Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 873

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Lâm Kiều Hân vội vàng bước lên đỡ.  Hàn Quân Ngưng lạnh lẽo lên tiếng: "Dám động đến em trai tôi?"  Ngay sau đó, bóng đen lại lóe lên.  Hàn Quân Ngưng đã vọt tới trước mặt Tần Minh Nguyệt.  Tần Minh Nguyệt cũng đã rút súng ra.  Trương Minh Vũ luống cuống xông tới chắn giữa hai người, nôn nóng nói: "Hai người đừng làm bừa mà!"  "Tôi về đồn cảnh sát lấy khẩu cung với cô, thế được chưa?"  Tần Minh Nguyệt nhếch miệng cười nhạt, lạnh lùng nói: "Dám đánh người ngay trước mặt tôi, giờ còn định tấn công cảnh sát!"  "Hôm nay không mang được cô ta về đồn, tôi đây không phải họ Tần!"  Tần Minh Nguyệt tuyên bố hết sức kiên định.  Trương Minh Vũ đã lâm vào tình huống vô cùng khó xử.  Đám đông xung quanh cũng đã công nhiên giễu cợt, không chút nào che dấu.  Đang trong tình thế có lợi mà chơi dại đến nông nỗi này!  Triệu Khoát và Hà Gia Hoa đang nằm rên trên mặt đất cũng phải nhếch miệng cười châm chọc.  Ngông cuồng thêm chút nữa coi!  Trương Minh Vũ lúc này thật không biết phải xử lí sao cho ổn thỏa.  Ngay sau đó, anh nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Hàn Quân Ngưng lại vang lên: "Tôi muốn xem xem cô định mang tôi về bằng cách nào!"  Dứt lời, cô ấy giơ ngay ra một tấm thẻ nhỏ màu xanh biếc.  Trương Minh Vũ bối rối nhìn.  Tần Minh Nguyệt giật lấy, sắc mặt vẫn băng sương như cũ.  Nhưng khi thấy mấy chữ in trên tấm thẻ xanh kia, cô ta lập tức ngẩn người, vội vàng mở ra xem. Tất cả mọi người đều hoang mang chờ đợi. Chuyện gì thế nhỉ? Hồi lâu sau, Tần Minh Nguyệt mới ngẩng đầu, sắc mặt dường như vẫn không thể tin nổi. Cô ta đưa trả tấm thẻ xanh bằng hai tay. Hả? Trương Minh Vũ choáng váng. Hàn Quân Ngưng nhận lại thẻ, lạnh nhạt hỏi: "Dẫn tôi về đồn cảnh sát?" Tần Minh Nguyệt cắn chặt răng, lửa giận trong lòng điên cuồng bừng lên.  Nhưng cuối cùng, dưới ánh nhìn trừng trừng như không dám tin của đám đông xung quanh, cô ta vẫn phải kính cẩn dập chân chào, hết sức miễn cưỡng nói: "Kính chào sếp". 

Lâm Kiều Hân vội vàng bước lên đỡ.  

Hàn Quân Ngưng lạnh lẽo lên tiếng: "Dám động đến em trai tôi?"  

Ngay sau đó, bóng đen lại lóe lên.  

Hàn Quân Ngưng đã vọt tới trước mặt Tần Minh Nguyệt.  

Tần Minh Nguyệt cũng đã rút súng ra.  

Trương Minh Vũ luống cuống xông tới chắn giữa hai người, nôn nóng nói: "Hai người đừng làm bừa mà!"  

"Tôi về đồn cảnh sát lấy khẩu cung với cô, thế được chưa?"  

Tần Minh Nguyệt nhếch miệng cười nhạt, lạnh lùng nói: "Dám đánh người ngay trước mặt tôi, giờ còn định tấn công cảnh sát!"  

"Hôm nay không mang được cô ta về đồn, tôi đây không phải họ Tần!"  

Tần Minh Nguyệt tuyên bố hết sức kiên định.  

Trương Minh Vũ đã lâm vào tình huống vô cùng khó xử.  

Đám đông xung quanh cũng đã công nhiên giễu cợt, không chút nào che dấu.  

Đang trong tình thế có lợi mà chơi dại đến nông nỗi này!  

Triệu Khoát và Hà Gia Hoa đang nằm rên trên mặt đất cũng phải nhếch miệng cười châm chọc.  

Ngông cuồng thêm chút nữa coi!  

Trương Minh Vũ lúc này thật không biết phải xử lí sao cho ổn thỏa.  

