Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1104

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Hai mắt Trương Minh Vũ trợn trừng!  Anh nhìn theo hướng tiếng súng phát ra, bắt gặp một bóng đen chớp loé rồi biến mất trên nóc nhà kho…  Hả?  Anh không khỏi choáng váng.  Người đó là ai?  Lâm Kiều Hân cũng cực kỳ ngạc nhiên, ánh mắt tràn đầy vui mừng!  Trương Minh Vũ… vẫn an toàn!  Gã đàn ông buộc tóc không hề hấn gì, đen mặt nhìn chằm chằm vào vị trí của bóng đen kia!  Hai mắt Trương Minh Vũ loé lên, chợt hét lớn: “Đi mau!”  Dứt lời, anh vội vàng bế thốc Lâm Kiều Hân lên!  Rầm!  Tần Minh Nguyệt đạp tên địch cuối cùng ra rồi tức tốc đuổi theo!  Gã đàn ông buộc tóc nheo mắt lại.  Cuối cùng… vẫn không dám ra tay.  Đám người đang lăn lộn dưới đất giãy giụa đứng lên, lũ lượt đuổi theo!  Trương Minh Vũ bế Lâm Kiều Hân ngồi vào ghế sau!  Kít!  Lốp xe ma sát với mặt đất, chiếc xe lao vút ra ngoài!  Mấy gã kia cũng lần lượt trèo lên xe, tức tốc đuổi theo!  May mà xe của Tần Minh Nguyệt có tính năng vượt trội.  Bọn họ nhanh chóng kéo dài khoảng cách với kẻ thù!  Cuối cùng anh cũng có thể thở phào nhẹ nhõm!  Thế nhưng khi cúi đầu, anh lại bàng hoàng khi thấy gương mặt của Lâm Kiều Hân đã hoàn toàn trắng bệch!  Kiều Hân…  Anh lập tức luống cuống tay chân.  Vội vàng kiểm tra vết thương trên ngực cô, máu tươi đã thấm đẫm quần áo!  Máu chảy ồ ạt!  Trời…  Lòng anh căng như dây đàn!  Sao cô lại chảy nhiều máu như vậy?  Lâm Kiều Hân nhắm chặt hai mắt, cắn chặt răng kìm nén không để mình kêu thành tiếng!  Anh sốt ruột hô lên: “Cô ấy… chảy nhiều máu quá! Cứ thế này chắc chắn cô ấy sẽ không chịu nổi!”  Tần Minh Nguyệt vội lấy ra một hòm thuốc nhỏ.  “Anh cầm máu trước đã!”  Cô ta lo lắng lên tiếng! Trương Minh Vũ hoảng loạn mở hòm thuốc lấy bông băng! Thế nhưng làm đủ mọicách vẫn không thể ngăn lại dòng máu đang trào ra! 

Hai mắt Trương Minh Vũ trợn trừng!  

Anh nhìn theo hướng tiếng súng phát ra, bắt gặp một bóng đen chớp loé rồi biến mất trên nóc nhà kho…  

Hả?  

Anh không khỏi choáng váng.  

Người đó là ai?  

Lâm Kiều Hân cũng cực kỳ ngạc nhiên, ánh mắt tràn đầy vui mừng!  

Trương Minh Vũ… vẫn an toàn!  

Gã đàn ông buộc tóc không hề hấn gì, đen mặt nhìn chằm chằm vào vị trí của bóng đen kia!  

Hai mắt Trương Minh Vũ loé lên, chợt hét lớn: “Đi mau!”  

Dứt lời, anh vội vàng bế thốc Lâm Kiều Hân lên!  

Rầm!  

Tần Minh Nguyệt đạp tên địch cuối cùng ra rồi tức tốc đuổi theo!  

Gã đàn ông buộc tóc nheo mắt lại.  

Cuối cùng… vẫn không dám ra tay.  

Đám người đang lăn lộn dưới đất giãy giụa đứng lên, lũ lượt đuổi theo!  

Trương Minh Vũ bế Lâm Kiều Hân ngồi vào ghế sau!  

Kít!  

Lốp xe ma sát với mặt đất, chiếc xe lao vút ra ngoài!  

Mấy gã kia cũng lần lượt trèo lên xe, tức tốc đuổi theo!  

