Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 779

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ lại cười nói: "Được rồi, không sao đâu mà, chúng ta tiếp tục ăn cơm đi".  Nhưng ba người chị vẫn không hề động đũa.  Lâm Kiều Hân càng không hề động đậy.  Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, lòng càng thêm bất đắc dĩ.  Nhưng anh cũng không biết nên nói gì bây giờ.  Bầu không khí trong phòng đã đông cứng như thể đóng băng đến nơi.  Ngay vào lúc này, bên ngoài bỗng vang lên tiếng quát cực kì hùng hổ: "Các người nói ngay, người đẹp đang ở phòng nào? Nếu còn không chịu nói, ông đây sẽ không tha cho các người đâu!"  Trương Minh Vũ ngây ngẩn cả người.  Ngay sau đó, cửa phòng bị đẩy ra...Mọi người đều sững sờ nhìn về cửa phòng riêng.  Chỉ thấy một người đàn ông xấu xí ló đầu vào.  Một giây sau, người đàn ông kinh ngạc vui mừng la lên: "Anh Lục, là phòng riêng này!"  Nói xong gã liền đẩy cửa phòng riêng ra!  Người đàn ông xấu xí đi vào trong, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm trên người mấy cô gái!  Ở sau lưng, hai thanh niên áo quần bảnh bao chậm rãi đi vào.  Nhìn qua một vòng, mặt lập tức lộ vẻ khiếp sợ.  "Nhiều... nhiều gái xinh thế này? Hoa Châu... quả nhiên... là chỗ tốt!"  Lục Chính Đình trợn tròn hai mắt, kích động nói!  Con ngươi hắn như sắp trừng ra ngoài vậy!  Mắt đám Tô Mang lộ vẻ chán ghét.  Lâm Kiều Hân cũng chỉ ngẩn người ngẩng đầu.  Hai mắt ngấn lệ.  Trương Minh Vũ không nhìn thấy, quan sát một hồi liền nhíu mày.  Bên cạnh Lục Chính Đình là Chu Vân Phong!  Sao anh ta lại ở đây?  Một giây sau, Chu Vân Phong liền sững sờ, tức giận hét lên: "Trương Minh Vũ? Mày làm gì ở đây vậy?"  Trương Minh Vũ nhíu mày, trong lòng bắt đầu cảm thấy nghi ngờ.  Có vẻ như Chu Vân Phong đối xử khá cung kính với cậu ấm đứng cạnh kia....  Một hồi sau, Trương Minh Vũ cười nói: "Anh Chu, lâu rồi không gặp".  Trong ánh mắt lóe lên đầy ẩn ý!  Chu Vân Phong nhìn quanh, tức đến mức nghiến răng ken két!  "Trương Minh Vũ, thằng khốn này! Có em họ Thất Thất chưa đủ sao mà mày còn trêu hoa ghẹo nguyệt ở ngoài!"  "Tao nhất định sẽ nói chuyện này cho Thất Thất biết!"  Chu Vân Phong nổi giận đùng đùng đáp!  Trương Minh Vũ khó chịu liếc mắt nói: "Được được được, anh thích nói cho ai là việc của anh, ai cho các anh đi vào trong phòng riêng của chúng tôi?"  Dám gây chuyện trong khách sạn của anh à!  Chu Vân Phong cười khẩy.  Một giây sau, Lục Chính Đình bước tới, nhìn bốn cô gái kia!  Hắn không biết nên thả thính ai trước đây! 

Trương Minh Vũ lại cười nói: "Được rồi, không sao đâu mà, chúng ta tiếp tục ăn cơm đi".  

Nhưng ba người chị vẫn không hề động đũa.  

Lâm Kiều Hân càng không hề động đậy.  

Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, lòng càng thêm bất đắc dĩ.  

Nhưng anh cũng không biết nên nói gì bây giờ.  

Bầu không khí trong phòng đã đông cứng như thể đóng băng đến nơi.  

Ngay vào lúc này, bên ngoài bỗng vang lên tiếng quát cực kì hùng hổ: "Các người nói ngay, người đẹp đang ở phòng nào? Nếu còn không chịu nói, ông đây sẽ không tha cho các người đâu!"  

Trương Minh Vũ ngây ngẩn cả người.  

Ngay sau đó, cửa phòng bị đẩy ra...

Mọi người đều sững sờ nhìn về cửa phòng riêng.  

Chỉ thấy một người đàn ông xấu xí ló đầu vào.  

Một giây sau, người đàn ông kinh ngạc vui mừng la lên: "Anh Lục, là phòng riêng này!"  

Nói xong gã liền đẩy cửa phòng riêng ra!  

Người đàn ông xấu xí đi vào trong, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm trên người mấy cô gái!  

Ở sau lưng, hai thanh niên áo quần bảnh bao chậm rãi đi vào.  

Nhìn qua một vòng, mặt lập tức lộ vẻ khiếp sợ.  

"Nhiều... nhiều gái xinh thế này? Hoa Châu... quả nhiên... là chỗ tốt!"  

Lục Chính Đình trợn tròn hai mắt, kích động nói!  

Con ngươi hắn như sắp trừng ra ngoài vậy!  

Mắt đám Tô Mang lộ vẻ chán ghét.  

