Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 812
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Liễu Thanh Duyệt gặng hỏi: "Công việc có khởi sắc cụ thể là khi nào?" Lâm Kiều Hân cắn răng, gian nan trả lời: "Tiền gửi tiết kiệm được một tỷ ạ". Hỏi đến mức này là làm khó cô quá rồi. Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, chẳng biết làm gì hơn. Hạ Hâm Điềm thản nhiên nói: "Em ba, em cho em dâu một tỷ để bọn nó hành sự ngay trong tối nay đi". Phụt! Trương Minh Vũ suýt nữa đã hộc máu! Lâm Kiều Hân cũng không giữ bình tĩnh được nữa, trợn mắt há hốc mồm. Ơ... Cô sững sờ. Chị ba của Trương Minh Vũ... giàu thế ư? Tô Mang cười đắc ý: "Duyệt ngay và luôn, để em gọi liền cho nóng". Nói xong, cô ấy toan lấy điện thoại ra. Trương Minh Vũ vội vàng ngăn cản: "Trời đất ơi! Các chị đừng làm vậy, chuyện này..." Trương Minh Vũ nói được giữa chừng thì không thốt nên lời. Xấu hổ muốn chết! Bấy giờ Tô Mang mới đặt điện thoại xuống. Lâm Kiều Hân cũng thở phào nhẹ nhõm. Cô không biết có thật là Tô Mang có một tỷ không. Lỡ có thật thì... Phải mất một lúc lâu Lâm Kiều Hân mới trở lại dáng vẻ lạnh lùng, thanh cao ban đầu. Trương Minh Vũ thấy vậy thì ngẩn ra. Lâm Kiều Hân này tính làm gì đây? Kế đó, Tô Mang lại cất giọng lên: "Thôi được rồi, đành chờ cô tự cố gắng thôi, mong cô đừng nuốt lời". Dứt lời, một tia sáng sắc bén hiện lên trong đôi mắt của cô ấy. Đại sứ thương hiệu Hạ Hâm Điềm, chỉ riêng danh hiệu này thôi đã có giá trị không dưới một tỷ rồi! Lâm Kiều Hân thản nhiên đáp: "Chị ba đừng lo". Nói là vậy nhưng cô vẫn thầm thấy hối hận. Trương Minh Vũ lại thấy gượng gạo sao sao khi nghe thấy cách gọi chị ba này. Hạ Hâm Điềm mỉm cười, nói với đôi mắt xảo quyệt: "À phải rồi, trong biệt thự của chị chỉ có bốn phòng, còn lại vẫn chưa dọn dẹp xong". "Chúng ta có năm người... phải làm sao đây?" Tô Mang nói ngay tắp lự: "Sao phải xoắn, cho thằng nhỏ ngủ với em là xong. Mấy năm rồi không gặp nó, nhớ muốn chết!" Sau khi nói xong, cô ấy nhìn Trương Minh Vũ như sói nhìn mồi. Ừng ực! Trương Minh Vũ nuốt nước miếng một cách khó khăn. Mấy bà chị này làm trò gì thế? Mới gặp đây thôi mà... Liễu Thanh Duyệt cũng nói ngay: "Thôi, để thằng nhỏ ngủ với em đi, em xa nó lâu hơn mấy chị mà". Dứt câu, cô ấy cũng nhìn anh bằng đôi mắt quyến rũ. Trương Minh Vũ tức khắc giật bắn người. Điện giật ghê quá...
Liễu Thanh Duyệt gặng hỏi: "Công việc có khởi sắc cụ thể là khi nào?"
Lâm Kiều Hân cắn răng, gian nan trả lời: "Tiền gửi tiết kiệm được một tỷ ạ".
Hỏi đến mức này là làm khó cô quá rồi.
Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, chẳng biết làm gì hơn.
Hạ Hâm Điềm thản nhiên nói: "Em ba, em cho em dâu một tỷ để bọn nó hành sự ngay trong tối nay đi".
Phụt!
Trương Minh Vũ suýt nữa đã hộc máu!
Lâm Kiều Hân cũng không giữ bình tĩnh được nữa, trợn mắt há hốc mồm.
Ơ...
Cô sững sờ.
Chị ba của Trương Minh Vũ... giàu thế ư?
Tô Mang cười đắc ý: "Duyệt ngay và luôn, để em gọi liền cho nóng".
Nói xong, cô ấy toan lấy điện thoại ra.
Trương Minh Vũ vội vàng ngăn cản: "Trời đất ơi! Các chị đừng làm vậy, chuyện này..."
Trương Minh Vũ nói được giữa chừng thì không thốt nên lời.
Xấu hổ muốn chết!
Bấy giờ Tô Mang mới đặt điện thoại xuống.
Lâm Kiều Hân cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cô không biết có thật là Tô Mang có một tỷ không.
Lỡ có thật thì...
Phải mất một lúc lâu Lâm Kiều Hân mới trở lại dáng vẻ lạnh lùng, thanh cao ban đầu.
Trương Minh Vũ thấy vậy thì ngẩn ra.
Lâm Kiều Hân này tính làm gì đây?
