Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 884
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Nước lạnh xối xuống, sảng khoái vô cùng. Anh tắm qua một lát, sau đó quấn khăn tắm về phòng ngủ. Quăng mình lên giường, Trương Minh Vũ cảm thấy cả thể xác và tinh thần đều vô cùng thoải mái. Nhắm mắt, anh mau chóng tiến vào mộng đẹp. Không biết qua bao lâu, chợt một loạt tiếng động rất nhỏ vang lên đâu đó. Trương Minh Vũ mở choàng mắt, con ngươi lóe sáng. Trong phòng vẫn tối om như cũ. Anh quét mắt nhìn quanh, không phát hiện bất cứ thứ gì khác thường. Âm thanh gì thế nhỉ? Trương Minh Vũ nhăn mày, lòng chợt căng thẳng. Anh trầm ngâm giây lát rồi lại một lần nữa nhắm mắt. Nhưng thân thể anh đã căng cứng. Trương Minh Vũ nghiêng tai lắng nghe, xung quanh lại trở về tĩnh lặng, không có bất cứ tiếng động nào. Vừa rồi mình quá nhạy cảm? Ngay tại lúc này, một cảm giác nguy hiểm chợt ập đến. Nhịp tim Trương Minh Vũ tăng tốc. Anh hoàn toàn không do dự một giây, lập tức cong người bật lên. Bên cạnh anh vừa có thêm một hơi thở. Trời! Trương Minh Vũ hít một hơi thật mạnh. Nếu không phải trước đó nghe được tiếng động lạ, anh thật sự nghi ngờ mình vừa mới gặp ma. Vào bằng cách nào? Trương Minh Vũ cắn chặt răng, đánh ra một quyền. Lại... đánh hụt! Không cho anh thời gian suy nghĩ, hai cánh tay đối phương đã quấn lên hông anh. Mềm mại, nhẵn nhụi! Hả... Trương Minh Vũ choáng váng, ánh mắt mờ mịt ngơ ngác. Sao anh lại... có cảm giác quen thuộc như vậy nhỉ? Song, ngay lập tức Trương Minh Vũ lại trở về trạng thái căng thăng, không suy nghĩ nhiều thêm. Anh vận sức giằng ra, lần thứ hai chém ra một quyền nữa. Nắm tay xé gió lao đi. Một quyền này có trạng thái vô cùng tốt. Nhưng giây lát sau, một bàn tay nhỏ nhắn mà lạnh như băng đã túm lấy cổ tay anh. Đối phương chỉ nhẹ nhàng vận sức, vậy mà đã dễ dàng triệt tiêu lực tấn công của Trương Minh Vũ. Đây... là thủ đoạn gì?
Nước lạnh xối xuống, sảng khoái vô cùng.
Anh tắm qua một lát, sau đó quấn khăn tắm về phòng ngủ.
Quăng mình lên giường, Trương Minh Vũ cảm thấy cả thể xác và tinh thần đều vô cùng thoải mái.
Nhắm mắt, anh mau chóng tiến vào mộng đẹp.
Không biết qua bao lâu, chợt một loạt tiếng động rất nhỏ vang lên đâu đó.
Trương Minh Vũ mở choàng mắt, con ngươi lóe sáng.
Trong phòng vẫn tối om như cũ.
Anh quét mắt nhìn quanh, không phát hiện bất cứ thứ gì khác thường.
Âm thanh gì thế nhỉ?
Trương Minh Vũ nhăn mày, lòng chợt căng thẳng.
Anh trầm ngâm giây lát rồi lại một lần nữa nhắm mắt.
Nhưng thân thể anh đã căng cứng.
Trương Minh Vũ nghiêng tai lắng nghe, xung quanh lại trở về tĩnh lặng, không có bất cứ tiếng động nào.
Vừa rồi mình quá nhạy cảm?
Ngay tại lúc này, một cảm giác nguy hiểm chợt ập đến.
Nhịp tim Trương Minh Vũ tăng tốc.
Anh hoàn toàn không do dự một giây, lập tức cong người bật lên.
