Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 1103
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Cô mím chặt môi, vẻ mặt nhăn nhó vì đau đớn! Thế nhưng cô vẫn cắn răng chịu đựng không kêu lên tiếng nào! Anh hốt hoảng, lồng ngực phập phồng th* d*c, viền mắt đỏ hoe! Máu trên ngực cô vẫn đang không ngừng chảy. “Trương Minh Vũ… cẩn… cẩn thận”, Lâm Kiều Hân gian gian cất giọng nói. Anh quay ngoắt đầu lại! Gã đàn ông buộc tóc lộ vẻ mặt ác độc, tay trái khẽ v**t v* cần cổ. Tay phải lại lấy ra thêm một chiếc ám khí! Gã ta đang muốn lấy mạng Lâm Kiều Hân! Tròng mắt của anh lập tức co rút lại. Ám khí ngắm rất chuẩn, cho dù anh dẫn theo cô tránh đi cũng không thể thoát nổi! Anh hạ quyết tâm, dứt khoát ngồi xổm xuống che chắn trước người cô! Trong mắt bùng lên lửa giận bừng bừng! Lâm Kiều Hân khó nhọc lên tiếng: “Trương Minh Vũ… anh… anh… mau… đi… đi đi!” Giọng của cô tràn đầy khẩn cầu. Anh nhỏ giọng thì thầm: “Yên tâm, tôi không chết được đâu”. Cơ thể mềm mại của cô khẽ run lên! Anh… Giờ phút này, cơ thể gầy gò của anh chẳng khác nào một ngọn núi nguy nga vững chãi! Trong đầu cô bỗng hiện lên một ý nghĩ phức tạp. Tần Minh Nguyệt bị đám đàn em quấn lấy không dứt ra được! Ánh mắt xinh đẹp của cô ta cũng hiện lên vẻ lo lắng! Giây tiếp theo, gã đàn ông buộc tóc cười lạnh một tiếng, bộ dạng như chuẩn bị ra tay! Trương Minh Vũ nghiến răng nghiến lợi, cơ bắp toàn thân đều căng cứng lại! Trong mắt Lâm Kiều Hân tràn đầy tuyệt vọng. Tần Minh Nguyệt cũng kinh hãi gào ầm lên: “Trương Minh Vũ, anh mau tránh ra đi!” Anh nhếch miệng nở nụ cười bất lực. Anh mà tránh ra, vợ anh sẽ xong đời. Ánh mắt của gã đàn ông buộc tóc loé lên tia lạnh lẽo! Trương Minh Vũ biết gã ta sắp hành động rồi. Anh nhắm chặt hai mắt, cả người cứng đờ, chuẩn bị sẵn tinh thần đón nhận cơn đau. Trong lúc nguy hiểm ngàn cân treo sợi tóc! “Đoàng!” Tiếng súng nổ trầm đục bỗng vang lên! Gã đàn ông buộc tóc giật mình thon thót! Gã ta vô thức nhảy sang bên cạnh né tránh theo bản năng! Dù phản ứng rất nhanhnhạy nhưng gã ta vẫn bị bắn trúng một phát vào cánh tay!
Cô mím chặt môi, vẻ mặt nhăn nhó vì đau đớn!
Thế nhưng cô vẫn cắn răng chịu đựng không kêu lên tiếng nào!
Anh hốt hoảng, lồng ngực phập phồng th* d*c, viền mắt đỏ hoe!
Máu trên ngực cô vẫn đang không ngừng chảy.
“Trương Minh Vũ… cẩn… cẩn thận”, Lâm Kiều Hân gian gian cất giọng nói.
Anh quay ngoắt đầu lại!
Gã đàn ông buộc tóc lộ vẻ mặt ác độc, tay trái khẽ v**t v* cần cổ.
Tay phải lại lấy ra thêm một chiếc ám khí!
Gã ta đang muốn lấy mạng Lâm Kiều Hân!
Tròng mắt của anh lập tức co rút lại.
Ám khí ngắm rất chuẩn, cho dù anh dẫn theo cô tránh đi cũng không thể thoát nổi!
Anh hạ quyết tâm, dứt khoát ngồi xổm xuống che chắn trước người cô!
Trong mắt bùng lên lửa giận bừng bừng!
Lâm Kiều Hân khó nhọc lên tiếng: “Trương Minh Vũ… anh… anh… mau… đi… đi đi!”
Giọng của cô tràn đầy khẩn cầu.
Anh nhỏ giọng thì thầm: “Yên tâm, tôi không chết được đâu”.
Cơ thể mềm mại của cô khẽ run lên!
Anh…
Giờ phút này, cơ thể gầy gò của anh chẳng khác nào một ngọn núi nguy nga vững chãi!
