Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 836
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trong tay cô gái tóc ngắn chợt xuất hiện một hạt ngọc màu đen. Cô ta dùng sức ném ra! Anh vội vàng gào lên nhắc nhở: “Cẩn thận!” Tần Minh Nguyệt cũng nâng cao cảnh giác! Rầm! Tiếng nổ ầm vang lên, khói bay mù mịt! Chờ tới khi làn khói dày đặc tản ra thì cô gái tóc ngắn đã biến mất không còn bóng dáng! “Á!” Lại có tiếng hét thảm vang vọng! Anh giật mình quay lại, trông thấy gã đàn em đã bị đám người mới xuất hiện đánh ngã ra đất rồi trói lại! Sau đó bọn họ lại tức tốc chạy biến vào trong rừng! Ơ… Trương Minh Vũ ngơ ngác nhìn theo. Thế là đi rồi sao? Trận chiến bên phía Long Tam cũng sắp kết thúc! Người của Thần Ẩn bị đánh tan tác, chật vật bỏ chạy! Cuối cùng anh cũng có thể thở phào một hơi. Không cần biết đối phương là ai, chỉ cần giúp mình là tốt rồi! Tần Minh Nguyệt nhìn thoáng qua những người kia rồi lại nhìn sang anh với ánh mắt phức tạp, vẻ mặt tràn ngập sự hiếu kỳ! Phải rồi, còn Lâm Kiều Hân! Anh giật mình bừng tỉnh, cuống cuồng ngẩng đầu lên tìm kiếm. Bấy giờ anh mới bàng hoàng phát hiện gã cầm đầu đã kéo theo cô chạy được mấy trăm mét rồi! “Đuổi theo!” Anh trầm giọng quát rồi lao như bay về phía bọn họ. Tần Minh Nguyệt theo sát phía sau! Bên phía Long Tam cũng chấm dứt chiến đấu! Đám người thần bí kia nhanh chóng bỏ đi như nước thuỷ triều rút xuống, chỉ chốc lát sau đã biến mất trong rừng cây! Long Tam và Long Thất cũng vội vàng chạy về phía anh! Lâm Kiều Hân nghiến chặt răng, cơ thể điên cuồng giãy giụa! Mặc dù không thể thoát ra ngoài nhưng dù sao cũng vẫn kéo chậm tốc độ của gã cầm đầu! Trương Minh Vũ dồn hết sức bình sinh để đuổi theo! Khoảng cách giữa hai người nhanh chóng bị rút ngắn, Long Tam và Long Thất cũng đã đuổi kịp tới nơi! Bốn người họ bừng bừng khí thế! Đôi mắt xinh đẹp của Lâm Kiều Hân ánh lên vẻ chờ mong! Nhưng đúng lúc này, gã cầm đầu đột nhiên dừng bước, quay ngoắt ra sau! “Đứng lại! Các người còn tới gần, tôi sẽ gi ết chết cô ta!”, gã ta lạnh giọng quát!
Trong tay cô gái tóc ngắn chợt xuất hiện một hạt ngọc màu đen. Cô ta dùng sức ném ra!
Anh vội vàng gào lên nhắc nhở: “Cẩn thận!”
Tần Minh Nguyệt cũng nâng cao cảnh giác!
Rầm!
Tiếng nổ ầm vang lên, khói bay mù mịt!
Chờ tới khi làn khói dày đặc tản ra thì cô gái tóc ngắn đã biến mất không còn bóng dáng!
“Á!”
Lại có tiếng hét thảm vang vọng!
Anh giật mình quay lại, trông thấy gã đàn em đã bị đám người mới xuất hiện đánh ngã ra đất rồi trói lại!
Sau đó bọn họ lại tức tốc chạy biến vào trong rừng!
Ơ…
Trương Minh Vũ ngơ ngác nhìn theo.
Thế là đi rồi sao?
Trận chiến bên phía Long Tam cũng sắp kết thúc!
Người của Thần Ẩn bị đánh tan tác, chật vật bỏ chạy!
Cuối cùng anh cũng có thể thở phào một hơi.
Không cần biết đối phương là ai, chỉ cần giúp mình là tốt rồi!
Tần Minh Nguyệt nhìn thoáng qua những người kia rồi lại nhìn sang anh với ánh mắt phức tạp, vẻ mặt tràn ngập sự hiếu kỳ!
Phải rồi, còn Lâm Kiều Hân!
Anh giật mình bừng tỉnh, cuống cuồng ngẩng đầu lên tìm kiếm.
