Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 883

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ nhếch miệng cười hỏi: "Thế nào? Giải pháp này được đấy chứ?"  Lâm Kiều Hân gật đầu, cười nói: "Chơi vui lắm".  Bốn tên côn đồ co rút khóe miệng.  Chơi vui?  Trương Minh Vũ cười nói: "Vậy được rồi, chúng ta đi thôi".  Lâm Kiều Hân gật đầu.  Hai người thong thả rời khỏi nơi này.  Bốn tên côn đồ chỉ nằm đó nhìn theo, coi như hôm nay xui xẻo.  Đến ven đường, Trương Minh Vũ vẫy một chiếc taxi.  Lát sau, hai người xuống xe.  Hôm nay Lý Phượng Cầm đã chuyển về nhà họ Lâm, Lâm Kiều Hân có thể ở lại biệt thự của anh mà không cần cố kị điều gì.  Nhưng Trương Minh Vũ biết, những ngày tháng yên bình thế này sẽ chấm dứt nhanh thôi.  Người của Âu Dương Triết sắp tới rồi.  Lần này Thần Ẩn thất bại, nhất định sẽ phái cao thủ mạnh hơn nữa tới.  Haiz.  Trương Minh Vũ lặng lẽ thở dài một tiếng.  Anh đẩy cửa, đi vào.  Giờ đã là nửa đêm.  Vừa rồi vận động mạnh nên Lâm Kiều Hân cũng ra mồ hôi khá nhiều, vào nhà liền đi tắm ngay.  Trương Minh Vũ thì đi tới chỗ hình nộm đứng một góc.  Thời gian thì eo hẹp, nhiệm vụ lại nặng nề.  Anh phải tranh thủ huấn luyện.  Ngay sau đó, căn phòng vang lên từng âm hưởng trầm đục.  Đánh ra mấy quyền, Trương Minh Vũ bắt đầu tìm được cảm giác.  Biên độ dao động của hình nộm càng thêm rõ ràng.  Lâm Kiều Hân đứng ở cửa phòng tắm, khẽ mím môi, ánh mắt nhìn anh đầy xót xa.  Nhưng cuối cùng, cô cũng không nói ra lời nào.  Thời gian thong thả trôi đi, Trương Minh Vũ đã tiến vào trạng thái điên cuồng công kích.  Nắm tay anh đã tê rần.  Thân thể anh cũng đã đến độ kiệt quệ, nhưng dưới từng quyền của anh, biên độ dao động của hình nộm càng thêm rõ ràng.  Tối thiểu cũng phải hai mươi độ rồi!  Trương Minh Vũ nhếch miệng cười.  Rất tốt!  Mấy ngày nay chiến đấu nhiều cũng đem lại nhiều lợi ích.  Tập luyện thêm một hồi, Trương Minh Vũ nghe được phòng tắm bên kia dường như không còn tiếng động gì nữa.  Anh bèn dừng tay, cất bước đi vào phòng tắm.  

Trương Minh Vũ nhếch miệng cười hỏi: "Thế nào? Giải pháp này được đấy chứ?"  

Lâm Kiều Hân gật đầu, cười nói: "Chơi vui lắm".  

Bốn tên côn đồ co rút khóe miệng.  

Chơi vui?  

Trương Minh Vũ cười nói: "Vậy được rồi, chúng ta đi thôi".  

Lâm Kiều Hân gật đầu.  

Hai người thong thả rời khỏi nơi này.  

Bốn tên côn đồ chỉ nằm đó nhìn theo, coi như hôm nay xui xẻo.  

Đến ven đường, Trương Minh Vũ vẫy một chiếc taxi.  

Lát sau, hai người xuống xe.  

Hôm nay Lý Phượng Cầm đã chuyển về nhà họ Lâm, Lâm Kiều Hân có thể ở lại biệt thự của anh mà không cần cố kị điều gì.  

Nhưng Trương Minh Vũ biết, những ngày tháng yên bình thế này sẽ chấm dứt nhanh thôi.  

Người của Âu Dương Triết sắp tới rồi.  

Lần này Thần Ẩn thất bại, nhất định sẽ phái cao thủ mạnh hơn nữa tới.  

Haiz.  

Trương Minh Vũ lặng lẽ thở dài một tiếng.  

Anh đẩy cửa, đi vào.  

Giờ đã là nửa đêm.  

Vừa rồi vận động mạnh nên Lâm Kiều Hân cũng ra mồ hôi khá nhiều, vào nhà liền đi tắm ngay.  