Lâm Kiều Hân cũng chỉ ngẩn người ngẩng đầu.  

Hai mắt ngấn lệ.  

Trương Minh Vũ không nhìn thấy, quan sát một hồi liền nhíu mày.  

Bên cạnh Lục Chính Đình là Chu Vân Phong!  

Sao anh ta lại ở đây?  

Một giây sau, Chu Vân Phong liền sững sờ, tức giận hét lên: "Trương Minh Vũ? Mày làm gì ở đây vậy?"  

Trương Minh Vũ nhíu mày, trong lòng bắt đầu cảm thấy nghi ngờ.  

Có vẻ như Chu Vân Phong đối xử khá cung kính với cậu ấm đứng cạnh kia....  

Một hồi sau, Trương Minh Vũ cười nói: "Anh Chu, lâu rồi không gặp".  

Trong ánh mắt lóe lên đầy ẩn ý!  

Chu Vân Phong nhìn quanh, tức đến mức nghiến răng ken két!  

"Trương Minh Vũ, thằng khốn này! Có em họ Thất Thất chưa đủ sao mà mày còn trêu hoa ghẹo nguyệt ở ngoài!"  

"Tao nhất định sẽ nói chuyện này cho Thất Thất biết!"  

Chu Vân Phong nổi giận đùng đùng đáp!  

Trương Minh Vũ khó chịu liếc mắt nói: "Được được được, anh thích nói cho ai là việc của anh, ai cho các anh đi vào trong phòng riêng của chúng tôi?"  

Dám gây chuyện trong khách sạn của anh à!  

Chu Vân Phong cười khẩy.  

Một giây sau, Lục Chính Đình bước tới, nhìn bốn cô gái kia!  

Hắn không biết nên thả thính ai trước đây! 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ lại cười nói: "Được rồi, không sao đâu mà, chúng ta tiếp tục ăn cơm đi".  Nhưng ba người chị vẫn không hề động đũa.  Lâm Kiều Hân càng không hề động đậy.  Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, lòng càng thêm bất đắc dĩ.  Nhưng anh cũng không biết nên nói gì bây giờ.  Bầu không khí trong phòng đã đông cứng như thể đóng băng đến nơi.  Ngay vào lúc này, bên ngoài bỗng vang lên tiếng quát cực kì hùng hổ: "Các người nói ngay, người đẹp đang ở phòng nào? Nếu còn không chịu nói, ông đây sẽ không tha cho các người đâu!"  Trương Minh Vũ ngây ngẩn cả người.  Ngay sau đó, cửa phòng bị đẩy ra...Mọi người đều sững sờ nhìn về cửa phòng riêng.  Chỉ thấy một người đàn ông xấu xí ló đầu vào.  Một giây sau, người đàn ông kinh ngạc vui mừng la lên: "Anh Lục, là phòng riêng này!"  Nói xong gã liền đẩy cửa phòng riêng ra!  Người đàn ông xấu xí đi vào trong, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm trên người mấy cô gái!  Ở sau lưng, hai thanh niên áo quần bảnh bao chậm rãi đi vào.  Nhìn qua một vòng, mặt lập tức lộ vẻ khiếp sợ.  "Nhiều... nhiều gái xinh thế này? Hoa Châu... quả nhiên... là chỗ tốt!"  Lục Chính Đình trợn tròn hai mắt, kích động nói!  Con ngươi hắn như sắp trừng ra ngoài vậy!  Mắt đám Tô Mang lộ vẻ chán ghét.  Lâm Kiều Hân cũng chỉ ngẩn người ngẩng đầu.  Hai mắt ngấn lệ.  Trương Minh Vũ không nhìn thấy, quan sát một hồi liền nhíu mày.  Bên cạnh Lục Chính Đình là Chu Vân Phong!  Sao anh ta lại ở đây?  Một giây sau, Chu Vân Phong liền sững sờ, tức giận hét lên: "Trương Minh Vũ? Mày làm gì ở đây vậy?"  Trương Minh Vũ nhíu mày, trong lòng bắt đầu cảm thấy nghi ngờ.  Có vẻ như Chu Vân Phong đối xử khá cung kính với cậu ấm đứng cạnh kia....  Một hồi sau, Trương Minh Vũ cười nói: "Anh Chu, lâu rồi không gặp".  Trong ánh mắt lóe lên đầy ẩn ý!  Chu Vân Phong nhìn quanh, tức đến mức nghiến răng ken két!  "Trương Minh Vũ, thằng khốn này! Có em họ Thất Thất chưa đủ sao mà mày còn trêu hoa ghẹo nguyệt ở ngoài!"  "Tao nhất định sẽ nói chuyện này cho Thất Thất biết!"  Chu Vân Phong nổi giận đùng đùng đáp!  Trương Minh Vũ khó chịu liếc mắt nói: "Được được được, anh thích nói cho ai là việc của anh, ai cho các anh đi vào trong phòng riêng của chúng tôi?"  Dám gây chuyện trong khách sạn của anh à!  Chu Vân Phong cười khẩy.  Một giây sau, Lục Chính Đình bước tới, nhìn bốn cô gái kia!  Hắn không biết nên thả thính ai trước đây! 

Chương 779