May mà xe của Tần Minh Nguyệt có tính năng vượt trội.  

Bọn họ nhanh chóng kéo dài khoảng cách với kẻ thù!  

Cuối cùng anh cũng có thể thở phào nhẹ nhõm!  

Thế nhưng khi cúi đầu, anh lại bàng hoàng khi thấy gương mặt của Lâm Kiều Hân đã hoàn toàn trắng bệch!  

Kiều Hân…  

Anh lập tức luống cuống tay chân.  

Vội vàng kiểm tra vết thương trên ngực cô, máu tươi đã thấm đẫm quần áo!  

Máu chảy ồ ạt!  

Trời…  

Lòng anh căng như dây đàn!  

Sao cô lại chảy nhiều máu như vậy?  

Lâm Kiều Hân nhắm chặt hai mắt, cắn chặt răng kìm nén không để mình kêu thành tiếng!  

Anh sốt ruột hô lên: “Cô ấy… chảy nhiều máu quá! Cứ thế này chắc chắn cô ấy sẽ không chịu nổi!”  

Tần Minh Nguyệt vội lấy ra một hòm thuốc nhỏ.  

“Anh cầm máu trước đã!”  

Cô ta lo lắng lên tiếng! 

Trương Minh Vũ hoảng loạn mở hòm thuốc lấy bông băng! 

Thế nhưng làm đủ mọi

cách vẫn không thể ngăn lại dòng máu đang trào ra! 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Hai mắt Trương Minh Vũ trợn trừng!  Anh nhìn theo hướng tiếng súng phát ra, bắt gặp một bóng đen chớp loé rồi biến mất trên nóc nhà kho…  Hả?  Anh không khỏi choáng váng.  Người đó là ai?  Lâm Kiều Hân cũng cực kỳ ngạc nhiên, ánh mắt tràn đầy vui mừng!  Trương Minh Vũ… vẫn an toàn!  Gã đàn ông buộc tóc không hề hấn gì, đen mặt nhìn chằm chằm vào vị trí của bóng đen kia!  Hai mắt Trương Minh Vũ loé lên, chợt hét lớn: “Đi mau!”  Dứt lời, anh vội vàng bế thốc Lâm Kiều Hân lên!  Rầm!  Tần Minh Nguyệt đạp tên địch cuối cùng ra rồi tức tốc đuổi theo!  Gã đàn ông buộc tóc nheo mắt lại.  Cuối cùng… vẫn không dám ra tay.  Đám người đang lăn lộn dưới đất giãy giụa đứng lên, lũ lượt đuổi theo!  Trương Minh Vũ bế Lâm Kiều Hân ngồi vào ghế sau!  Kít!  Lốp xe ma sát với mặt đất, chiếc xe lao vút ra ngoài!  Mấy gã kia cũng lần lượt trèo lên xe, tức tốc đuổi theo!  May mà xe của Tần Minh Nguyệt có tính năng vượt trội.  Bọn họ nhanh chóng kéo dài khoảng cách với kẻ thù!  Cuối cùng anh cũng có thể thở phào nhẹ nhõm!  Thế nhưng khi cúi đầu, anh lại bàng hoàng khi thấy gương mặt của Lâm Kiều Hân đã hoàn toàn trắng bệch!  Kiều Hân…  Anh lập tức luống cuống tay chân.  Vội vàng kiểm tra vết thương trên ngực cô, máu tươi đã thấm đẫm quần áo!  Máu chảy ồ ạt!  Trời…  Lòng anh căng như dây đàn!  Sao cô lại chảy nhiều máu như vậy?  Lâm Kiều Hân nhắm chặt hai mắt, cắn chặt răng kìm nén không để mình kêu thành tiếng!  Anh sốt ruột hô lên: “Cô ấy… chảy nhiều máu quá! Cứ thế này chắc chắn cô ấy sẽ không chịu nổi!”  Tần Minh Nguyệt vội lấy ra một hòm thuốc nhỏ.  “Anh cầm máu trước đã!”  Cô ta lo lắng lên tiếng! Trương Minh Vũ hoảng loạn mở hòm thuốc lấy bông băng! Thế nhưng làm đủ mọicách vẫn không thể ngăn lại dòng máu đang trào ra! 

Chương 1104