Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 1253
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Thật không ngờ... vừa tới đã gặp Trương Minh Vũ. Không phải có duyên thì còn có thể gọi là gì? Trương Minh Vũ tươi cười hớn hở, lòng càng thêm kích động. Hồi lâu sau, mọi người mới tỉnh táo lại. Em trai? Chị gái của gã thanh niên nghèo kiết xác kia... có thẻ hội viên sao? Đám người quanh đó lại một lần nữa nhếch mép cười giễu. Bác sĩ Vương chau mày, châm chọc nói: "Người đẹp, cô có thẻ hội viên? Nhưng hiện giờ toàn bộ Tĩnh Châu này đều không có đâu". Nói đoạn, ông ta đưa mắt nhìn một cách cực kì càn rỡ. Liễu Thanh Duyệt lạnh nhạt nói: "Còn nhìn nữa, ông sẽ mất cặp mắt này". Hả? Tất cả đều kinh ngạc sững sờ. Bác sĩ Vương cũng giật mình hoảng sợ. Người đẹp này... độc ác như vậy sao? Lát sau, bác sĩ Vương mới cười lạnh, nói: "Thôi được, tôi còn đang bận lắm". "Nếu đồng ý đi theo tôi lấy thẻ hội viên thì chúng ta xuất phát ngay đi". "Không muốn lấy thì tôi đi đây". Ông ta cười một cách rất đáng khinh, tiếp tục bảo: "Đương nhiên, nếu người đẹp này đi lấy thẻ với tôi thì cũng được thôi". Nói đoạn, ông ta đưa mắt nhìn từ Hàn Thất Thất sang Liễu Thanh Duyệt. Cuối cùng, ánh mắt dừng lại ở Liễu Thanh Duyệt. Hàn Thất Thất trông còn nhỏ tuổi. Nhưng Liễu Thanh Duyệt đã trưởng thành chín chắn, hương vị phụ nữ... vô cùng tuyệt! Liễu Thanh Duyệt chau mày, cười nói: "Tôi đi với ông, ông dám sao?" Nói đoạn, cô ấy cười lạnh một tiếng. Hàn Thất Thất ngây người. Quan Na cũng bối rối. Rốt cuộc Liễu Thanh Duyệt có thẻ hội viên hay không? Trương Minh Vũ chỉ âm thầm cười nhẹ, lẳng lặng đợi. Có Liễu Thanh Duyệt ở đây, anh còn gì phải lo lắng? Bác sĩ Vương tủm tỉm cười nói: "Người đẹp, cô xinh đẹp cỡ này... thì tôi có gì mà không dám?" Ông ta nói đến đó, ánh mắt như càng thêm sáng lên. Liễu Thanh Duyệt nhếch miệng khinh bỉ cười nhạt: "Đợi lát nữa, ông sẽ phải hối hận". Bác sĩ Vương thoáng nhăn mày. Một dự cảm rất xấu chợt nảy sinh trong lòng ông ta. Lát sau, bác sĩ Vương lại quát lớn: "Muốn giúp thì tranh thủ thời gian đi, nếu không, tôi sẽ không dây dưa nữa đâu". Ông ta vừa nói vừa chột dạ. Nhưng Hàn Thất Thất nghe thấy thế lạicàng thêm nôn nóng.
Thật không ngờ... vừa tới đã gặp Trương Minh Vũ.
Không phải có duyên thì còn có thể gọi là gì?
Trương Minh Vũ tươi cười hớn hở, lòng càng thêm kích động.
Hồi lâu sau, mọi người mới tỉnh táo lại.
Em trai?
Chị gái của gã thanh niên nghèo kiết xác kia... có thẻ hội viên sao?
Đám người quanh đó lại một lần nữa nhếch mép cười giễu.
Bác sĩ Vương chau mày, châm chọc nói: "Người đẹp, cô có thẻ hội viên? Nhưng hiện giờ toàn bộ Tĩnh Châu này đều không có đâu".
Nói đoạn, ông ta đưa mắt nhìn một cách cực kì càn rỡ.
Liễu Thanh Duyệt lạnh nhạt nói: "Còn nhìn nữa, ông sẽ mất cặp mắt này".
Hả?
Tất cả đều kinh ngạc sững sờ.
Bác sĩ Vương cũng giật mình hoảng sợ.
Người đẹp này... độc ác như vậy sao?
Lát sau, bác sĩ Vương mới cười lạnh, nói: "Thôi được, tôi còn đang bận lắm".
"Nếu đồng ý đi theo tôi lấy thẻ hội viên thì chúng ta xuất phát ngay đi".
"Không muốn lấy thì tôi đi đây".
Ông ta cười một cách rất đáng khinh, tiếp tục bảo: "Đương nhiên, nếu người đẹp này đi lấy thẻ với tôi thì cũng được thôi".
Nói đoạn, ông ta đưa mắt nhìn từ Hàn Thất Thất sang Liễu Thanh Duyệt.
