Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 773

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Tuy nhìn không nhận ra nhưng phong thái thế này sao có thể là người thường được?  Lâm Kiều Hân đã hoàn toàn chết sững.  Trương Minh Vũ cũng ngây ra.  Sao lại... tiết lộ hết rồi?  Tô Mang rỉ tai anh: "Giờ mà còn không chịu nói rõ, cô vợ nhỏ của em sẽ ghen đấy, hơn nữa, nhiệm vụ đã bắt đầu rồi, cô vợ nhỏ của em mà biết cũng không việc gì".  Trương Minh Vũ ngẩn người, trong lòng vẫn có điều lấn cấn.  Liễu Thanh Duyệt cũng nhỏ giọng bổ sung: "Hơn nữa, lần này bọn chị chỉ về được mấy ngày, bọn chị muốn chung tay dạy dỗ cô vợ nhỏ của em cho tốt mới được".  Khóe miệng Trương Minh Vũ giật giật liên hồi.  Chuyện này... chắc là giỡn chơi thôi đúng không...  Lúc này, Lâm Kiều Hân cũng đã bừng tỉnh lại từ cơn choáng váng khiếp sợ.  Mặc dù chuyện đó thật khó có thể tiếp thu nhưng trong lòng cô, chuyện quan trọng nhất đã không còn là điều này.  Chị ba, chị tư!  Vậy có nghĩa là... Trương Minh Vũ không phản bội cô?  Nước mắt cô lập tức dâng trào.  Lâm Kiều Hân không thể khống chế được tuyến lệ nữa.  Tảng đá lớn đè nặng trong tim đã biến mất, cơn đau như bị bóp nghẹt cũng tan biến, hô hấp thông thuận hẳn.  Lâm Kiều Hân mím chặt môi, cảm xúc thay đổi quá nhanh khiến cô đột nhiên muốn nhào vào lòng Trương Minh Vũ.  Nhưng cuối cùng, cô vẫn nhịn lại được.  Hồi lâu sau, Lâm Kiều Hân nở nụ cười.  Một nụ cười tươi tắn không thể kìm hãm.  Lâm Diểu thì lúng túng ra mặt, chỉ biết yên lặng cúi đầu.  Trương Minh Vũ nhìn quanh một lượt, ngại ngùng lên tiếng: "À ừm... Hay là chúng ta ra ngoài trước đi, đứng đây nói chuyện không được tiện lắm”.  "Được".  Lâm Kiều Hân trả lời theo bản năng.  Sau đó, Tô Mang và Liễu Thanh Duyệt kéo tay Trương Minh Vũ đi.  Hạ Hâm Điềm theo sau.  Lâm Diểu và Lâm Kiều Hân do dự một chút rồi cũng cất bước đuổi theo.  Sáu người nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của đám đông ở đó.  Mọi người đang tụ quanh đó ngơ ngác nhìn theo.  Thế là... xong rồi?  Bốn mỹ nữ tuyệt thế đó… cứ thế bị tên nhãi ranh kia dẫn đi rồi?  Dù chỉ để lại Lâm Diểu cho bọn họ thôi cũng được mà!  Đám đông vô cùng đố kị với Trương Minh Vũ.  Mà lúc này, kẻ bị nghìn người đố kị là Trương Minh Vũ đang bị mấy cô gái vây quanh, đi ra khỏi trung tâm thương mại.  Lòng Lâm Kiều Hân vẫn còn đang rất hỗn loạn.  Sau khi ra ngoài, cô lấy chìa khóa xe, mở khóa.  

Tuy nhìn không nhận ra nhưng phong thái thế này sao có thể là người thường được?  

Lâm Kiều Hân đã hoàn toàn chết sững.  

Trương Minh Vũ cũng ngây ra.  

Sao lại... tiết lộ hết rồi?  

Tô Mang rỉ tai anh: "Giờ mà còn không chịu nói rõ, cô vợ nhỏ của em sẽ ghen đấy, hơn nữa, nhiệm vụ đã bắt đầu rồi, cô vợ nhỏ của em mà biết cũng không việc gì".  

Trương Minh Vũ ngẩn người, trong lòng vẫn có điều lấn cấn.  

Liễu Thanh Duyệt cũng nhỏ giọng bổ sung: "Hơn nữa, lần này bọn chị chỉ về được mấy ngày, bọn chị muốn chung tay dạy dỗ cô vợ nhỏ của em cho tốt mới được".  

Khóe miệng Trương Minh Vũ giật giật liên hồi.  

Chuyện này... chắc là giỡn chơi thôi đúng không...  

Lúc này, Lâm Kiều Hân cũng đã bừng tỉnh lại từ cơn choáng váng khiếp sợ.  

Mặc dù chuyện đó thật khó có thể tiếp thu nhưng trong lòng cô, chuyện quan trọng nhất đã không còn là điều này.  

Chị ba, chị tư!  

Vậy có nghĩa là... Trương Minh Vũ không phản bội cô?  

Nước mắt cô lập tức dâng trào.  

Lâm Kiều Hân không thể khống chế được tuyến lệ nữa.  

Tảng đá lớn đè nặng trong tim đã biến mất, cơn đau như bị bóp nghẹt cũng tan biến, hô hấp thông thuận hẳn.  

