Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 780
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Hắn coi như Trương Minh Vũ như người vô hình! Trương Minh Vũ cười khẩy! Không sợ bị ăn đòn hả! Một giây sau, Lục Chính Đình khách khí cười nói: "Mấy người đẹp, anh là Lục Chính Đình của Tĩnh Châu, không biết anh có vinh hạnh để dùng bữa với các em không?" Lâm Kiều Hân lặng lẽ nhìn. Trong đầu vẫn đang suy nghĩ chuyện ban nãy của Trương Minh Vũ, nên không nghe thấy Lục Chính Đình nói cái gì. Tô Mang nhíu mày, cười khẩy: "Anh có vinh hạnh, chỉ không biết có cơ hội này không thôi?" Lục Chính Đình kích động, lo lắng hỏi: "Người đẹp, câu này... có nghĩa là gì?" Người đẹp như này, cả đời này hắn chưa bao giờ gặp qua! Sao có thể bỏ lỡ được! Liễu Thanh Duyệt vén mái tóc dài của mình, quyến rũ đáp: "Người đàn ông của chúng tôi... chưa chắc đã đồng ý đâu". Chúng tôi? Lục Chính Đình sững sờ. Chu Vân Phong cũng sững sờ. Một giây sau, ánh mắt của hai người đổ dồn lên người Trương Minh Vũ, ánh mắt lóe lên sự kinh ngạc. Những người phụ nữ này.... đều là của Trương Minh Vũ sao? Chu Vân Phong cuộn chặt nắm đấm, vô cùng đố kỵ! Lục Chính Đình híp mắt, lạnh lùng nói: "Người anh em, xin hỏi anh là cậu chủ nhà nào?" Lại là trò này... Trương Minh Vũ cười nói: "Không phải cậu chủ". Không phải? Chu Vân Phong cười khẩy đáp: "Anh Lục, anh yên tâm, thằng này chỉ là một thằng phế vật kinh doanh khách sạn thôi! Tiếc rằng Lâm Kiều Hân lại không nghe thấy câu này. Lục Chính Đình nhíu mày, mắt lóe lên vẻ phấn khích, hắn chế giễu: "Người anh em, tôi là cậu chủ của nhà họ Lục ở Tĩnh Châu, tôi có việc muốn bàn với mấy người đẹp đây, mời anh ra khỏi đây". Nói xong, hắn liền mỉm cười đầy kiêu ngạo! Tĩnh Châu? Nhà họ Lục? Mắt Trương Minh Vũ lóe sáng. Triệu Khoát cũng ở Tĩnh Châu. Anh cũng muốn đến Tĩnh Châu một chuyến. Trương Minh Vũ cười hỏi: "Không biết anh Lục có quen Triệu Khoát của Tĩnh Châu không nhỉ?” Lục Chính Đình cho rằng Trương Minh Vũ đang móc nối quan hệ, hắn cười khẩy, kiêu ngạo nói: "Triệu Khoát? Mấy năm trước hắn chẳng qua chỉ là một thằng tùy tùng của tôi thôi". "Bây giờ anh có thể cút được chưa?" Mắt Trương Minh Vũ lóe lên sự kinh ngạc. Có vẻ nhà họ Lục lợi hại hơn nhà họ Triệu rồi! Một người cũng giải quyết, hai người cũng xử lý! Dù sao cũng cần phát triển kinh tế! Nếu không, lấy cái gì để đối phó với Âu Dương Triết đây?
Hắn coi như Trương Minh Vũ như người vô hình!
Trương Minh Vũ cười khẩy!
Không sợ bị ăn đòn hả!
Một giây sau, Lục Chính Đình khách khí cười nói: "Mấy người đẹp, anh là Lục Chính Đình của Tĩnh Châu, không biết anh có vinh hạnh để dùng bữa với các em không?"
Lâm Kiều Hân lặng lẽ nhìn.
Trong đầu vẫn đang suy nghĩ chuyện ban nãy của Trương Minh Vũ, nên không nghe thấy Lục Chính Đình nói cái gì.
Tô Mang nhíu mày, cười khẩy: "Anh có vinh hạnh, chỉ không biết có cơ hội này không thôi?"
Lục Chính Đình kích động, lo lắng hỏi: "Người đẹp, câu này... có nghĩa là gì?"
Người đẹp như này, cả đời này hắn chưa bao giờ gặp qua!
Sao có thể bỏ lỡ được!
Liễu Thanh Duyệt vén mái tóc dài của mình, quyến rũ đáp: "Người đàn ông của chúng tôi... chưa chắc đã đồng ý đâu".
Chúng tôi?
Lục Chính Đình sững sờ.
Chu Vân Phong cũng sững sờ.
Một giây sau, ánh mắt của hai người đổ dồn lên người Trương Minh Vũ, ánh mắt lóe lên sự kinh ngạc.
Những người phụ nữ này.... đều là của Trương Minh Vũ sao?
Chu Vân Phong cuộn chặt nắm đấm, vô cùng đố kỵ!
Lục Chính Đình híp mắt, lạnh lùng nói: "Người anh em, xin hỏi anh là cậu chủ nhà nào?"
Lại là trò này...