Ngay sau đó, anh nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Hàn Quân Ngưng lại vang lên: "Tôi muốn xem xem cô định mang tôi về bằng cách nào!"  

Dứt lời, cô ấy giơ ngay ra một tấm thẻ nhỏ màu xanh biếc.  

Trương Minh Vũ bối rối nhìn.  

Tần Minh Nguyệt giật lấy, sắc mặt vẫn băng sương như cũ.  

Nhưng khi thấy mấy chữ in trên tấm thẻ xanh kia, cô ta lập tức ngẩn người, vội vàng mở ra xem. 

Tất cả mọi người đều hoang mang chờ đợi. 

Chuyện gì thế nhỉ? 

Hồi lâu sau, Tần Minh Nguyệt mới ngẩng đầu, sắc mặt dường như vẫn không thể tin nổi. 

Cô ta đưa trả tấm thẻ xanh bằng hai tay. 

Hả? 

Trương Minh Vũ choáng váng. 

Hàn Quân Ngưng nhận lại thẻ, lạnh nhạt hỏi: "Dẫn tôi về đồn cảnh sát?" 

Tần Minh Nguyệt cắn chặt răng, lửa giận trong lòng điên cuồng bừng lên.  

Nhưng cuối cùng, dưới ánh nhìn trừng trừng như không dám tin của đám đông xung quanh, cô ta vẫn phải kính cẩn dập chân chào, hết sức miễn cưỡng nói: "Kính chào sếp". 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Lâm Kiều Hân vội vàng bước lên đỡ.  Hàn Quân Ngưng lạnh lẽo lên tiếng: "Dám động đến em trai tôi?"  Ngay sau đó, bóng đen lại lóe lên.  Hàn Quân Ngưng đã vọt tới trước mặt Tần Minh Nguyệt.  Tần Minh Nguyệt cũng đã rút súng ra.  Trương Minh Vũ luống cuống xông tới chắn giữa hai người, nôn nóng nói: "Hai người đừng làm bừa mà!"  "Tôi về đồn cảnh sát lấy khẩu cung với cô, thế được chưa?"  Tần Minh Nguyệt nhếch miệng cười nhạt, lạnh lùng nói: "Dám đánh người ngay trước mặt tôi, giờ còn định tấn công cảnh sát!"  "Hôm nay không mang được cô ta về đồn, tôi đây không phải họ Tần!"  Tần Minh Nguyệt tuyên bố hết sức kiên định.  Trương Minh Vũ đã lâm vào tình huống vô cùng khó xử.  Đám đông xung quanh cũng đã công nhiên giễu cợt, không chút nào che dấu.  Đang trong tình thế có lợi mà chơi dại đến nông nỗi này!  Triệu Khoát và Hà Gia Hoa đang nằm rên trên mặt đất cũng phải nhếch miệng cười châm chọc.  Ngông cuồng thêm chút nữa coi!  Trương Minh Vũ lúc này thật không biết phải xử lí sao cho ổn thỏa.  Ngay sau đó, anh nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Hàn Quân Ngưng lại vang lên: "Tôi muốn xem xem cô định mang tôi về bằng cách nào!"  Dứt lời, cô ấy giơ ngay ra một tấm thẻ nhỏ màu xanh biếc.  Trương Minh Vũ bối rối nhìn.  Tần Minh Nguyệt giật lấy, sắc mặt vẫn băng sương như cũ.  Nhưng khi thấy mấy chữ in trên tấm thẻ xanh kia, cô ta lập tức ngẩn người, vội vàng mở ra xem. Tất cả mọi người đều hoang mang chờ đợi. Chuyện gì thế nhỉ? Hồi lâu sau, Tần Minh Nguyệt mới ngẩng đầu, sắc mặt dường như vẫn không thể tin nổi. Cô ta đưa trả tấm thẻ xanh bằng hai tay. Hả? Trương Minh Vũ choáng váng. Hàn Quân Ngưng nhận lại thẻ, lạnh nhạt hỏi: "Dẫn tôi về đồn cảnh sát?" Tần Minh Nguyệt cắn chặt răng, lửa giận trong lòng điên cuồng bừng lên.  Nhưng cuối cùng, dưới ánh nhìn trừng trừng như không dám tin của đám đông xung quanh, cô ta vẫn phải kính cẩn dập chân chào, hết sức miễn cưỡng nói: "Kính chào sếp". 

Chương 873