Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 871

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Hàn Quân Ngưng là ai mà dám nói năng với người của cảnh sát như vậy?  Trương Minh Vũ cũng trợn tròn mắt, lòng càng lúc càng nôn nóng.  Chuyện này không phải chuyện đùa đâu...  Tần Minh Nguyệt hổn hển thở mấy hơi, mắt long lên đầy tức giận, lạnh lẽo nói: "Tôi đang thi hành công vụ, cô làm vậy chính là gây cản trở đối với người thi hành công vụ".  Sau sự việc hôm nay, ấn tượng của cô ta đối với Trương Minh Vũ cũng đã thay đổi ít nhiều.  Nhưng giờ đây, lối hành xử của Hàn Quân Ngưng khiến cô ta căm hận lây sang cả Trương Minh Vũ.  Hàn Quân Ngưng thản nhiên nói: "Tôi cũng đang thi hành công vụ, hiện giờ các người có thể đi rồi".  Trương Minh Vũ và Lâm Kiều Hân đều hết sức bối rối.  Đám đông xung quanh đều nhìn họ bằng ánh mắt giễu cợt lộ liễu.  Triệu Khoát và Hà Gia Hoa đồng thời nở nụ cười nhạt.  Thực lực rất mạnh, đúng.  Nhưng đầu óc chập mạch rồi à?  Tần Minh Nguyệt tức giận cười nhạt, ánh mắt lóe lên lạnh lẽo.  Cô ta chỉ mới nhậm chức, vậy mà lại năm lần bảy lượt chịu thiệt trong tay Trương Minh Vũ và Hàn Quân Ngưng.  Giờ là lúc nên ra oai phủ đầu lấy uy với cấp dưới rồi!  Tần Minh Nguyệt quát lên một tiếng: "Người đâu!"  Cô ta vừa hô lên đã có mấy viên cảnh sát xông vào.  Tần Minh Nguyệt lạnh lùng nói: "Người phụ nữ này đang gây trở ngại việc thi hành công vụ, đưa cả cô ta về đồn cảnh sát".  Mấy cảnh sát kia nghe lệnh, đều cầm súng lục bước nhanh về phía trước.  Trương Minh Vũ thấy vậy, lòng vô cùng khẩn trương, anh thực sự sợ Hàn Quân Ngưng sẽ nảy sinh xung đột với đám cảnh sát này.  Đám đông xung quanh đều nhếch miệng cười giễu cợt, thái độ châm chọc càng lúc càng rõ ràng.  Triệu Khoát cũng châm biếm cười nói: "Trương Minh Vũ, tao còn tưởng mày đã tìm được một kẻ lợi hại đến bảo vệ mình cơ đấy".  "Ai ngờ... lại là một kẻ đầu óc ngu si tứ chi phát triển!"  Hà Gia Hoa cũng nhếch mép cười, vẻ chế giễu không hề che giấu.  Nhưng Triệu Khoát vừa dứt lời, chợt một bóng đen vút qua, khiến tất cả đều hoa mắt.  Tần Minh Nguyệt cau mày.  Giây lát sau, Hàn Quân Ngưng đã xuất hiện trước mặt Triệu Khoát.  Triệu Khoát và Hà Gia Hoa sững sờ.  "Cô..."  Triệu Khoát trừng to mắt, sợ hãi lắp bắp định nói gì đó.  Nhưng hắn còn chưa thốt lên lời, một âm thanh vang vọng đã cắt đứt lời hắn: "Bốp!"  Trời đất!  

Hàn Quân Ngưng là ai mà dám nói năng với người của cảnh sát như vậy?  

Trương Minh Vũ cũng trợn tròn mắt, lòng càng lúc càng nôn nóng.  

Chuyện này không phải chuyện đùa đâu...  

Tần Minh Nguyệt hổn hển thở mấy hơi, mắt long lên đầy tức giận, lạnh lẽo nói: "Tôi đang thi hành công vụ, cô làm vậy chính là gây cản trở đối với người thi hành công vụ".  

Sau sự việc hôm nay, ấn tượng của cô ta đối với Trương Minh Vũ cũng đã thay đổi ít nhiều.  

Nhưng giờ đây, lối hành xử của Hàn Quân Ngưng khiến cô ta căm hận lây sang cả Trương Minh Vũ.  

Hàn Quân Ngưng thản nhiên nói: "Tôi cũng đang thi hành công vụ, hiện giờ các người có thể đi rồi".  

Trương Minh Vũ và Lâm Kiều Hân đều hết sức bối rối.  

Đám đông xung quanh đều nhìn họ bằng ánh mắt giễu cợt lộ liễu.  

Triệu Khoát và Hà Gia Hoa đồng thời nở nụ cười nhạt.  

Thực lực rất mạnh, đúng.  

Nhưng đầu óc chập mạch rồi à?  

Tần Minh Nguyệt tức giận cười nhạt, ánh mắt lóe lên lạnh lẽo.  

Cô ta chỉ mới nhậm chức, vậy mà lại năm lần bảy lượt chịu thiệt trong tay Trương Minh Vũ và Hàn Quân Ngưng.  

Giờ là lúc nên ra oai phủ đầu lấy uy với cấp dưới rồi!  

Tần Minh Nguyệt quát lên một tiếng: "Người đâu!"  

