một tiếng: "Cô muốn so tài lực với tôi?" Tô Mang khoanh tay, lạnh nhạt vặn lại: "Sao hả? Anh Âu Dương đây coi thường tôi à?" Âu Dương Triết híp mắt, lạnh lùng nói: "Coi thường thì không, nhưng chỉ dựa vào một mình cô... hẳn còn chưa đủ năng lực nhỉ?" 

Chương 749