Kế đó, Tô Mang lại cất giọng lên: "Thôi được rồi, đành chờ cô tự cố gắng thôi, mong cô đừng nuốt lời".
Dứt lời, một tia sáng sắc bén hiện lên trong đôi mắt của cô ấy.
Đại sứ thương hiệu Hạ Hâm Điềm, chỉ riêng danh hiệu này thôi đã có giá trị không dưới một tỷ rồi!
Lâm Kiều Hân thản nhiên đáp: "Chị ba đừng lo".
Nói là vậy nhưng cô vẫn thầm thấy hối hận.
Trương Minh Vũ lại thấy gượng gạo sao sao khi nghe thấy cách gọi chị ba này.
Hạ Hâm Điềm mỉm cười, nói với đôi mắt xảo quyệt: "À phải rồi, trong biệt thự của chị chỉ có bốn phòng, còn lại vẫn chưa dọn dẹp xong".
"Chúng ta có năm người... phải làm sao đây?"
Tô Mang nói ngay tắp lự: "Sao phải xoắn, cho thằng nhỏ ngủ với em là xong. Mấy năm rồi không gặp nó, nhớ muốn chết!"
Sau khi nói xong, cô ấy nhìn Trương Minh Vũ như sói nhìn mồi.
Ừng ực!
Trương Minh Vũ nuốt nước miếng một cách khó khăn.
Mấy bà chị này làm trò gì thế?
Mới gặp đây thôi mà...
Liễu Thanh Duyệt cũng nói ngay: "Thôi, để thằng nhỏ ngủ với em đi, em xa nó lâu hơn mấy chị mà".
Dứt câu, cô ấy cũng nhìn anh bằng đôi mắt quyến rũ.
Trương Minh Vũ tức khắc giật bắn người.
Điện giật ghê quá...
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Liễu Thanh Duyệt gặng hỏi: "Công việc có khởi sắc cụ thể là khi nào?" Lâm Kiều Hân cắn răng, gian nan trả lời: "Tiền gửi tiết kiệm được một tỷ ạ". Hỏi đến mức này là làm khó cô quá rồi. Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, chẳng biết làm gì hơn. Hạ Hâm Điềm thản nhiên nói: "Em ba, em cho em dâu một tỷ để bọn nó hành sự ngay trong tối nay đi". Phụt! Trương Minh Vũ suýt nữa đã hộc máu! Lâm Kiều Hân cũng không giữ bình tĩnh được nữa, trợn mắt há hốc mồm. Ơ... Cô sững sờ. Chị ba của Trương Minh Vũ... giàu thế ư? Tô Mang cười đắc ý: "Duyệt ngay và luôn, để em gọi liền cho nóng". Nói xong, cô ấy toan lấy điện thoại ra. Trương Minh Vũ vội vàng ngăn cản: "Trời đất ơi! Các chị đừng làm vậy, chuyện này..." Trương Minh Vũ nói được giữa chừng thì không thốt nên lời. Xấu hổ muốn chết! Bấy giờ Tô Mang mới đặt điện thoại xuống. Lâm Kiều Hân cũng thở phào nhẹ nhõm. Cô không biết có thật là Tô Mang có một tỷ không. Lỡ có thật thì... Phải mất một lúc lâu Lâm Kiều Hân mới trở lại dáng vẻ lạnh lùng, thanh cao ban đầu. Trương Minh Vũ thấy vậy thì ngẩn ra. Lâm Kiều Hân này tính làm gì đây? Kế đó, Tô Mang lại cất giọng lên: "Thôi được rồi, đành chờ cô tự cố gắng thôi, mong cô đừng nuốt lời". Dứt lời, một tia sáng sắc bén hiện lên trong đôi mắt của cô ấy. Đại sứ thương hiệu Hạ Hâm Điềm, chỉ riêng danh hiệu này thôi đã có giá trị không dưới một tỷ rồi! Lâm Kiều Hân thản nhiên đáp: "Chị ba đừng lo". Nói là vậy nhưng cô vẫn thầm thấy hối hận. Trương Minh Vũ lại thấy gượng gạo sao sao khi nghe thấy cách gọi chị ba này. Hạ Hâm Điềm mỉm cười, nói với đôi mắt xảo quyệt: "À phải rồi, trong biệt thự của chị chỉ có bốn phòng, còn lại vẫn chưa dọn dẹp xong". "Chúng ta có năm người... phải làm sao đây?" Tô Mang nói ngay tắp lự: "Sao phải xoắn, cho thằng nhỏ ngủ với em là xong. Mấy năm rồi không gặp nó, nhớ muốn chết!" Sau khi nói xong, cô ấy nhìn Trương Minh Vũ như sói nhìn mồi. Ừng ực! Trương Minh Vũ nuốt nước miếng một cách khó khăn. Mấy bà chị này làm trò gì thế? Mới gặp đây thôi mà... Liễu Thanh Duyệt cũng nói ngay: "Thôi, để thằng nhỏ ngủ với em đi, em xa nó lâu hơn mấy chị mà". Dứt câu, cô ấy cũng nhìn anh bằng đôi mắt quyến rũ. Trương Minh Vũ tức khắc giật bắn người. Điện giật ghê quá...