Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 811
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ thấy bối rối quá đỗi. Các cô gái chẳng ai nói gì, bầu không khí trở nên lúng túng. Chẳng qua là người lúng túng chỉ có mình Trương Minh Vũ. Một lúc sau, Trương Minh Vũ cười xòa: "Cái đó… nói chuyện gì thế ạ?" Ba chị em càng cười toe toét hơn. Lâm Kiều Hân cũng thản nhiên nói: "Các chị muốn nói chuyện gì vậy ạ?" Tô Mang cười duyên dáng: "Lần đầu tụ họp đông đủ ở đây, bọn tôi… có nên lì xì không nhỉ?" Nói xong, cô ấy nhìn hai cô gái bên cạnh. Hạ Hâm Điềm và Liễu Thanh Duyệt bật cười. "Nên chứ", Hạ Hâm Điềm tỏ ra ung dung, chậm rãi nói. Liễu Thanh Duyệt cũng gật đầu. Lâm Kiều Hân bình tĩnh đáp: "Không cần đâu ạ, bọn em đã kết hôn được nhiều năm, không phải vợ chồng mới cưới". Một câu nói làm lòng Trương Minh Vũ thấy có gì đó sai sai. Hình như nhiều năm qua đây là lần đầu Lâm Kiều Hân thừa nhận... Còn chủ động nói ra nữa chứ... Rốt cuộc mấy cô nàng này tính làm gì thế? Trương Minh Vũ thấy cực kỳ mông lung, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Hạ Hâm Điềm cười phá lên: "Em dâu à, chị muốn hỏi một câu, sao cưới nhau mấy năm rồi mà em chưa sinh cho em trai chị nhóc tì nào cả vậy?" Khóe miệng Trương Minh Vũ giật giật! Ôi trời… nói cái gì vậy… Tô Mang và Liễu Thanh Duyệt vẫn tủm tỉm nhìn Lâm Kiều Hân chằm chằm. Lâm Kiều Hân cũng thấy lúng túng. Nhưng cô không nghĩ nhiều. Cô tưởng họ đều là chị ruột của Trương Minh Vũ, cùng chung một nhà nên hối sinh con là chuyện bình thường. Điều duy nhất làm cô ngờ vực là… vì sao họ của Hạ Hâm Điềm không phải là họ Trương? Nghệ danh sao? Nghĩ vậy nên Lâm Kiều Hân nhẹ nhõm trở lại. Cô cũng có biết họ của Tô Mang và Liễu Thanh Duyệt đâu. Câu hỏi vừa rồi trúng ngay tim đen, Lâm Kiều Hân chẳng biết trả lời thế nào cho phải. Qua một lúc cô mới ngập ngừng đáp: "Bọn em... bận việc quá nên vẫn chưa có ý định đó". Trương Minh Vũ lắc đầu ngao ngán. Cái này mà cũng gọi là lý do hả... Tô Mang bắt chéo chân, chậm rãi chất vấn: "Vậy cô định khi nào sẽ sinh con cho em tôi?" Tuy trong lòng rất căng thẳng nhưng bề ngoài Lâm Kiều Hân vẫn làm mặt lạnh như thường. "Em... tính sẽ đợi đến khi công việc có khởi sắc đã ạ". Cô nói một cách e dè.
Trương Minh Vũ thấy bối rối quá đỗi.
Các cô gái chẳng ai nói gì, bầu không khí trở nên lúng túng.
Chẳng qua là người lúng túng chỉ có mình Trương Minh Vũ.
Một lúc sau, Trương Minh Vũ cười xòa: "Cái đó… nói chuyện gì thế ạ?"
Ba chị em càng cười toe toét hơn.
Lâm Kiều Hân cũng thản nhiên nói: "Các chị muốn nói chuyện gì vậy ạ?"
Tô Mang cười duyên dáng: "Lần đầu tụ họp đông đủ ở đây, bọn tôi… có nên lì xì không nhỉ?"
Nói xong, cô ấy nhìn hai cô gái bên cạnh.
Hạ Hâm Điềm và Liễu Thanh Duyệt bật cười.
"Nên chứ", Hạ Hâm Điềm tỏ ra ung dung, chậm rãi nói.
Liễu Thanh Duyệt cũng gật đầu.
Lâm Kiều Hân bình tĩnh đáp: "Không cần đâu ạ, bọn em đã kết hôn được nhiều năm, không phải vợ chồng mới cưới".
Một câu nói làm lòng Trương Minh Vũ thấy có gì đó sai sai.
Hình như nhiều năm qua đây là lần đầu Lâm Kiều Hân thừa nhận...
Còn chủ động nói ra nữa chứ...
Rốt cuộc mấy cô nàng này tính làm gì thế?
Trương Minh Vũ thấy cực kỳ mông lung, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Hạ Hâm Điềm cười phá lên: "Em dâu à, chị muốn hỏi một câu, sao cưới nhau mấy năm rồi mà em chưa sinh cho em trai chị nhóc tì nào cả vậy?"
