Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 772

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Sau đó một giây, Liễu Thanh Duyệt đã chầm chậm cất lời, giọng vô cùng êm ái: "Cô nhóc nhà họ Lâm kia, cả tôi mà cô cũng không nhận ra à?"  Cùng một câu như người trước!  Lâm Kiều Hân ngẩng phắt lên, lập tức nhận ra, người nọ cho cô một cảm giác rất quen thuộc.  Đây là...  Cẩn thận hồi tưởng lại, ánh mắt Lâm Kiều Hân chợt lóe sáng, cô cả kinh thốt lên: "Chị là... thần y Thanh Duyệt?"  Người này từng cứu ông nội cô!  Liễu Thanh Duyệt cười đáp: "Đúng rồi, cũng coi như có mắt nhìn đấy".  Lâm Kiều Hân kinh ngạc vô cùng.  Thần y Thanh Duyệt... sao lại kéo tay Trương Minh Vũ như thế kia?  Tô Mang cười nhẹ một tiếng, bảo: "Xem ra, cô chỉ không nhận ra tôi nhỉ".  Lâm Kiều Hân sửng sốt.  Cô thận trọng quan sát lại.  Nhan sắc khuynh thành, sắc mặt lạnh nhạt, phong thái cao quý!  Đây là...  Tô Mang ngẩng đầu, kiêu kì nói: "Tự giới thiệu một chút, tôi là chị ba của Trương Minh Vũ".  Nói xong, cô ấy còn hất đầu ngẩng cao, trong chẳng khác gì một chú gà trống hiếu thắng.  Trong lòng mấy người chị này, Lâm Kiều Hân còn chưa đủ tư cách đâu.  Chị ba?  Vừa nghe được câu nói đó, Lâm Kiều Hân và Lâm Diểu đều choáng váng, ánh mắt vô cùng mờ mịt.  Mọi người quanh đó cũng bối rối.  Cua gắt thế?  Hồi lâu sau, Lâm Kiều Hân mới tỉnh táo lại.  Chẳng hiểu vì sao, lòng cô chợt nảy sinh một cảm giác vui vẻ khó nói.  Nhưng... còn Liễu Thanh Duyệt thì sao...  Dường như đoán được thắc mắc của cô, Liễu Thanh Duyệt đã ngạo nghễ lên tiếng: "Tôi là chị tư của Trương Minh Vũ".  Chị tư!  Lâm Kiều Hân sững sờ.  Thần y Thanh Duyệt... là chị tư của Trương Minh Vũ?  Ngay sau đó, giọng nói ngọt ngào của Hạ Hâm Điềm cũng cất lên: "Chị là chị hai của Trương Minh Vũ".  Cô ấy vừa nói thế, Lâm Kiều Hân đã ngây ra như phỗng.  Đáy mắt cô tràn đầy hốt hoảng.Chị hai... Chị ba... Chị tư?  Ánh mắt bàng hoàng của Lâm Kiều Hân đã tiết lộ nỗi lòng chấn động tột cùng của cô lúc này.  Chuyện này... sao có thể là thật?  Minh tinh nổi tiếng bậc nhất Hạ Hâm Điềm là chị hai của Trương Minh Vũ?  Thần y Thanh Duyệt lại là chị tư của Trương Minh Vũ?  Còn cả người chị ba này nữa...  

Sau đó một giây, Liễu Thanh Duyệt đã chầm chậm cất lời, giọng vô cùng êm ái: "Cô nhóc nhà họ Lâm kia, cả tôi mà cô cũng không nhận ra à?"  

Cùng một câu như người trước!  

Lâm Kiều Hân ngẩng phắt lên, lập tức nhận ra, người nọ cho cô một cảm giác rất quen thuộc.  

Đây là...  

Cẩn thận hồi tưởng lại, ánh mắt Lâm Kiều Hân chợt lóe sáng, cô cả kinh thốt lên: "Chị là... thần y Thanh Duyệt?"  

Người này từng cứu ông nội cô!  

Liễu Thanh Duyệt cười đáp: "Đúng rồi, cũng coi như có mắt nhìn đấy".  

Lâm Kiều Hân kinh ngạc vô cùng.  

Thần y Thanh Duyệt... sao lại kéo tay Trương Minh Vũ như thế kia?  

Tô Mang cười nhẹ một tiếng, bảo: "Xem ra, cô chỉ không nhận ra tôi nhỉ".  

Lâm Kiều Hân sửng sốt.  

Cô thận trọng quan sát lại.  

Nhan sắc khuynh thành, sắc mặt lạnh nhạt, phong thái cao quý!  

Đây là...  

Tô Mang ngẩng đầu, kiêu kì nói: "Tự giới thiệu một chút, tôi là chị ba của Trương Minh Vũ".  

Nói xong, cô ấy còn hất đầu ngẩng cao, trong chẳng khác gì một chú gà trống hiếu thắng.  

Trong lòng mấy người chị này, Lâm Kiều Hân còn chưa đủ tư cách đâu.  