Trương Minh Vũ cười nói: "Không phải cậu chủ".
Không phải?
Chu Vân Phong cười khẩy đáp: "Anh Lục, anh yên tâm, thằng này chỉ là một thằng phế vật kinh doanh khách sạn thôi!
Tiếc rằng Lâm Kiều Hân lại không nghe thấy câu này.
Lục Chính Đình nhíu mày, mắt lóe lên vẻ phấn khích, hắn chế giễu: "Người anh em, tôi là cậu chủ của nhà họ Lục ở Tĩnh Châu, tôi có việc muốn bàn với mấy người đẹp đây, mời anh ra khỏi đây".
Nói xong, hắn liền mỉm cười đầy kiêu ngạo!
Tĩnh Châu? Nhà họ Lục?
Mắt Trương Minh Vũ lóe sáng.
Triệu Khoát cũng ở Tĩnh Châu.
Anh cũng muốn đến Tĩnh Châu một chuyến.
Trương Minh Vũ cười hỏi: "Không biết anh Lục có quen Triệu Khoát của Tĩnh Châu không nhỉ?”
Lục Chính Đình cho rằng Trương Minh Vũ đang móc nối quan hệ, hắn cười khẩy, kiêu ngạo nói: "Triệu Khoát? Mấy năm trước hắn chẳng qua chỉ là một thằng tùy tùng của tôi thôi".
"Bây giờ anh có thể cút được chưa?"
Mắt Trương Minh Vũ lóe lên sự kinh ngạc.
Có vẻ nhà họ Lục lợi hại hơn nhà họ Triệu rồi!
Một người cũng giải quyết, hai người cũng xử lý!
Dù sao cũng cần phát triển kinh tế!
Nếu không, lấy cái gì để đối phó với Âu Dương Triết đây?
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Hắn coi như Trương Minh Vũ như người vô hình! Trương Minh Vũ cười khẩy! Không sợ bị ăn đòn hả! Một giây sau, Lục Chính Đình khách khí cười nói: "Mấy người đẹp, anh là Lục Chính Đình của Tĩnh Châu, không biết anh có vinh hạnh để dùng bữa với các em không?" Lâm Kiều Hân lặng lẽ nhìn. Trong đầu vẫn đang suy nghĩ chuyện ban nãy của Trương Minh Vũ, nên không nghe thấy Lục Chính Đình nói cái gì. Tô Mang nhíu mày, cười khẩy: "Anh có vinh hạnh, chỉ không biết có cơ hội này không thôi?" Lục Chính Đình kích động, lo lắng hỏi: "Người đẹp, câu này... có nghĩa là gì?" Người đẹp như này, cả đời này hắn chưa bao giờ gặp qua! Sao có thể bỏ lỡ được! Liễu Thanh Duyệt vén mái tóc dài của mình, quyến rũ đáp: "Người đàn ông của chúng tôi... chưa chắc đã đồng ý đâu". Chúng tôi? Lục Chính Đình sững sờ. Chu Vân Phong cũng sững sờ. Một giây sau, ánh mắt của hai người đổ dồn lên người Trương Minh Vũ, ánh mắt lóe lên sự kinh ngạc. Những người phụ nữ này.... đều là của Trương Minh Vũ sao? Chu Vân Phong cuộn chặt nắm đấm, vô cùng đố kỵ! Lục Chính Đình híp mắt, lạnh lùng nói: "Người anh em, xin hỏi anh là cậu chủ nhà nào?" Lại là trò này... Trương Minh Vũ cười nói: "Không phải cậu chủ". Không phải? Chu Vân Phong cười khẩy đáp: "Anh Lục, anh yên tâm, thằng này chỉ là một thằng phế vật kinh doanh khách sạn thôi! Tiếc rằng Lâm Kiều Hân lại không nghe thấy câu này. Lục Chính Đình nhíu mày, mắt lóe lên vẻ phấn khích, hắn chế giễu: "Người anh em, tôi là cậu chủ của nhà họ Lục ở Tĩnh Châu, tôi có việc muốn bàn với mấy người đẹp đây, mời anh ra khỏi đây". Nói xong, hắn liền mỉm cười đầy kiêu ngạo! Tĩnh Châu? Nhà họ Lục? Mắt Trương Minh Vũ lóe sáng. Triệu Khoát cũng ở Tĩnh Châu. Anh cũng muốn đến Tĩnh Châu một chuyến. Trương Minh Vũ cười hỏi: "Không biết anh Lục có quen Triệu Khoát của Tĩnh Châu không nhỉ?” Lục Chính Đình cho rằng Trương Minh Vũ đang móc nối quan hệ, hắn cười khẩy, kiêu ngạo nói: "Triệu Khoát? Mấy năm trước hắn chẳng qua chỉ là một thằng tùy tùng của tôi thôi". "Bây giờ anh có thể cút được chưa?" Mắt Trương Minh Vũ lóe lên sự kinh ngạc. Có vẻ nhà họ Lục lợi hại hơn nhà họ Triệu rồi! Một người cũng giải quyết, hai người cũng xử lý! Dù sao cũng cần phát triển kinh tế! Nếu không, lấy cái gì để đối phó với Âu Dương Triết đây?