Bấy giờ anh mới bàng hoàng phát hiện gã cầm đầu đã kéo theo cô chạy được mấy trăm mét rồi!
“Đuổi theo!”
Anh trầm giọng quát rồi lao như bay về phía bọn họ.
Tần Minh Nguyệt theo sát phía sau!
Bên phía Long Tam cũng chấm dứt chiến đấu!
Đám người thần bí kia nhanh chóng bỏ đi như nước thuỷ triều rút xuống, chỉ chốc lát sau đã biến mất trong rừng cây!
Long Tam và Long Thất cũng vội vàng chạy về phía anh!
Lâm Kiều Hân nghiến chặt răng, cơ thể điên cuồng giãy giụa!
Mặc dù không thể thoát ra ngoài nhưng dù sao cũng vẫn kéo chậm tốc độ của gã cầm đầu!
Trương Minh Vũ dồn hết sức bình sinh để đuổi theo!
Khoảng cách giữa hai người nhanh chóng bị rút ngắn, Long Tam và Long Thất cũng đã đuổi kịp tới nơi!
Bốn người họ bừng bừng khí thế!
Đôi mắt xinh đẹp của Lâm Kiều Hân ánh lên vẻ chờ mong!
Nhưng đúng lúc này, gã cầm đầu đột nhiên dừng bước, quay ngoắt ra sau!
“Đứng lại! Các người còn tới gần, tôi sẽ gi ết chết cô ta!”, gã ta lạnh giọng quát!
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trong tay cô gái tóc ngắn chợt xuất hiện một hạt ngọc màu đen. Cô ta dùng sức ném ra! Anh vội vàng gào lên nhắc nhở: “Cẩn thận!” Tần Minh Nguyệt cũng nâng cao cảnh giác! Rầm! Tiếng nổ ầm vang lên, khói bay mù mịt! Chờ tới khi làn khói dày đặc tản ra thì cô gái tóc ngắn đã biến mất không còn bóng dáng! “Á!” Lại có tiếng hét thảm vang vọng! Anh giật mình quay lại, trông thấy gã đàn em đã bị đám người mới xuất hiện đánh ngã ra đất rồi trói lại! Sau đó bọn họ lại tức tốc chạy biến vào trong rừng! Ơ… Trương Minh Vũ ngơ ngác nhìn theo. Thế là đi rồi sao? Trận chiến bên phía Long Tam cũng sắp kết thúc! Người của Thần Ẩn bị đánh tan tác, chật vật bỏ chạy! Cuối cùng anh cũng có thể thở phào một hơi. Không cần biết đối phương là ai, chỉ cần giúp mình là tốt rồi! Tần Minh Nguyệt nhìn thoáng qua những người kia rồi lại nhìn sang anh với ánh mắt phức tạp, vẻ mặt tràn ngập sự hiếu kỳ! Phải rồi, còn Lâm Kiều Hân! Anh giật mình bừng tỉnh, cuống cuồng ngẩng đầu lên tìm kiếm. Bấy giờ anh mới bàng hoàng phát hiện gã cầm đầu đã kéo theo cô chạy được mấy trăm mét rồi! “Đuổi theo!” Anh trầm giọng quát rồi lao như bay về phía bọn họ. Tần Minh Nguyệt theo sát phía sau! Bên phía Long Tam cũng chấm dứt chiến đấu! Đám người thần bí kia nhanh chóng bỏ đi như nước thuỷ triều rút xuống, chỉ chốc lát sau đã biến mất trong rừng cây! Long Tam và Long Thất cũng vội vàng chạy về phía anh! Lâm Kiều Hân nghiến chặt răng, cơ thể điên cuồng giãy giụa! Mặc dù không thể thoát ra ngoài nhưng dù sao cũng vẫn kéo chậm tốc độ của gã cầm đầu! Trương Minh Vũ dồn hết sức bình sinh để đuổi theo! Khoảng cách giữa hai người nhanh chóng bị rút ngắn, Long Tam và Long Thất cũng đã đuổi kịp tới nơi! Bốn người họ bừng bừng khí thế! Đôi mắt xinh đẹp của Lâm Kiều Hân ánh lên vẻ chờ mong! Nhưng đúng lúc này, gã cầm đầu đột nhiên dừng bước, quay ngoắt ra sau! “Đứng lại! Các người còn tới gần, tôi sẽ gi ết chết cô ta!”, gã ta lạnh giọng quát!