Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 872

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Tiếng hít hà lại một lần nữa vang lên khắp nơi.  Ngay sau đó, thân thể Triệu Khoát liền vuột khỏi ràng buộc của hai viên cảnh sát, bay vèo ra ngoài.  Miệng hắn thậm chí còn phun ra mấy ngụm máu tươi.  Rầm!  Triệu Khoát nặng nề ngã xuống đất, mấy chiếc răng văng ra khỏi miệng.  Đầu hắn ong ong lên từng hồi.  Tất cả mọi người đều đã đờ đẫn ra.  Tùy tiện đánh người trước mặt cảnh sát!  Hà Gia Hoa cũng đã choáng váng, thân thể run lên từng chập, nhìn Hàn Quân Ngưng đang đứng sừng sững trước mặt.  "Tôi... Tôi... Tôi chưa nói... nói gì..."  Bốp!  Hàn Quân Ngưng nhếch miệng, lại vung tay tặng Hà Gia Hoa một bạt tai.  Hà Gia Hoa cũng bay ra ngoài.  Tất cả vẫn còn đang trong cơn sững sờ, không ai kịp phản ứng lại.  Tần Minh Nguyệt cắn chặt răng, thân mình run lên vì giận.  Người này... quá kiêu ngạo!  Hoàn toàn không coi cô ta ra gì!  "Bắt lấy!"  Tần Minh Nguyệt quát lên một tiếng.  Mấy viên cảnh sát ra dáng định tiến đến.  Nhưng Hàn Quân Ngưng chỉ lạnh lẽo quét mắt nhìn một lượt, bọn họ liền vô thức dừng bước.  Mấy viên cảnh sát cũng phải giật mình sợ hãi trước ánh nhìn của Hàn Quân Ngưng.  Tần Minh Nguyệt hít sâu một hơi, rút phắt khẩu súng lục bên hông ra.  Cô ta đã tức muốn chết!  "Chớ chớ, sao mà động chút là đã rút súng thế này..."  "Con gái thì nên dịu dàng một chút chứ!"  Trương Minh Vũ vội xông lên, vừa can ngăn vừa đè bàn tay cầm súng của Tần Minh Nguyệt lại.  Tần Minh Nguyệt quát lên: "Tránh ra!"  Trương Minh Vũ vừa cười làm hòa vừa nói: "Thôi mà thôi mà, chị tôi đùa với mọi người chút thôi, cô xem, giỡn chơi vậy cũng vui mà!"  "Đừng có hơi chút là động súng ống thế chứ!"  Tần Minh Nguyệt ra sức giằng tay ra.  Cô ta vận sức khá mạnh, Trương Minh Vũ lảo đảo lùi về phía sau mấy bước.

Tiếng hít hà lại một lần nữa vang lên khắp nơi.  

Ngay sau đó, thân thể Triệu Khoát liền vuột khỏi ràng buộc của hai viên cảnh sát, bay vèo ra ngoài.  

Miệng hắn thậm chí còn phun ra mấy ngụm máu tươi.  

Rầm!  

Triệu Khoát nặng nề ngã xuống đất, mấy chiếc răng văng ra khỏi miệng.  

Đầu hắn ong ong lên từng hồi.  

Tất cả mọi người đều đã đờ đẫn ra.  

Tùy tiện đánh người trước mặt cảnh sát!  

Hà Gia Hoa cũng đã choáng váng, thân thể run lên từng chập, nhìn Hàn Quân Ngưng đang đứng sừng sững trước mặt.  

"Tôi... Tôi... Tôi chưa nói... nói gì..."  

Bốp!  

Hàn Quân Ngưng nhếch miệng, lại vung tay tặng Hà Gia Hoa một bạt tai.  

Hà Gia Hoa cũng bay ra ngoài.  

Tất cả vẫn còn đang trong cơn sững sờ, không ai kịp phản ứng lại.  

Tần Minh Nguyệt cắn chặt răng, thân mình run lên vì giận.  

Người này... quá kiêu ngạo!  

Hoàn toàn không coi cô ta ra gì!  

"Bắt lấy!"  