Trương Minh Vũ thì đi tới chỗ hình nộm đứng một góc.  

Thời gian thì eo hẹp, nhiệm vụ lại nặng nề.  

Anh phải tranh thủ huấn luyện.  

Ngay sau đó, căn phòng vang lên từng âm hưởng trầm đục.  

Đánh ra mấy quyền, Trương Minh Vũ bắt đầu tìm được cảm giác.  

Biên độ dao động của hình nộm càng thêm rõ ràng.  

Lâm Kiều Hân đứng ở cửa phòng tắm, khẽ mím môi, ánh mắt nhìn anh đầy xót xa.  

Nhưng cuối cùng, cô cũng không nói ra lời nào.  

Thời gian thong thả trôi đi, Trương Minh Vũ đã tiến vào trạng thái điên cuồng công kích.  

Nắm tay anh đã tê rần.  

Thân thể anh cũng đã đến độ kiệt quệ, nhưng dưới từng quyền của anh, biên độ dao động của hình nộm càng thêm rõ ràng.  

Tối thiểu cũng phải hai mươi độ rồi!  

Trương Minh Vũ nhếch miệng cười.  

Rất tốt!  

Mấy ngày nay chiến đấu nhiều cũng đem lại nhiều lợi ích.  

Tập luyện thêm một hồi, Trương Minh Vũ nghe được phòng tắm bên kia dường như không còn tiếng động gì nữa.  

Anh bèn dừng tay, cất bước đi vào phòng tắm.  

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ nhếch miệng cười hỏi: "Thế nào? Giải pháp này được đấy chứ?"  Lâm Kiều Hân gật đầu, cười nói: "Chơi vui lắm".  Bốn tên côn đồ co rút khóe miệng.  Chơi vui?  Trương Minh Vũ cười nói: "Vậy được rồi, chúng ta đi thôi".  Lâm Kiều Hân gật đầu.  Hai người thong thả rời khỏi nơi này.  Bốn tên côn đồ chỉ nằm đó nhìn theo, coi như hôm nay xui xẻo.  Đến ven đường, Trương Minh Vũ vẫy một chiếc taxi.  Lát sau, hai người xuống xe.  Hôm nay Lý Phượng Cầm đã chuyển về nhà họ Lâm, Lâm Kiều Hân có thể ở lại biệt thự của anh mà không cần cố kị điều gì.  Nhưng Trương Minh Vũ biết, những ngày tháng yên bình thế này sẽ chấm dứt nhanh thôi.  Người của Âu Dương Triết sắp tới rồi.  Lần này Thần Ẩn thất bại, nhất định sẽ phái cao thủ mạnh hơn nữa tới.  Haiz.  Trương Minh Vũ lặng lẽ thở dài một tiếng.  Anh đẩy cửa, đi vào.  Giờ đã là nửa đêm.  Vừa rồi vận động mạnh nên Lâm Kiều Hân cũng ra mồ hôi khá nhiều, vào nhà liền đi tắm ngay.  Trương Minh Vũ thì đi tới chỗ hình nộm đứng một góc.  Thời gian thì eo hẹp, nhiệm vụ lại nặng nề.  Anh phải tranh thủ huấn luyện.  Ngay sau đó, căn phòng vang lên từng âm hưởng trầm đục.  Đánh ra mấy quyền, Trương Minh Vũ bắt đầu tìm được cảm giác.  Biên độ dao động của hình nộm càng thêm rõ ràng.  Lâm Kiều Hân đứng ở cửa phòng tắm, khẽ mím môi, ánh mắt nhìn anh đầy xót xa.  Nhưng cuối cùng, cô cũng không nói ra lời nào.  Thời gian thong thả trôi đi, Trương Minh Vũ đã tiến vào trạng thái điên cuồng công kích.  Nắm tay anh đã tê rần.  Thân thể anh cũng đã đến độ kiệt quệ, nhưng dưới từng quyền của anh, biên độ dao động của hình nộm càng thêm rõ ràng.  Tối thiểu cũng phải hai mươi độ rồi!  Trương Minh Vũ nhếch miệng cười.  Rất tốt!  Mấy ngày nay chiến đấu nhiều cũng đem lại nhiều lợi ích.  Tập luyện thêm một hồi, Trương Minh Vũ nghe được phòng tắm bên kia dường như không còn tiếng động gì nữa.  Anh bèn dừng tay, cất bước đi vào phòng tắm.  

Chương 883