Khóe miệng Trương Minh Vũ giật giật!
Ôi trời… nói cái gì vậy…
Tô Mang và Liễu Thanh Duyệt vẫn tủm tỉm nhìn Lâm Kiều Hân chằm chằm.
Lâm Kiều Hân cũng thấy lúng túng.
Nhưng cô không nghĩ nhiều.
Cô tưởng họ đều là chị ruột của Trương Minh Vũ, cùng chung một nhà nên hối sinh con là chuyện bình thường.
Điều duy nhất làm cô ngờ vực là… vì sao họ của Hạ Hâm Điềm không phải là họ Trương?
Nghệ danh sao?
Nghĩ vậy nên Lâm Kiều Hân nhẹ nhõm trở lại.
Cô cũng có biết họ của Tô Mang và Liễu Thanh Duyệt đâu.
Câu hỏi vừa rồi trúng ngay tim đen, Lâm Kiều Hân chẳng biết trả lời thế nào cho phải.
Qua một lúc cô mới ngập ngừng đáp: "Bọn em... bận việc quá nên vẫn chưa có ý định đó".
Trương Minh Vũ lắc đầu ngao ngán.
Cái này mà cũng gọi là lý do hả...
Tô Mang bắt chéo chân, chậm rãi chất vấn: "Vậy cô định khi nào sẽ sinh con cho em tôi?"
Tuy trong lòng rất căng thẳng nhưng bề ngoài Lâm Kiều Hân vẫn làm mặt lạnh như thường.
"Em... tính sẽ đợi đến khi công việc có khởi sắc đã ạ".
Cô nói một cách e dè.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ thấy bối rối quá đỗi. Các cô gái chẳng ai nói gì, bầu không khí trở nên lúng túng. Chẳng qua là người lúng túng chỉ có mình Trương Minh Vũ. Một lúc sau, Trương Minh Vũ cười xòa: "Cái đó… nói chuyện gì thế ạ?" Ba chị em càng cười toe toét hơn. Lâm Kiều Hân cũng thản nhiên nói: "Các chị muốn nói chuyện gì vậy ạ?" Tô Mang cười duyên dáng: "Lần đầu tụ họp đông đủ ở đây, bọn tôi… có nên lì xì không nhỉ?" Nói xong, cô ấy nhìn hai cô gái bên cạnh. Hạ Hâm Điềm và Liễu Thanh Duyệt bật cười. "Nên chứ", Hạ Hâm Điềm tỏ ra ung dung, chậm rãi nói. Liễu Thanh Duyệt cũng gật đầu. Lâm Kiều Hân bình tĩnh đáp: "Không cần đâu ạ, bọn em đã kết hôn được nhiều năm, không phải vợ chồng mới cưới". Một câu nói làm lòng Trương Minh Vũ thấy có gì đó sai sai. Hình như nhiều năm qua đây là lần đầu Lâm Kiều Hân thừa nhận... Còn chủ động nói ra nữa chứ... Rốt cuộc mấy cô nàng này tính làm gì thế? Trương Minh Vũ thấy cực kỳ mông lung, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Hạ Hâm Điềm cười phá lên: "Em dâu à, chị muốn hỏi một câu, sao cưới nhau mấy năm rồi mà em chưa sinh cho em trai chị nhóc tì nào cả vậy?" Khóe miệng Trương Minh Vũ giật giật! Ôi trời… nói cái gì vậy… Tô Mang và Liễu Thanh Duyệt vẫn tủm tỉm nhìn Lâm Kiều Hân chằm chằm. Lâm Kiều Hân cũng thấy lúng túng. Nhưng cô không nghĩ nhiều. Cô tưởng họ đều là chị ruột của Trương Minh Vũ, cùng chung một nhà nên hối sinh con là chuyện bình thường. Điều duy nhất làm cô ngờ vực là… vì sao họ của Hạ Hâm Điềm không phải là họ Trương? Nghệ danh sao? Nghĩ vậy nên Lâm Kiều Hân nhẹ nhõm trở lại. Cô cũng có biết họ của Tô Mang và Liễu Thanh Duyệt đâu. Câu hỏi vừa rồi trúng ngay tim đen, Lâm Kiều Hân chẳng biết trả lời thế nào cho phải. Qua một lúc cô mới ngập ngừng đáp: "Bọn em... bận việc quá nên vẫn chưa có ý định đó". Trương Minh Vũ lắc đầu ngao ngán. Cái này mà cũng gọi là lý do hả... Tô Mang bắt chéo chân, chậm rãi chất vấn: "Vậy cô định khi nào sẽ sinh con cho em tôi?" Tuy trong lòng rất căng thẳng nhưng bề ngoài Lâm Kiều Hân vẫn làm mặt lạnh như thường. "Em... tính sẽ đợi đến khi công việc có khởi sắc đã ạ". Cô nói một cách e dè.