Bên cạnh anh vừa có thêm một hơi thở.
Trời!
Trương Minh Vũ hít một hơi thật mạnh.
Nếu không phải trước đó nghe được tiếng động lạ, anh thật sự nghi ngờ mình vừa mới gặp ma.
Vào bằng cách nào?
Trương Minh Vũ cắn chặt răng, đánh ra một quyền.
Lại... đánh hụt!
Không cho anh thời gian suy nghĩ, hai cánh tay đối phương đã quấn lên hông anh.
Mềm mại, nhẵn nhụi!
Hả...
Trương Minh Vũ choáng váng, ánh mắt mờ mịt ngơ ngác.
Sao anh lại... có cảm giác quen thuộc như vậy nhỉ?
Song, ngay lập tức Trương Minh Vũ lại trở về trạng thái căng thăng, không suy nghĩ nhiều thêm.
Anh vận sức giằng ra, lần thứ hai chém ra một quyền nữa.
Nắm tay xé gió lao đi.
Một quyền này có trạng thái vô cùng tốt.
Nhưng giây lát sau, một bàn tay nhỏ nhắn mà lạnh như băng đã túm lấy cổ tay anh.
Đối phương chỉ nhẹ nhàng vận sức, vậy mà đã dễ dàng triệt tiêu lực tấn công của Trương Minh Vũ.
Đây... là thủ đoạn gì?
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Nước lạnh xối xuống, sảng khoái vô cùng. Anh tắm qua một lát, sau đó quấn khăn tắm về phòng ngủ. Quăng mình lên giường, Trương Minh Vũ cảm thấy cả thể xác và tinh thần đều vô cùng thoải mái. Nhắm mắt, anh mau chóng tiến vào mộng đẹp. Không biết qua bao lâu, chợt một loạt tiếng động rất nhỏ vang lên đâu đó. Trương Minh Vũ mở choàng mắt, con ngươi lóe sáng. Trong phòng vẫn tối om như cũ. Anh quét mắt nhìn quanh, không phát hiện bất cứ thứ gì khác thường. Âm thanh gì thế nhỉ? Trương Minh Vũ nhăn mày, lòng chợt căng thẳng. Anh trầm ngâm giây lát rồi lại một lần nữa nhắm mắt. Nhưng thân thể anh đã căng cứng. Trương Minh Vũ nghiêng tai lắng nghe, xung quanh lại trở về tĩnh lặng, không có bất cứ tiếng động nào. Vừa rồi mình quá nhạy cảm? Ngay tại lúc này, một cảm giác nguy hiểm chợt ập đến. Nhịp tim Trương Minh Vũ tăng tốc. Anh hoàn toàn không do dự một giây, lập tức cong người bật lên. Bên cạnh anh vừa có thêm một hơi thở. Trời! Trương Minh Vũ hít một hơi thật mạnh. Nếu không phải trước đó nghe được tiếng động lạ, anh thật sự nghi ngờ mình vừa mới gặp ma. Vào bằng cách nào? Trương Minh Vũ cắn chặt răng, đánh ra một quyền. Lại... đánh hụt! Không cho anh thời gian suy nghĩ, hai cánh tay đối phương đã quấn lên hông anh. Mềm mại, nhẵn nhụi! Hả... Trương Minh Vũ choáng váng, ánh mắt mờ mịt ngơ ngác. Sao anh lại... có cảm giác quen thuộc như vậy nhỉ? Song, ngay lập tức Trương Minh Vũ lại trở về trạng thái căng thăng, không suy nghĩ nhiều thêm. Anh vận sức giằng ra, lần thứ hai chém ra một quyền nữa. Nắm tay xé gió lao đi. Một quyền này có trạng thái vô cùng tốt. Nhưng giây lát sau, một bàn tay nhỏ nhắn mà lạnh như băng đã túm lấy cổ tay anh. Đối phương chỉ nhẹ nhàng vận sức, vậy mà đã dễ dàng triệt tiêu lực tấn công của Trương Minh Vũ. Đây... là thủ đoạn gì?