Tần Minh Nguyệt quát lên một tiếng.  

Mấy viên cảnh sát ra dáng định tiến đến.  

Nhưng Hàn Quân Ngưng chỉ lạnh lẽo quét mắt nhìn một lượt, bọn họ liền vô thức dừng bước.  

Mấy viên cảnh sát cũng phải giật mình sợ hãi trước ánh nhìn của Hàn Quân Ngưng.  

Tần Minh Nguyệt hít sâu một hơi, rút phắt khẩu súng lục bên hông ra.  

Cô ta đã tức muốn chết!  

"Chớ chớ, sao mà động chút là đã rút súng thế này..."  

"Con gái thì nên dịu dàng một chút chứ!"  

Trương Minh Vũ vội xông lên, vừa can ngăn vừa đè bàn tay cầm súng của Tần Minh Nguyệt lại.  

Tần Minh Nguyệt quát lên: "Tránh ra!"  

Trương Minh Vũ vừa cười làm hòa vừa nói: "Thôi mà thôi mà, chị tôi đùa với mọi người chút thôi, cô xem, giỡn chơi vậy cũng vui mà!"  

"Đừng có hơi chút là động súng ống thế chứ!"  

Tần Minh Nguyệt ra sức giằng tay ra.  

Cô ta vận sức khá mạnh, Trương Minh Vũ lảo đảo lùi về phía sau mấy bước.

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Tiếng hít hà lại một lần nữa vang lên khắp nơi.  Ngay sau đó, thân thể Triệu Khoát liền vuột khỏi ràng buộc của hai viên cảnh sát, bay vèo ra ngoài.  Miệng hắn thậm chí còn phun ra mấy ngụm máu tươi.  Rầm!  Triệu Khoát nặng nề ngã xuống đất, mấy chiếc răng văng ra khỏi miệng.  Đầu hắn ong ong lên từng hồi.  Tất cả mọi người đều đã đờ đẫn ra.  Tùy tiện đánh người trước mặt cảnh sát!  Hà Gia Hoa cũng đã choáng váng, thân thể run lên từng chập, nhìn Hàn Quân Ngưng đang đứng sừng sững trước mặt.  "Tôi... Tôi... Tôi chưa nói... nói gì..."  Bốp!  Hàn Quân Ngưng nhếch miệng, lại vung tay tặng Hà Gia Hoa một bạt tai.  Hà Gia Hoa cũng bay ra ngoài.  Tất cả vẫn còn đang trong cơn sững sờ, không ai kịp phản ứng lại.  Tần Minh Nguyệt cắn chặt răng, thân mình run lên vì giận.  Người này... quá kiêu ngạo!  Hoàn toàn không coi cô ta ra gì!  "Bắt lấy!"  Tần Minh Nguyệt quát lên một tiếng.  Mấy viên cảnh sát ra dáng định tiến đến.  Nhưng Hàn Quân Ngưng chỉ lạnh lẽo quét mắt nhìn một lượt, bọn họ liền vô thức dừng bước.  Mấy viên cảnh sát cũng phải giật mình sợ hãi trước ánh nhìn của Hàn Quân Ngưng.  Tần Minh Nguyệt hít sâu một hơi, rút phắt khẩu súng lục bên hông ra.  Cô ta đã tức muốn chết!  "Chớ chớ, sao mà động chút là đã rút súng thế này..."  "Con gái thì nên dịu dàng một chút chứ!"  Trương Minh Vũ vội xông lên, vừa can ngăn vừa đè bàn tay cầm súng của Tần Minh Nguyệt lại.  Tần Minh Nguyệt quát lên: "Tránh ra!"  Trương Minh Vũ vừa cười làm hòa vừa nói: "Thôi mà thôi mà, chị tôi đùa với mọi người chút thôi, cô xem, giỡn chơi vậy cũng vui mà!"  "Đừng có hơi chút là động súng ống thế chứ!"  Tần Minh Nguyệt ra sức giằng tay ra.  Cô ta vận sức khá mạnh, Trương Minh Vũ lảo đảo lùi về phía sau mấy bước.

Chương 872