Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 835

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Cho dù có dốc hết sức lực nhưng anh vẫn chẳng thể làm gì được kẻ thù!  Lâm Kiều Hân cảm thấy tuyệt vọng.  Anh cũng vậy.  Trong mắt Long Tam và Long Thất cũng hiện lên vẻ lo lắng!  Thế nhưng… chẳng ai có thể giúp được!  Đúng lúc này, anh bất chợt phát hiện bên trong rừng cây quanh đó lấp ló từng bóng đen di chuyển!  Vẫn còn người khác sao?  Anh tức thì trợn tròn hai mắt!  Tuy nhiên, Trương Minh Vũ chưa kịp nghĩ gì nhiều đã thấy đám người kia xông ra khỏi rừng cây, chạy một mạch tới chỗ Long Tam và Long Thất!  Xong đời thật rồi.  Lòng anh nguội lạnh như tro tàn.  Tần Minh Nguyệt nhíu mày, cũng vô cùng lo lắng.  Tiếp đó, tất cả mọi người đều dừng hết động tác, mặt mày ngơ ngác nhìn đám người thần bí vừa mới xuất hiện.  Trương Minh Vũ quan sát thật kỹ, nhìn ra được cách ăn mặc của đám người này không giống với người của Thần Ẩn!  Mặc dù đều là đồ đen nhưng trước ngực của bọn họ có treo một huy hiệu màu bạc.  Trên đó viết một chữ “quân”!  Đây là…  Anh lập tức cau mày.  Chỉ một lát sau, đám người mới xuất hiện kia đã nhào vào cuộc chiến.  Bọn họ đánh với người của Thần Ẩn!  Chuyện này…  Khi được chứng kiến cảnh tượng này, Trương Minh Vũ không khỏi cảm thấy mờ mịt, hai mắt trợn tròn.  Đây là… chuyện quái quỷ gì vậy?  Tần Minh Nguyệt cũng bị làm cho choáng váng.  Chỉ có mỗi Long Tam và Long Thất lại điên cuồng cười lớn, đòn tấn công càng thêm sắc bén!  Gã đàn em trợn mắt há hốc mồm, thì thào nói: “Chuyện này…”  Gã ta chưa kịp nghĩ gì nhiều thì trong rừng cây lại xuất hiện thêm một nhóm người nữa. Bọn họ nhắm thẳng tới chỗ gã ta!  Thấy thế, Trương Minh Vũ đờ cả người ra.  Thoáng chốc, gã ta đã bị người người bao vây, tay chân luống cuống, ốc còn không mang nổi mình ốc!  Trương Minh Vũ đứng sững người nhìn cảnh tượng trước mắt!  “Á!”  Đột nhiên có một tiếng hét thảm thiết vang lên!  Đây là giọng con gái!  Anh hoảng hồn, thầm nghĩ chẳng lẽ Tần Minh Nguyệt không đánh nổi nữa rồi sao?  Nhưng khi quay đầu lại xem, anh mới kinh ngạc phát hiện cô gái tóc ngắn đã bị đánh ngã lăn ra đất, đau đớn giãy giụa!  Tần Minh Nguyệt lợi hại vậy sao?  Ngay sau đó, Tần Minh Nguyệt sải bước về phía trước!  

Cho dù có dốc hết sức lực nhưng anh vẫn chẳng thể làm gì được kẻ thù!  

Lâm Kiều Hân cảm thấy tuyệt vọng.  

Anh cũng vậy.  

Trong mắt Long Tam và Long Thất cũng hiện lên vẻ lo lắng!  

Thế nhưng… chẳng ai có thể giúp được!  

Đúng lúc này, anh bất chợt phát hiện bên trong rừng cây quanh đó lấp ló từng bóng đen di chuyển!  

Vẫn còn người khác sao?  

Anh tức thì trợn tròn hai mắt!  

Tuy nhiên, Trương Minh Vũ chưa kịp nghĩ gì nhiều đã thấy đám người kia xông ra khỏi rừng cây, chạy một mạch tới chỗ Long Tam và Long Thất!  

Xong đời thật rồi.  

Lòng anh nguội lạnh như tro tàn.  

Tần Minh Nguyệt nhíu mày, cũng vô cùng lo lắng.  

Tiếp đó, tất cả mọi người đều dừng hết động tác, mặt mày ngơ ngác nhìn đám người thần bí vừa mới xuất hiện.  

Trương Minh Vũ quan sát thật kỹ, nhìn ra được cách ăn mặc của đám người này không giống với người của Thần Ẩn!  

Mặc dù đều là đồ đen nhưng trước ngực của bọn họ có treo một huy hiệu màu bạc.  

Trên đó viết một chữ “quân”!  

Đây là…  

Anh lập tức cau mày.  

Chỉ một lát sau, đám người mới xuất hiện kia đã nhào vào cuộc chiến.  

Bọn họ đánh với người của Thần Ẩn!  