Cô ta vừa hô lên đã có mấy viên cảnh sát xông vào.  

Tần Minh Nguyệt lạnh lùng nói: "Người phụ nữ này đang gây trở ngại việc thi hành công vụ, đưa cả cô ta về đồn cảnh sát".  

Mấy cảnh sát kia nghe lệnh, đều cầm súng lục bước nhanh về phía trước.  

Trương Minh Vũ thấy vậy, lòng vô cùng khẩn trương, anh thực sự sợ Hàn Quân Ngưng sẽ nảy sinh xung đột với đám cảnh sát này.  

Đám đông xung quanh đều nhếch miệng cười giễu cợt, thái độ châm chọc càng lúc càng rõ ràng.  

Triệu Khoát cũng châm biếm cười nói: "Trương Minh Vũ, tao còn tưởng mày đã tìm được một kẻ lợi hại đến bảo vệ mình cơ đấy".  

"Ai ngờ... lại là một kẻ đầu óc ngu si tứ chi phát triển!"  

Hà Gia Hoa cũng nhếch mép cười, vẻ chế giễu không hề che giấu.  

Nhưng Triệu Khoát vừa dứt lời, chợt một bóng đen vút qua, khiến tất cả đều hoa mắt.  

Tần Minh Nguyệt cau mày.  

Giây lát sau, Hàn Quân Ngưng đã xuất hiện trước mặt Triệu Khoát.  

Triệu Khoát và Hà Gia Hoa sững sờ.  

"Cô..."  

Triệu Khoát trừng to mắt, sợ hãi lắp bắp định nói gì đó.  

Nhưng hắn còn chưa thốt lên lời, một âm thanh vang vọng đã cắt đứt lời hắn: "Bốp!"  

Trời đất!  

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Hàn Quân Ngưng là ai mà dám nói năng với người của cảnh sát như vậy?  Trương Minh Vũ cũng trợn tròn mắt, lòng càng lúc càng nôn nóng.  Chuyện này không phải chuyện đùa đâu...  Tần Minh Nguyệt hổn hển thở mấy hơi, mắt long lên đầy tức giận, lạnh lẽo nói: "Tôi đang thi hành công vụ, cô làm vậy chính là gây cản trở đối với người thi hành công vụ".  Sau sự việc hôm nay, ấn tượng của cô ta đối với Trương Minh Vũ cũng đã thay đổi ít nhiều.  Nhưng giờ đây, lối hành xử của Hàn Quân Ngưng khiến cô ta căm hận lây sang cả Trương Minh Vũ.  Hàn Quân Ngưng thản nhiên nói: "Tôi cũng đang thi hành công vụ, hiện giờ các người có thể đi rồi".  Trương Minh Vũ và Lâm Kiều Hân đều hết sức bối rối.  Đám đông xung quanh đều nhìn họ bằng ánh mắt giễu cợt lộ liễu.  Triệu Khoát và Hà Gia Hoa đồng thời nở nụ cười nhạt.  Thực lực rất mạnh, đúng.  Nhưng đầu óc chập mạch rồi à?  Tần Minh Nguyệt tức giận cười nhạt, ánh mắt lóe lên lạnh lẽo.  Cô ta chỉ mới nhậm chức, vậy mà lại năm lần bảy lượt chịu thiệt trong tay Trương Minh Vũ và Hàn Quân Ngưng.  Giờ là lúc nên ra oai phủ đầu lấy uy với cấp dưới rồi!  Tần Minh Nguyệt quát lên một tiếng: "Người đâu!"  Cô ta vừa hô lên đã có mấy viên cảnh sát xông vào.  Tần Minh Nguyệt lạnh lùng nói: "Người phụ nữ này đang gây trở ngại việc thi hành công vụ, đưa cả cô ta về đồn cảnh sát".  Mấy cảnh sát kia nghe lệnh, đều cầm súng lục bước nhanh về phía trước.  Trương Minh Vũ thấy vậy, lòng vô cùng khẩn trương, anh thực sự sợ Hàn Quân Ngưng sẽ nảy sinh xung đột với đám cảnh sát này.  Đám đông xung quanh đều nhếch miệng cười giễu cợt, thái độ châm chọc càng lúc càng rõ ràng.  Triệu Khoát cũng châm biếm cười nói: "Trương Minh Vũ, tao còn tưởng mày đã tìm được một kẻ lợi hại đến bảo vệ mình cơ đấy".  "Ai ngờ... lại là một kẻ đầu óc ngu si tứ chi phát triển!"  Hà Gia Hoa cũng nhếch mép cười, vẻ chế giễu không hề che giấu.  Nhưng Triệu Khoát vừa dứt lời, chợt một bóng đen vút qua, khiến tất cả đều hoa mắt.  Tần Minh Nguyệt cau mày.  Giây lát sau, Hàn Quân Ngưng đã xuất hiện trước mặt Triệu Khoát.  Triệu Khoát và Hà Gia Hoa sững sờ.  "Cô..."  Triệu Khoát trừng to mắt, sợ hãi lắp bắp định nói gì đó.  Nhưng hắn còn chưa thốt lên lời, một âm thanh vang vọng đã cắt đứt lời hắn: "Bốp!"  Trời đất!  

Chương 871