Lâm Kiều Hân mím chặt môi, cảm xúc thay đổi quá nhanh khiến cô đột nhiên muốn nhào vào lòng Trương Minh Vũ.  

Nhưng cuối cùng, cô vẫn nhịn lại được.  

Hồi lâu sau, Lâm Kiều Hân nở nụ cười.  

Một nụ cười tươi tắn không thể kìm hãm.  

Lâm Diểu thì lúng túng ra mặt, chỉ biết yên lặng cúi đầu.  

Trương Minh Vũ nhìn quanh một lượt, ngại ngùng lên tiếng: "À ừm... Hay là chúng ta ra ngoài trước đi, đứng đây nói chuyện không được tiện lắm”.  

"Được".  

Lâm Kiều Hân trả lời theo bản năng.  

Sau đó, Tô Mang và Liễu Thanh Duyệt kéo tay Trương Minh Vũ đi.  

Hạ Hâm Điềm theo sau.  

Lâm Diểu và Lâm Kiều Hân do dự một chút rồi cũng cất bước đuổi theo.  

Sáu người nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của đám đông ở đó.  

Mọi người đang tụ quanh đó ngơ ngác nhìn theo.  

Thế là... xong rồi?  

Bốn mỹ nữ tuyệt thế đó… cứ thế bị tên nhãi ranh kia dẫn đi rồi?  

Dù chỉ để lại Lâm Diểu cho bọn họ thôi cũng được mà!  

Đám đông vô cùng đố kị với Trương Minh Vũ.  

Mà lúc này, kẻ bị nghìn người đố kị là Trương Minh Vũ đang bị mấy cô gái vây quanh, đi ra khỏi trung tâm thương mại.  

Lòng Lâm Kiều Hân vẫn còn đang rất hỗn loạn.  

Sau khi ra ngoài, cô lấy chìa khóa xe, mở khóa.  

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Tuy nhìn không nhận ra nhưng phong thái thế này sao có thể là người thường được?  Lâm Kiều Hân đã hoàn toàn chết sững.  Trương Minh Vũ cũng ngây ra.  Sao lại... tiết lộ hết rồi?  Tô Mang rỉ tai anh: "Giờ mà còn không chịu nói rõ, cô vợ nhỏ của em sẽ ghen đấy, hơn nữa, nhiệm vụ đã bắt đầu rồi, cô vợ nhỏ của em mà biết cũng không việc gì".  Trương Minh Vũ ngẩn người, trong lòng vẫn có điều lấn cấn.  Liễu Thanh Duyệt cũng nhỏ giọng bổ sung: "Hơn nữa, lần này bọn chị chỉ về được mấy ngày, bọn chị muốn chung tay dạy dỗ cô vợ nhỏ của em cho tốt mới được".  Khóe miệng Trương Minh Vũ giật giật liên hồi.  Chuyện này... chắc là giỡn chơi thôi đúng không...  Lúc này, Lâm Kiều Hân cũng đã bừng tỉnh lại từ cơn choáng váng khiếp sợ.  Mặc dù chuyện đó thật khó có thể tiếp thu nhưng trong lòng cô, chuyện quan trọng nhất đã không còn là điều này.  Chị ba, chị tư!  Vậy có nghĩa là... Trương Minh Vũ không phản bội cô?  Nước mắt cô lập tức dâng trào.  Lâm Kiều Hân không thể khống chế được tuyến lệ nữa.  Tảng đá lớn đè nặng trong tim đã biến mất, cơn đau như bị bóp nghẹt cũng tan biến, hô hấp thông thuận hẳn.  Lâm Kiều Hân mím chặt môi, cảm xúc thay đổi quá nhanh khiến cô đột nhiên muốn nhào vào lòng Trương Minh Vũ.  Nhưng cuối cùng, cô vẫn nhịn lại được.  Hồi lâu sau, Lâm Kiều Hân nở nụ cười.  Một nụ cười tươi tắn không thể kìm hãm.  Lâm Diểu thì lúng túng ra mặt, chỉ biết yên lặng cúi đầu.  Trương Minh Vũ nhìn quanh một lượt, ngại ngùng lên tiếng: "À ừm... Hay là chúng ta ra ngoài trước đi, đứng đây nói chuyện không được tiện lắm”.  "Được".  Lâm Kiều Hân trả lời theo bản năng.  Sau đó, Tô Mang và Liễu Thanh Duyệt kéo tay Trương Minh Vũ đi.  Hạ Hâm Điềm theo sau.  Lâm Diểu và Lâm Kiều Hân do dự một chút rồi cũng cất bước đuổi theo.  Sáu người nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của đám đông ở đó.  Mọi người đang tụ quanh đó ngơ ngác nhìn theo.  Thế là... xong rồi?  Bốn mỹ nữ tuyệt thế đó… cứ thế bị tên nhãi ranh kia dẫn đi rồi?  Dù chỉ để lại Lâm Diểu cho bọn họ thôi cũng được mà!  Đám đông vô cùng đố kị với Trương Minh Vũ.  Mà lúc này, kẻ bị nghìn người đố kị là Trương Minh Vũ đang bị mấy cô gái vây quanh, đi ra khỏi trung tâm thương mại.  Lòng Lâm Kiều Hân vẫn còn đang rất hỗn loạn.  Sau khi ra ngoài, cô lấy chìa khóa xe, mở khóa.  

Chương 773