Chuyện này…  

Khi được chứng kiến cảnh tượng này, Trương Minh Vũ không khỏi cảm thấy mờ mịt, hai mắt trợn tròn.  

Đây là… chuyện quái quỷ gì vậy?  

Tần Minh Nguyệt cũng bị làm cho choáng váng.  

Chỉ có mỗi Long Tam và Long Thất lại điên cuồng cười lớn, đòn tấn công càng thêm sắc bén!  

Gã đàn em trợn mắt há hốc mồm, thì thào nói: “Chuyện này…”  

Gã ta chưa kịp nghĩ gì nhiều thì trong rừng cây lại xuất hiện thêm một nhóm người nữa. Bọn họ nhắm thẳng tới chỗ gã ta!  

Thấy thế, Trương Minh Vũ đờ cả người ra.  

Thoáng chốc, gã ta đã bị người người bao vây, tay chân luống cuống, ốc còn không mang nổi mình ốc!  

Trương Minh Vũ đứng sững người nhìn cảnh tượng trước mắt!  

“Á!”  

Đột nhiên có một tiếng hét thảm thiết vang lên!  

Đây là giọng con gái!  

Anh hoảng hồn, thầm nghĩ chẳng lẽ Tần Minh Nguyệt không đánh nổi nữa rồi sao?  

Nhưng khi quay đầu lại xem, anh mới kinh ngạc phát hiện cô gái tóc ngắn đã bị đánh ngã lăn ra đất, đau đớn giãy giụa!  

Tần Minh Nguyệt lợi hại vậy sao?  

Ngay sau đó, Tần Minh Nguyệt sải bước về phía trước!  

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Cho dù có dốc hết sức lực nhưng anh vẫn chẳng thể làm gì được kẻ thù!  Lâm Kiều Hân cảm thấy tuyệt vọng.  Anh cũng vậy.  Trong mắt Long Tam và Long Thất cũng hiện lên vẻ lo lắng!  Thế nhưng… chẳng ai có thể giúp được!  Đúng lúc này, anh bất chợt phát hiện bên trong rừng cây quanh đó lấp ló từng bóng đen di chuyển!  Vẫn còn người khác sao?  Anh tức thì trợn tròn hai mắt!  Tuy nhiên, Trương Minh Vũ chưa kịp nghĩ gì nhiều đã thấy đám người kia xông ra khỏi rừng cây, chạy một mạch tới chỗ Long Tam và Long Thất!  Xong đời thật rồi.  Lòng anh nguội lạnh như tro tàn.  Tần Minh Nguyệt nhíu mày, cũng vô cùng lo lắng.  Tiếp đó, tất cả mọi người đều dừng hết động tác, mặt mày ngơ ngác nhìn đám người thần bí vừa mới xuất hiện.  Trương Minh Vũ quan sát thật kỹ, nhìn ra được cách ăn mặc của đám người này không giống với người của Thần Ẩn!  Mặc dù đều là đồ đen nhưng trước ngực của bọn họ có treo một huy hiệu màu bạc.  Trên đó viết một chữ “quân”!  Đây là…  Anh lập tức cau mày.  Chỉ một lát sau, đám người mới xuất hiện kia đã nhào vào cuộc chiến.  Bọn họ đánh với người của Thần Ẩn!  Chuyện này…  Khi được chứng kiến cảnh tượng này, Trương Minh Vũ không khỏi cảm thấy mờ mịt, hai mắt trợn tròn.  Đây là… chuyện quái quỷ gì vậy?  Tần Minh Nguyệt cũng bị làm cho choáng váng.  Chỉ có mỗi Long Tam và Long Thất lại điên cuồng cười lớn, đòn tấn công càng thêm sắc bén!  Gã đàn em trợn mắt há hốc mồm, thì thào nói: “Chuyện này…”  Gã ta chưa kịp nghĩ gì nhiều thì trong rừng cây lại xuất hiện thêm một nhóm người nữa. Bọn họ nhắm thẳng tới chỗ gã ta!  Thấy thế, Trương Minh Vũ đờ cả người ra.  Thoáng chốc, gã ta đã bị người người bao vây, tay chân luống cuống, ốc còn không mang nổi mình ốc!  Trương Minh Vũ đứng sững người nhìn cảnh tượng trước mắt!  “Á!”  Đột nhiên có một tiếng hét thảm thiết vang lên!  Đây là giọng con gái!  Anh hoảng hồn, thầm nghĩ chẳng lẽ Tần Minh Nguyệt không đánh nổi nữa rồi sao?  Nhưng khi quay đầu lại xem, anh mới kinh ngạc phát hiện cô gái tóc ngắn đã bị đánh ngã lăn ra đất, đau đớn giãy giụa!  Tần Minh Nguyệt lợi hại vậy sao?  Ngay sau đó, Tần Minh Nguyệt sải bước về phía trước!  

Chương 835