Chị ba?  

Vừa nghe được câu nói đó, Lâm Kiều Hân và Lâm Diểu đều choáng váng, ánh mắt vô cùng mờ mịt.  

Mọi người quanh đó cũng bối rối.  

Cua gắt thế?  

Hồi lâu sau, Lâm Kiều Hân mới tỉnh táo lại.  

Chẳng hiểu vì sao, lòng cô chợt nảy sinh một cảm giác vui vẻ khó nói.  

Nhưng... còn Liễu Thanh Duyệt thì sao...  

Dường như đoán được thắc mắc của cô, Liễu Thanh Duyệt đã ngạo nghễ lên tiếng: "Tôi là chị tư của Trương Minh Vũ".  

Chị tư!  

Lâm Kiều Hân sững sờ.  

Thần y Thanh Duyệt... là chị tư của Trương Minh Vũ?  

Ngay sau đó, giọng nói ngọt ngào của Hạ Hâm Điềm cũng cất lên: "Chị là chị hai của Trương Minh Vũ".  

Cô ấy vừa nói thế, Lâm Kiều Hân đã ngây ra như phỗng.  

Đáy mắt cô tràn đầy hốt hoảng.

Chị hai... Chị ba... Chị tư?  

Ánh mắt bàng hoàng của Lâm Kiều Hân đã tiết lộ nỗi lòng chấn động tột cùng của cô lúc này.  

Chuyện này... sao có thể là thật?  

Minh tinh nổi tiếng bậc nhất Hạ Hâm Điềm là chị hai của Trương Minh Vũ?  

Thần y Thanh Duyệt lại là chị tư của Trương Minh Vũ?  

Còn cả người chị ba này nữa...  

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Sau đó một giây, Liễu Thanh Duyệt đã chầm chậm cất lời, giọng vô cùng êm ái: "Cô nhóc nhà họ Lâm kia, cả tôi mà cô cũng không nhận ra à?"  Cùng một câu như người trước!  Lâm Kiều Hân ngẩng phắt lên, lập tức nhận ra, người nọ cho cô một cảm giác rất quen thuộc.  Đây là...  Cẩn thận hồi tưởng lại, ánh mắt Lâm Kiều Hân chợt lóe sáng, cô cả kinh thốt lên: "Chị là... thần y Thanh Duyệt?"  Người này từng cứu ông nội cô!  Liễu Thanh Duyệt cười đáp: "Đúng rồi, cũng coi như có mắt nhìn đấy".  Lâm Kiều Hân kinh ngạc vô cùng.  Thần y Thanh Duyệt... sao lại kéo tay Trương Minh Vũ như thế kia?  Tô Mang cười nhẹ một tiếng, bảo: "Xem ra, cô chỉ không nhận ra tôi nhỉ".  Lâm Kiều Hân sửng sốt.  Cô thận trọng quan sát lại.  Nhan sắc khuynh thành, sắc mặt lạnh nhạt, phong thái cao quý!  Đây là...  Tô Mang ngẩng đầu, kiêu kì nói: "Tự giới thiệu một chút, tôi là chị ba của Trương Minh Vũ".  Nói xong, cô ấy còn hất đầu ngẩng cao, trong chẳng khác gì một chú gà trống hiếu thắng.  Trong lòng mấy người chị này, Lâm Kiều Hân còn chưa đủ tư cách đâu.  Chị ba?  Vừa nghe được câu nói đó, Lâm Kiều Hân và Lâm Diểu đều choáng váng, ánh mắt vô cùng mờ mịt.  Mọi người quanh đó cũng bối rối.  Cua gắt thế?  Hồi lâu sau, Lâm Kiều Hân mới tỉnh táo lại.  Chẳng hiểu vì sao, lòng cô chợt nảy sinh một cảm giác vui vẻ khó nói.  Nhưng... còn Liễu Thanh Duyệt thì sao...  Dường như đoán được thắc mắc của cô, Liễu Thanh Duyệt đã ngạo nghễ lên tiếng: "Tôi là chị tư của Trương Minh Vũ".  Chị tư!  Lâm Kiều Hân sững sờ.  Thần y Thanh Duyệt... là chị tư của Trương Minh Vũ?  Ngay sau đó, giọng nói ngọt ngào của Hạ Hâm Điềm cũng cất lên: "Chị là chị hai của Trương Minh Vũ".  Cô ấy vừa nói thế, Lâm Kiều Hân đã ngây ra như phỗng.  Đáy mắt cô tràn đầy hốt hoảng.Chị hai... Chị ba... Chị tư?  Ánh mắt bàng hoàng của Lâm Kiều Hân đã tiết lộ nỗi lòng chấn động tột cùng của cô lúc này.  Chuyện này... sao có thể là thật?  Minh tinh nổi tiếng bậc nhất Hạ Hâm Điềm là chị hai của Trương Minh Vũ?  Thần y Thanh Duyệt lại là chị tư của Trương Minh Vũ?  Còn cả người chị ba này nữa...  

Chương 772