Cuối cùng, ánh mắt dừng lại ở Liễu Thanh Duyệt.
Hàn Thất Thất trông còn nhỏ tuổi.
Nhưng Liễu Thanh Duyệt đã trưởng thành chín chắn, hương vị phụ nữ... vô cùng tuyệt!
Liễu Thanh Duyệt chau mày, cười nói: "Tôi đi với ông, ông dám sao?"
Nói đoạn, cô ấy cười lạnh một tiếng.
Hàn Thất Thất ngây người.
Quan Na cũng bối rối.
Rốt cuộc Liễu Thanh Duyệt có thẻ hội viên hay không?
Trương Minh Vũ chỉ âm thầm cười nhẹ, lẳng lặng đợi.
Có Liễu Thanh Duyệt ở đây, anh còn gì phải lo lắng?
Bác sĩ Vương tủm tỉm cười nói: "Người đẹp, cô xinh đẹp cỡ này... thì tôi có gì mà không dám?"
Ông ta nói đến đó, ánh mắt như càng thêm sáng lên.
Liễu Thanh Duyệt nhếch miệng khinh bỉ cười nhạt: "Đợi lát nữa, ông sẽ phải hối hận".
Bác sĩ Vương thoáng nhăn mày.
Một dự cảm rất xấu chợt nảy sinh trong lòng ông ta.
Lát sau, bác sĩ Vương lại quát lớn: "Muốn giúp thì tranh thủ thời gian đi, nếu không, tôi sẽ không dây dưa nữa đâu".
Ông ta vừa nói vừa chột dạ.
Nhưng Hàn Thất Thất nghe thấy thế lại
càng thêm nôn nóng.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Thật không ngờ... vừa tới đã gặp Trương Minh Vũ. Không phải có duyên thì còn có thể gọi là gì? Trương Minh Vũ tươi cười hớn hở, lòng càng thêm kích động. Hồi lâu sau, mọi người mới tỉnh táo lại. Em trai? Chị gái của gã thanh niên nghèo kiết xác kia... có thẻ hội viên sao? Đám người quanh đó lại một lần nữa nhếch mép cười giễu. Bác sĩ Vương chau mày, châm chọc nói: "Người đẹp, cô có thẻ hội viên? Nhưng hiện giờ toàn bộ Tĩnh Châu này đều không có đâu". Nói đoạn, ông ta đưa mắt nhìn một cách cực kì càn rỡ. Liễu Thanh Duyệt lạnh nhạt nói: "Còn nhìn nữa, ông sẽ mất cặp mắt này". Hả? Tất cả đều kinh ngạc sững sờ. Bác sĩ Vương cũng giật mình hoảng sợ. Người đẹp này... độc ác như vậy sao? Lát sau, bác sĩ Vương mới cười lạnh, nói: "Thôi được, tôi còn đang bận lắm". "Nếu đồng ý đi theo tôi lấy thẻ hội viên thì chúng ta xuất phát ngay đi". "Không muốn lấy thì tôi đi đây". Ông ta cười một cách rất đáng khinh, tiếp tục bảo: "Đương nhiên, nếu người đẹp này đi lấy thẻ với tôi thì cũng được thôi". Nói đoạn, ông ta đưa mắt nhìn từ Hàn Thất Thất sang Liễu Thanh Duyệt. Cuối cùng, ánh mắt dừng lại ở Liễu Thanh Duyệt. Hàn Thất Thất trông còn nhỏ tuổi. Nhưng Liễu Thanh Duyệt đã trưởng thành chín chắn, hương vị phụ nữ... vô cùng tuyệt! Liễu Thanh Duyệt chau mày, cười nói: "Tôi đi với ông, ông dám sao?" Nói đoạn, cô ấy cười lạnh một tiếng. Hàn Thất Thất ngây người. Quan Na cũng bối rối. Rốt cuộc Liễu Thanh Duyệt có thẻ hội viên hay không? Trương Minh Vũ chỉ âm thầm cười nhẹ, lẳng lặng đợi. Có Liễu Thanh Duyệt ở đây, anh còn gì phải lo lắng? Bác sĩ Vương tủm tỉm cười nói: "Người đẹp, cô xinh đẹp cỡ này... thì tôi có gì mà không dám?" Ông ta nói đến đó, ánh mắt như càng thêm sáng lên. Liễu Thanh Duyệt nhếch miệng khinh bỉ cười nhạt: "Đợi lát nữa, ông sẽ phải hối hận". Bác sĩ Vương thoáng nhăn mày. Một dự cảm rất xấu chợt nảy sinh trong lòng ông ta. Lát sau, bác sĩ Vương lại quát lớn: "Muốn giúp thì tranh thủ thời gian đi, nếu không, tôi sẽ không dây dưa nữa đâu". Ông ta vừa nói vừa chột dạ. Nhưng Hàn Thất Thất nghe thấy thế lạicàng thêm nôn nóng.