Trong đầu cô bỗng hiện lên một ý nghĩ phức tạp.
Tần Minh Nguyệt bị đám đàn em quấn lấy không dứt ra được!
Ánh mắt xinh đẹp của cô ta cũng hiện lên vẻ lo lắng!
Giây tiếp theo, gã đàn ông buộc tóc cười lạnh một tiếng, bộ dạng như chuẩn bị ra tay!
Trương Minh Vũ nghiến răng nghiến lợi, cơ bắp toàn thân đều căng cứng lại!
Trong mắt Lâm Kiều Hân tràn đầy tuyệt vọng.
Tần Minh Nguyệt cũng kinh hãi gào ầm lên: “Trương Minh Vũ, anh mau tránh ra đi!”
Anh nhếch miệng nở nụ cười bất lực.
Anh mà tránh ra, vợ anh sẽ xong đời.
Ánh mắt của gã đàn ông buộc tóc loé lên tia lạnh lẽo!
Trương Minh Vũ biết gã ta sắp hành động rồi.
Anh nhắm chặt hai mắt, cả người cứng đờ, chuẩn bị sẵn tinh thần đón nhận cơn đau.
Trong lúc nguy hiểm ngàn cân treo sợi tóc!
“Đoàng!”
Tiếng súng nổ trầm đục bỗng vang lên!
Gã đàn ông buộc tóc giật mình thon thót!
Gã ta vô thức nhảy sang bên cạnh né tránh theo bản năng!
Dù phản ứng rất nhanh
nhạy nhưng gã ta vẫn bị bắn trúng một phát vào cánh tay!
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Cô mím chặt môi, vẻ mặt nhăn nhó vì đau đớn! Thế nhưng cô vẫn cắn răng chịu đựng không kêu lên tiếng nào! Anh hốt hoảng, lồng ngực phập phồng th* d*c, viền mắt đỏ hoe! Máu trên ngực cô vẫn đang không ngừng chảy. “Trương Minh Vũ… cẩn… cẩn thận”, Lâm Kiều Hân gian gian cất giọng nói. Anh quay ngoắt đầu lại! Gã đàn ông buộc tóc lộ vẻ mặt ác độc, tay trái khẽ v**t v* cần cổ. Tay phải lại lấy ra thêm một chiếc ám khí! Gã ta đang muốn lấy mạng Lâm Kiều Hân! Tròng mắt của anh lập tức co rút lại. Ám khí ngắm rất chuẩn, cho dù anh dẫn theo cô tránh đi cũng không thể thoát nổi! Anh hạ quyết tâm, dứt khoát ngồi xổm xuống che chắn trước người cô! Trong mắt bùng lên lửa giận bừng bừng! Lâm Kiều Hân khó nhọc lên tiếng: “Trương Minh Vũ… anh… anh… mau… đi… đi đi!” Giọng của cô tràn đầy khẩn cầu. Anh nhỏ giọng thì thầm: “Yên tâm, tôi không chết được đâu”. Cơ thể mềm mại của cô khẽ run lên! Anh… Giờ phút này, cơ thể gầy gò của anh chẳng khác nào một ngọn núi nguy nga vững chãi! Trong đầu cô bỗng hiện lên một ý nghĩ phức tạp. Tần Minh Nguyệt bị đám đàn em quấn lấy không dứt ra được! Ánh mắt xinh đẹp của cô ta cũng hiện lên vẻ lo lắng! Giây tiếp theo, gã đàn ông buộc tóc cười lạnh một tiếng, bộ dạng như chuẩn bị ra tay! Trương Minh Vũ nghiến răng nghiến lợi, cơ bắp toàn thân đều căng cứng lại! Trong mắt Lâm Kiều Hân tràn đầy tuyệt vọng. Tần Minh Nguyệt cũng kinh hãi gào ầm lên: “Trương Minh Vũ, anh mau tránh ra đi!” Anh nhếch miệng nở nụ cười bất lực. Anh mà tránh ra, vợ anh sẽ xong đời. Ánh mắt của gã đàn ông buộc tóc loé lên tia lạnh lẽo! Trương Minh Vũ biết gã ta sắp hành động rồi. Anh nhắm chặt hai mắt, cả người cứng đờ, chuẩn bị sẵn tinh thần đón nhận cơn đau. Trong lúc nguy hiểm ngàn cân treo sợi tóc! “Đoàng!” Tiếng súng nổ trầm đục bỗng vang lên! Gã đàn ông buộc tóc giật mình thon thót! Gã ta vô thức nhảy sang bên cạnh né tránh theo bản năng! Dù phản ứng rất nhanhnhạy nhưng gã ta vẫn bị bắn trúng một phát vào cánh tay!